Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chào Mẹ, Con Đi

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh mắt của đám đông nhìn Tưởng Nam càng thêm khinh bỉ.

"Con không có!"

"Là cậu ba tự trèo lên giường con, con đã tránh đi rồi, con không bị cưỡng hiếp!"

Tưởng Nam mười tám tuổi khóc lóc, giải thích, bà hy vọng những người lớn mà bà thường ngày vẫn coi là hiền lành, tử tế có thể nói giúp bà, những người bạn hiểu rõ con người bà có thể bênh vực bà.

Tiếc là, không có ai cả.

Xung quanh bà, chỉ có sự ác ý của những kẻ thích xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn.

"Mày còn dám nói ra à? Tao còn thấy xấu hổ thay cho mày! Cậu ba của mày bình thường là một người thật thà chất phác như vậy, làm sao có thể làm ra chuyện như thế?"

Tôi biết cái người gọi là cậu ba đó, sau này vì tội dâm ô trẻ vị thành niên mà bị kết án bảy năm.

Tại sao? Tại sao không tin con gái của mình? Tại sao không tin lời của phụ nữ?

Nạn nhân của h.i.ế.p dâm là phụ nữ, nạn nhân của dư luận cũng là phụ nữ.

Tại sao?

Dựa vào đâu?

Tại sao kẻ thủ ác là đàn ông lại có thể tàng hình trong dư luận của mọi người?

Dựa vào đâu mà trong dư luận chính thống của xã hội, người bị bàn tán nhiều hơn lại là phụ nữ?

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Không thể nhịn được nữa!

"Chát!"

Bà ngoại không thể tin được mà ôm mặt nhìn tôi, những người thân thiết với bà ta thay nhau chửi bới tôi và Tưởng Nam, đủ loại lời lẽ bẩn thỉu không ngớt.

Tôi nhìn người đàn bà tóc vẫn còn đen trước mặt, hình ảnh trùng khớp với khuôn mặt tóc hoa râm nhưng hung dữ, hiểm ác và xảo quyệt trong ký ức.

Kéo tôi lê lết trên sàn nhà như một cây lau nhà, đẩy tôi vào hố than, bắt tôi nằm trên những mảnh thủy tinh...

Thù mới hận cũ chồng chất, tôi tát bà ta một cái mạnh đến nỗi bà ta ngã sõng soài trên mặt đất, cây gậy gỗ trong tay cũng không nắm chặt được.

Tôi không để ý đến bà ta, quay đầu hỏi Tưởng Nam: "Cô có muốn đi cùng tôi không?"

"Đi? Nó còn muốn đi? Những năm qua những thứ nó ăn, đồ nó dùng, cái nào không phải do tao bỏ tiền bỏ sức ra mà có? Mày còn muốn đưa nó đi?"

Bà ngoại ôm mặt, nhổ ra một ngụm máu, cười khẩy.

"Còn mày nữa con ranh con, nói cho mày biết, mày phải bồi thường tiền! Không bồi thường thì chờ ngồi tù đi!"

Tôi bất lực, vung tay một cái, những tờ tiền màu đỏ từ trên trời từ từ bay xuống.

Đám đông náo loạn.

"Cô có muốn đi cùng tôi không?"

Tôi lại hỏi một lần nữa.

Tưởng Nam chỉ cảnh giác nhìn tôi, rồi nhân lúc đám đông hỗn loạn, từ trong nhà lấy ra giấy tờ tùy thân, nắm lấy tay tôi.

"Đi!"

10.

Tôi lái xe, đưa Tưởng Nam đi rất lâu, rất lâu.

Chúng tôi đến một chiếc ghế dài trong công viên.

Chúng tôi im lặng rất lâu.

Tưởng Nam chủ động bắt chuyện với tôi.

Bà không hỏi tôi là ai, không hỏi tại sao tôi lại đưa bà ra khỏi căn nhà đó.

