Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chanh thanh không chua

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người đ.á.n.h xe thúc giục: "Nhanh lên đi, muộn nữa thì không an toàn."

Ta vui vẻ quay người.

Cổ tay lại bị giữ lại, Tạ Hoành đột ngột hỏi: "Thanh Ninh, sao nàng không ôm ta nữa?"

Ta mím môi, không biết trả lời thế nào. Sau khi kết hôn, Tạ Hoành thích vẽ lông mày cho ta, ta thích thay y phục cho hắn. Sau này Tạ Hoành thi đỗ Trạng Nguyên, trước khi lâm triều, ta luôn không nỡ, cứ ôm lấy hắn rất lâu.

Còn giờ đây, cứ như vậy, năm tháng trôi qua.

Gió lạnh thổi qua, cây liễu xào xạc rung rinh.

Ta hắt hơi một cái, lấp l.i.ế.m nói: "Ta bị cảm lạnh, không nên để lây sang chàng."

Lời vừa dứt, Tạ Hoành lập tức muốn cởi áo choàng ra, nhưng phía sau lại truyền đến tiếng ho yếu ớt.

"A Hoành, thiếp thấy trong người không khỏe. Chàng có thể đi gặp lang y với thiếp không?"

Tạ Hoành lập tức quay người lại. Khi trông thấy dáng vẻ thê lương, yếu ớt của Cố Ý Hoan, hắn lập tức sốt ruột: "Sao lại mặc phong phanh như vậy? Động t.h.a.i khí thì phải làm sao?"

Chiếc áo choàng xoay tròn, đáp xuống vai Cố Ý Hoan.

Ánh mắt Cố Ý Hoan thoáng qua vẻ đắc ý, nhìn ta: "Muội muội..."

Ta không thèm nghe tiếng ch.ó sủa, lập tức trèo lên xe ngựa.

Tiểu nô lệ câm của ta cũng thật sự không chờ được nữa rồi.

Người đ.á.n.h xe vung roi ngựa, nhưng rồi lại dừng lại, màn xe bị vén lên.

Tạ Hoành mím môi, chỉ vào góc xe: "Thuốc bổ ta lấy cho nàng đó, nhớ uống đúng giờ."

Thần sắc hắn có chút không tự nhiên, nhưng vẫn bình tĩnh lặp lại: "Kiếp trước ta đối xử với nàng rất tốt. Thanh Ninh, ngoan ngoãn đợi ta."

Tiểu Tiểu không nhìn số vàng. Nàng ấy đi vòng quanh ta một vòng, mắt đã đỏ hoe vì sốt ruột: "Tiểu thư, người không khỏe ở đâu sao? Nhị công t.ử chuẩn bị t.h.u.ố.c gì vậy?"

Rõ ràng tuyết dày gió mạnh, nhưng ta lại nghe thấy rất rõ ràng.

Cố Ý Hoan làm nũng: "Thật không ra thể thống gì. Chàng đặt thiếp xuống, thiếp tự đi được."

Ta liếc nhìn gói thuốc, thản nhiên nói: "Thuốc an thai."

Tiểu Tiểu sững sờ, miệng há hốc thật to.

Ngoài rèm, gió lạnh thấu xương, tuyết rơi dày đặc trong thành Thịnh Kinh. Giống hệt như kiếp trước, sau khi Cố Ý Hoan sảy thai, nàng ta u uất không vui, dùng hết các loại t.h.u.ố.c quý hiếm nhưng vẫn không thấy khá hơn.

Lang y nói đây là bệnh tâm lý, cần phải giải khuây. Thế là năm đó, Thịnh Kinh tuyết lớn, Tạ Hoành bảo vệ Cố Ý Hoan đi leo núi cầu Phật, nhưng vẫn không quên kéo theo ta.

Khi đến sườn núi, vết thương trên lưng ta rách ra, m.á.u rỉ ra nhè nhẹ.

Tạ Hoành mím môi mỏng: "Thanh Ninh, đừng để ta xem thường nàng. Chẳng qua là năm mươi roi thôi, không cần phải làm ra vẻ như vậy."

Có lẽ trời cao cũng không chịu nổi, giáng xuống tiếng sấm đì đùng, tuyết dày cuồn cuộn đổ xuống.

Thói quen cũ khó bỏ, ta vô thức đẩy Tạ Hoành ra.

Giữa trời tuyết mênh mông, Cố Ý Hoan ôm chặt lấy Tạ Hoành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chanh-thanh-khong-chua/chuong-3.html.]

