Lò than ấm áp bốc khói.
Ta không hiểu, có lẽ kiếp này, ta đối với kẻ câm nhỏ chỉ là kẻ có tội khiến chàng bị thương. Vì vậy, ta kiềm lại cảm xúc, nhẹ giọng hỏi: "Quan sai đại nhân, Sùng Châu có thể xét xử nghi phạm ở Kinh thành không?"
Mặc dù Sùng Châu lạnh, nhưng giá đất lại rẻ. Ta đã tiếp quản hai tiệm thuốc.
Tiểu Tiểu lau dọn mặt tiền tiệm, tò mò hỏi: "Tiểu thư, người còn hiểu cả về thảo d.ư.ợ.c sao?"
Ta đang sắp xếp thuốc, tâm trạng cũng tốt hơn: "Trước khi xuất giá, phụ thân ta là một lang y, thường dẫn ta đi hái thuốc."
Tiểu Tiểu ngạc nhiên nói: "Vậy sau khi vào phủ, sao không thấy người hái t.h.u.ố.c nữa?"
Cảm giác khi chạm vào hạt bàn tính lạnh buốt. Sau lần ta lạc đường trên núi đó, Tạ Hoành đã mua Tiểu Tiểu.
Giọng hắn chứa đựng nụ cười: "Tiểu Tiểu có nhiều tài lẻ. Biết khẩu hình, hiểu thủ ngữ. Nếu nàng buồn chán, người này có thể giúp nàng giải khuây."
Ta cảm thấy cảm kích, nhưng cũng bất an: "Vậy sau này ta còn có thể vào núi hái t.h.u.ố.c không?"
Nụ cười của Tạ Hoành không giảm: "Cứ dặn Tiểu Tiểu đến tiệm t.h.u.ố.c mua là được."
Ta khẽ lẩm bẩm: "... Nhưng ta thích mà."
Trong phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng ve kêu râm ran khiến người ta phiền lòng.
Tạ Hoành xoa nhẹ đuôi tóc ta, dịu dàng nói: "Thanh Ninh, nàng là Tạ phu nhân. Sao có thể làm những việc thấp hèn như vậy?"
Trời quang mây tạnh, mũi ta ngửi thấy hương Bạch Truật. Ta đột nhiên cảm thấy, việc hòa ly với Tạ Hoành vẫn là quá muộn.
Cửa tiệm bị gõ, ta ngước mắt nhìn. Người đến lại là chưởng quỹ của tiệm Tạ gia ở Sùng Châu.
Hắn khom lưng, cung kính nói: "Phu nhân, Nhị công t.ử e rằng người đã dùng hết an t.h.a.i d.ư.ợ.c trên đường đi nên người tự mình gửi đến những phần mới."
Tiểu Tiểu ném miếng giẻ rách, lập tức đuổi người ra ngoài.
"Hôm nay mới nói loại t.h.u.ố.c đó là t.h.u.ố.c an thai. Chẳng lẽ hắn nghĩ thời gian lâu như vậy rồi, tiểu thư sẽ không nỡ phá t.h.a.i sao? Nhị công t.ử quả là tính toán tinh tường!"
Chưởng quỹ cười hòa hoãn, cũng thật khó xử.
Ta thở dài: "Để xuống đi."
Chưởng quỹ hành động khá nhanh. Trước khi đi, hắn còn không quên đặt lại ba túi vàng thỏi.
Tiểu Tiểu nhìn t.h.u.ố.c bổ, mắt đỏ hoe: "Bây giờ còn gửi cái thứ vô dụng này, thì có ích gì."
Ta cười, mở túi t.h.u.ố.c ra: "Nhân sâm ngàn năm, Bàn Thạch Tán, A Giao…, vẫn bán được mà."
Khi lá khô ở Sùng Châu bắt đầu chuyển xanh, quan sai đại nhân đã mang tin tức đến. Hắn gãi đầu, hơi xấu hổ: "Sùng Châu chỉ có thể gửi thư cáo trạng về Kinh thành. Nếu nghi phạm không đến Sùng Châu, thì đành chịu."
Ta gật đầu, đưa cho hắn một túi thuốc.
"Nghe nói đại tẩu t.h.a.i nghén nặng, đây là Đương Quy Tán, có thể giúp bổ máu, giúp tiêu hóa, điều hòa nôn nghén."
