Có lẽ là do ta quá đỗi vui mừng, động tác thu dọn hành lý của ta trở nên nhanh nhẹn.
Tạ Hoành lại nhíu mày: "Vì sao nàng chỉ toàn đóng gói vàng bạc? Cái áo lông hồ ly ta tặng nàng sao nàng không mang theo? Không phải nàng rất trân quý nó sao?"
Tay ta đang thắt nút bỗng khựng lại, theo bản năng hỏi: "Nếu đại tẩu thích thì sao?"
Tạ Hoành sững sờ, dường như không ngờ ta lại trả lời như vậy.
Hắn trầm tư một lúc, rồi lựa lời nói: "Đó là vật ta tặng nàng. Người khác... tất nhiên không thể cướp đi được."
Ta chỉ cảm thấy thật buồn cười. Ta cũng từng nghĩ như vậy, nhưng kiếp trước, khi đại tẩu tranh giành với ta, Tạ Hoành chỉ phạt mỗi ta.
Tường từ đường mỏng manh, tuyết lại dày đặc, ta quỳ đến mức đầu gối đau nhức, nhưng Tạ Hoành chỉ nghiêng người che chắn gió tuyết cho đại tẩu.
Giọng hắn trầm thấp, hàng mày khẽ nhíu lại: "Đại ca vì cứu ta mà bỏ mạng dưới lưỡi đao của bọn mã phỉ. Thanh Ninh, nàng nên hiểu chuyện."
Ngọn nến kêu lách tách.
Giờ đây, sắc mặt Tạ Hoành không tốt: "Sao nàng không nói gì? Giận dỗi ta sao? Ta đã nói rồi, ta chỉ ở bên đại tẩu đến năm ba mươi tuổi thôi…"
Gió hơi lạnh.
Ta thắt chặt hành lý, nhẹ giọng ngắt lời: "Đường may của chiếc áo lông hồ ly bị rách rồi, không còn ấm nữa."
Ngoài cửa sổ, những vì sao lấp lánh.
Tạ Hoành đột ngột ngừng lại. Hắn không tự nhiên dời ánh mắt đi, muốn nắm lấy cổ tay ta: "Muộn rồi, ngày mai hẵng thu dọn tiếp. Ta có mua bánh táo chua, món nàng thích ăn nhất."
Ta theo bản năng né tránh.
Bàn tay Tạ Hoành lơ lửng giữa không trung. Hắn tỏ vẻ nghi hoặc: "Có chuyện gì vậy?"
Ta suy nghĩ cách lấp liếm, trong lúc nhất thời không mở miệng. Không khí có phần ngưng đọng, may mắn thay, đúng lúc này, cửa phòng bị gõ.
Nha hoàn của đại tẩu đứng ngoài cửa, vẻ mặt lo lắng: "Đại phu nhân bị đau dạ dày. Bữa tối người chỉ ăn cháo trắng, nhưng đã nôn ra hết rồi."
Chân Tạ Hoành còn nhanh hơn cả người hắn. Khi bước được nửa thước, hắn mới chần chừ hỏi ta: "Nàng không ăn bánh táo chua này đúng không?"
Khóe mắt hắn tràn đầy vẻ sốt ruột.
Ta chợt không muốn hắn được thoải mái: "Trân Tu Phường ở ngay sau nhà, chỉ cần phái người đi mua lại cho đại tẩu, còn chưa đầy một khắc là đã có."
Tạ Hoành trầm mặc một lúc, giọng nói không cho phép nghi ngờ: "Nàng ấy không chờ được."
Thực ra bánh táo chua không đắt. Khi ta mua ba giỏ lớn mang về, nha hoàn Minh Nguyệt vừa mới dọn xong hành lý.
Mắt nàng ta đỏ hoe, dường như cảm thấy không phục: "Tiểu thư, chúng ta cứ ra đi thế này sao? Rõ ràng... người mới là nữ chủ nhân của Tạ gia."
Miệng ta cảm thấy chua loét, kéo theo cả hàm răng đau nhức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chanh-thanh-khong-chua/chuong-1.html.]
Ta liên tục gật đầu: "Đúng là có một thứ chưa lấy."
Mắt Minh Nguyệt sáng lên, chiến ý dâng trào: "Nô tỳ sẽ đi tranh giành với người."