Bông tuyết rơi xuống, trôi nổi bồng bềnh. Khi mở mắt ra lần nữa, ống chân Cố Ý Hoan xương trắng lật ra ngoài, sắc mặt tái nhợt.

Tạ Hoành hồn bay phách lạc, lẩm bẩm: "Sao nàng lại ngốc đến vậy?"

Ta bị tuyết đè xuống đất bùn, khoang mũi lạnh buốt, hơi thở đau rát.

Một lúc lâu sau, Tạ Hoành mới phát hiện ta chưa đứng dậy, cuối cùng hắn cũng đến tìm ta.

Ta cứ tưởng sẽ là sự tự trách, hắn trách bản thân không bảo vệ ta tốt, hoặc cũng có thể là sự chỉ trích, óán ta liều mạng cứu hắn.

Nhưng tất cả đều không phải.

Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống má ta, ta không hiểu ngước lên, dưới đáy mắt Tạ Hoành lại là sự hoảng loạn, phản chiếu một mảng m.á.u đỏ.

Hắn luống cuống tay chân: "Thanh Ninh, Thanh Ninh… Nàng... m.a.n.g t.h.a.i từ lúc nào? Sao không nói cho ta biết sớm..."

Gió lặng, ý lắng. Trăng khuyết dần trở nên tròn vành, nhưng bụng ta lại dần phẳng.

Lại một năm xuân tới.

Tiểu Tiểu kéo rèm xe ngựa ra, mắt nàng ấy hơi đỏ: "Tiểu thư, đến Sùng Châu rồi."

Chợ nô lệ người người hỗn tạp, khí tức cũng khó ngửi.

Tiểu Tiểu che chở cho ta, lo lắng nói:, "Tiểu thư, đến chợ Đông mua người hầu chẳng phải sẽ tốt hơn sao?"

Trong lòng ta nóng như lửa đốt, không thể phân tâm trả lời.

Ta đã đi qua con đường này bảy lượt, sao không thấy tiểu nô lệ câm? Chẳng lẽ chàng đã bị bán đến Kinh thành rồi sao?

Vào lúc chần chừ thì ta nghe thấy tiếng gầm gừ khàn đặc từ lồng ch.ó trên đài cao. Trong ánh lửa trại mờ ảo, ta đối diện với một đôi mắt đỏ ngầu. Y phục chàng rách rưới, tứ chi bị trói chặt.

Tên buôn người cười hì hì: "Chúng ta đã dùng t.h.u.ố.c thử qua rồi. Vật lớn, bền bỉ. Chắc chắn mua về đủ hoan lạc."

Không biết có phải là ảo giác không, trong mắt tiểu nô lệ câm nhìn ta, sự hổ thẹn nhiều hơn vẻ đề phòng.

Những người xung quanh giơ bảng giá lên, có nam có nữ, vô cùng ồn ào.

"Tên câm này mà bán ba mươi lạng sao?"

"Không biết kêu, có gì thú vị chứ."

"Bớt chút đi."

Tên buôn người kiên định lắc đầu: "Hắn có tướng mạo đẹp. Nếu các vị không mua, ngày mai ta sẽ vận chuyển hắn đến Thịnh Kinh. Chắc chắn sẽ là hàng hot."

Kiếp trước, sau khi ta sảy t.h.a.i đã khơi dậy lại vài phần tình cảm cũ trong Tạ Hoành. Hắn dứt khoát không chịu nạp Cố Ý Hoan nên hai người họ chỉ có thể lén lút qua lại.

Cố Ý Hoan sinh ra oán hận, bèn ném cho ta một nô lệ.

Nàng ta cười ngượng ngùng, như thể suy nghĩ cho ta: "A Hoành đêm đêm đều ngủ trong phòng thiếp, chắc muội muội cũng cô đơn. Tên nô lệ này là hàng hot đến từ Sùng Châu đấy. Mặc dù là một kẻ câm, thiếu đi một chút thú vị, nhưng coi như đây là chút tâm ý của muội muội."

Tạ Hoành nghe tin chạy đến. Ta cứ nghĩ, ít nhất hắn cũng sẽ tức giận, nhưng Tạ Hoành lại chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười xen lẫn sự bất đắc dĩ.

"Đây là tâm ý của Ý Hoan. Thanh Ninh, nàng cứ nhận lấy đi."

Ta không nhịn được hỏi ngược lại: "Chàng không bận tâm sao?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chanh thanh không chua
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...