Quan sai đại nhân từ chối không được, bèn cảm kích nhận lấy: "Thẩm cô nương, đợi phu nhân ta sinh xong, ta nhất định sẽ dẫn con đến tạ ơn cô nương."
"À, vẫn chưa bắt được những thích khách đó, chắc bọn chúng vẫn còn ở Sùng Châu, cô nương đi lại nhớ cẩn thận."
Ta cười đáp được.
Khi tiễn quan sai đại nhân đến cửa, tiểu nhị trong tiệm đang kéo một người không buông tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chanh-thanh-khong-chua/chuong-5.html.]
"Ngươi này, ngày nào cũng giúp ta chuyển hàng, nhưng sao lại không chịu nhận bạc?"
Ta tiến lên, nhìn thấy gã câm nhỏ. Mặt chàng đỏ bừng, nhưng lại quay đầu đi, dường như sợ bị người khác nhìn thấy, hoặc sợ nhìn thấy ta.
Ta đành nhẹ giọng mở lời: "Nếu chàng muốn làm việc, tiệm t.h.u.ố.c có thể giữ chàng lại. Nếu muốn báo ân ta chuộc thân cho chàng," Ta suy nghĩ một lát, trịnh trọng nói: "thì tạm thời không cần."
Mây đen tản đi rồi lại tụ lại. Lưng gã câm nhỏ hơi cong xuống, tay cũng rũ thõng.
Ta thẳng thắn hỏi: "Chàng chọn điều gì?"
Rốt cuộc gã câm nhỏ vẫn câm, chàng không trả lời.
Cuộc sống cứ thế diễn ra bình thường.
Tiểu Tiểu đang sắc thuốc, khuyên ta: "Tiểu thư, người đã tính sổ liên tục ba ngày rồi."
Ta gảy bàn tính: "Nhiều sổ sách quá."
Hương thảo d.ư.ợ.c từ từ bay lên.
Tiểu Tiểu ho khan hai tiếng: "Hình như hắn đang làm bia sống ở chợ đen."
Đầu ngón tay ta âm ỉ đau. Ta tùy ý ừ một tiếng.
Tiểu Tiểu thở dài thườn thượt: "Nghe nói xương lông mày đã bị đ.á.n.h gãy mấy lần rồi."
Gió thổi bay trang giấy, cuốn sổ sách này ta càng tính càng không hiểu.
Quả thật là tham lam, nửa rương vàng cũng không đủ để chàng sống một cuộc sống tốt hơn.
Đến khi hoàn hồn lại, ta đã đứng dưới võ đài đấu, tiếng người huyên náo.
Ta khẽ giải thích: "Ta chỉ muốn đòi lại số vàng."
Tiểu Tiểu cười tinh nghịch: "Nhưng tiểu thư, sao người lại cầm theo Kim Sang dược* vậy?"
*thuốc trị vết thương, sát trùng
May mắn thay, tiếng reo hò truyền đến, nhấn chìm sự bối rối của ta.
Gã câm nhỏ thắng cuộc rất đẹp mắt. Chàng thở dốc, nhưng ánh mắt lại sáng ngời, tràn đầy niềm vui. Cho đến khi nhìn thấy ta, khóe môi chàng cứng lại, căng thành một đường thẳng.
Ta đặt Kim Sang d.ư.ợ.c xuống, nhẹ giọng nói: "Đi thôi."
Nhưng đám đông quá điên cuồng, Tiểu Tiểu bị đẩy ra cuối hàng, chỉ có thể vội vàng gọi ta: "Tiểu thư!"
Ta vốn định lớn tiếng đáp không sao, nhưng lại bị người ta tông vào. Có lẽ là do ta đã thức trắng ba ngày liền, lại trùng hợp đến kỳ kinh nguyệt, nên ta đành ôm bụng dưới, ngồi xổm ở một góc khuất không người.
Trong tiếng bước chân hỗn loạn, bỗng nhiên một luồng gió thổi đến. Ta ngẩng đầu, gã câm nhỏ ra dấu rất nhanh. Trán chàng rịn mồ hôi, môi còn trắng hơn cả ta.
Ta thuận theo tầm nhìn của chàng, nhìn thấy những giọt m.á.u rơi xuống đất.
Quá đỗi xấu hổ.
Ta đành qua loa: "Không sao."
Môi gã câm nhỏ run rẩy, chàng từ từ quỳ xuống trước mặt ta, còn đỏ cả mắt.
--------------------------------------------------