Ta hơi chần chừ: "Thư hòa ly… chắc không cần phải tranh giành đâu nhỉ?"
Ta vẫn không thể hiểu thấu Tạ Hoành.
Ngoài thư phòng, cách một hành lang, thứ đầu tiên ta nghe được là giọng nói giận dữ của hắn: "Mẫu thân không cần khuyên, con sẽ không từ bỏ Thanh Ninh."
Tạ mẫu hận sắt không thành thép: "Vậy đại tẩu con thì sao? Không phải con đã hứa sẽ cưới con bé sao?"
Tạ Hoành không hề hoảng loạn: "Để nàng ấy làm bình thê." Hắn dừng lại, giải thích: "Con đã sắp xếp Thanh Ninh đến Sùng Châu rồi, không hề ảnh hưởng đến con và đại tẩu."
Trong phòng tĩnh lặng một hồi, sau đó là tiếng khóc thút thít yếu ớt.
Đại tẩu Cố Ý Hoan cười thê lương: "Hóa ra là thiếp không xứng. Là thiếp đã tham danh Trạng Nguyên của đại ca chàng, phụ bạc chàng. Giờ đây chàng khinh thường thiếp, sỉ nhục thiếp đều là chuyện nên làm."
Không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng khi ta đứng ngoài hành lang nhìn vào, chỉ thấy bàn ghế đổ lộn xộn.
Tạ mẫu sợ hãi, cũng phát ra tiếng khóc nức nở.
"Ý Hoan ngốc nghếch, đừng làm chuyện dại dột, Hoành Nhi đã sớm tha thứ cho con rồi. Nếu không phải vậy, làm sao nó có thể để con mang thai?"
Tứ chi ta nhất thời lạnh lẽo. Cuối cùng ta cũng đã hiểu, vì sao kiếp trước, sau khi nàng ta sảy thai, Tạ Hoành lại hận ta đến nhường ấy.
Ban đầu, ta tưởng Tạ Hoành ghét đại tẩu. Cho đến khi đại ca qua đời, Cố Ý Hoan khóc ngất trong từ đường, Tạ Hoành đã đến đó một chuyến.
Khi trở về, lần đầu tiên hắn đỏ hoe mắt, trách mắng ta: "Đại ca vừa mới qua đời mà nàng đã muốn đuổi chị dâu đến am ni cô sao? Nàng ấy còn đang mang thai!"
Ta không hiểu nổi: "Là đại tẩu tự đề xuất mà. Tỷ ấy nói mình thân cô thế cô, ở lại Tạ gia sẽ khiến người khác chán ghét…"
Tạ Hoành nghiêng người, siết chặt cổ tay ta: "Nàng nói bậy! Nàng ấy là người mềm yếu như vậy, đến ngày nguyệt sự còn cần ba người hầu hạ, dưới giường có hạt đậu xanh cũng không ngủ yên được. Làm sao có thể tự chuốc khổ vào thân?"
Hôm đó, Tạ Hoành phất tay áo bỏ đi. Ta cũng nghi hoặc, bèn sai người hầu đi dò hỏi.
Mãi sau mới biết, năm Tạ Hoành năm mười bảy tuổi từng du ngoạn khắp nơi. Lúc đó hắn đã cứu Cố Ý Hoan bị bọn côn đồ bắt nạt, hai người lén lút thề hẹn trọn đời.
Cho đến khi nhiệt huyết qua đi, Cố Ý Hoan nhẹ nhàng rời đi, chỉ nói: "Thiếp phải gả cho Trạng Nguyên."
Tạ Hoành tuổi trẻ thanh cao, tất nhiên không chịu cúi đầu nên hắn quay sang cưới ta.
Sự thật đã rõ, tất nhiên ta không muốn làm kẻ đáng ghét chuyên chia rẽ nhân duyên người khác.
Ta bưng chén trà, đẩy bức thư hòa ly: "Hiện giờ đại ca đã mất. Sau khi đợi ba năm mãn tang, tự nhiên hai người có thể nối lại duyên xưa."
Ngón tay Tạ Hoành trắng bệch, hắn lại chất vấn ta trước: "Bảy năm phu thê, sao nàng có thể đối xử với ta… nhẫn tâm đến thế? Nếu nàng bận tâm, ta sẽ đưa đại tẩu về quê dưỡng thai."
--------------------------------------------------