Bà chỉ nói, bà rất biết ơn tôi.

Tưởng Nam luyên thuyên rất nhiều chuyện.

Bà không giống với vẻ mặt nghiêm túc, ít nói trong ấn tượng của tôi.

Bề ngoài bà trông rất dịu dàng, nhưng lại rất hoạt ngôn.

Bà nói với tôi rất nhiều, phàn nàn rất nhiều, nhưng đều chỉ giới hạn trong việc gia đình đối xử không tốt với bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chao-me-con-di/chuong-5.html.]

Tôi nghe rồi bỗng nghĩ: Vậy thì lúc đó để tôi mới sinh ra ở nhà bà ngoại là có ý gì?

Không phải là hy vọng họ sẽ đối xử tốt với đứa con gái của người con gái bị ghét nhất trong nhà sao?

Là đã sớm đoán được họ sẽ ngược đãi tôi sao?

Nếu đã như vậy, tại sao lại đón tôi về bên cạnh?

Tại sao không giống như những người khác, vứt cho đứa con không vừa mắt một ít tiền rồi đưa ra nước ngoài?

Tại sao lại giữ tôi bên cạnh để nuôi nấng?

Tôi rất muốn hỏi Tưởng Nam.

Tiếc là tôi không thể có được câu trả lời.

Tôi cảm thấy tôi và Tưởng Nam mười tám tuổi rất giống nhau, chúng tôi đều rất dễ dàng mở lòng với người lạ.

Đối với người thân ruột thịt nhất của mình lại chẳng thể mở lời.

Cuối cùng, Tưởng Nam hỏi tôi là ai, tên là gì.

Tôi chỉ hỏi, tôi có thể làm vệ sĩ cho bà không?

Tưởng Nam sững sờ một lúc, rồi đỏ mặt đồng ý.

Tôi đi cùng bà đến gặp bạn bè của bà.

Có Hà Cửu, một cô gái rất xinh đẹp, và một chàng trai trông quê mùa.

Cô gái tự giới thiệu với tôi, cử chỉ rất duyên dáng.

Cô ta nói cô ta tên là Phó Cẩm.

Tôi gật đầu, tôi biết cô ta, cô ta là kẻ đồng lõa.

Còn chàng trai quê mùa kia tôi không biết là ai.

Trong những ngày tháng sau này cũng không có ai nhắc đến việc bên cạnh Tưởng Nam có một nhân vật như vậy.

Chỉ là giác quan thứ sáu mách bảo tôi, đừng lại gần anh ta, sẽ trở nên bất hạnh.

Ngày đầu tiên, tôi đã làm quen với Tưởng Nam, làm quen với bạn bè của bà.

Ngày đầu tiên đến thế giới này cứ thế trôi qua.

Ngày thứ hai, ngày thứ ba, ngày thứ tư,.. đều bình an vô sự.

Ngày thứ năm, tôi đã gặp người cha theo gen sinh học của mình.

11.

Một kẻ du côn vô lại.

Tôi thấy gã ta công khai sờ m.ô.n.g một cô gái trên phố.

Cô gái đó cũng chỉ đỏ mặt xấu hổ không dám lên tiếng.

Tôi nghe thấy những kẻ du côn khác bên cạnh đang chế nhạo gọi tên gã ta.

Tôi thấy khuôn mặt y hệt như trên báo.

Cũng một vẻ ghê tởm, cũng một vẻ vô lại.

Cơn giận dữ đã chiến thắng lý trí, m.á.u nóng dồn lên não.

Trong khu chợ đêm đông đúc, đối mặt với gã lưu manh đang sàm sỡ cô gái,

Tôi xông thẳng lên đá cho gã ta một cái, đánh gãy cánh tay đang sờ m.ô.n.g người ta của gã ta.

Cảnh sát đến, tôi bị đưa đi.

Hệ thống nói nó đã tốn không ít công sức, thực sự là có chút vất vả cho nó.

Tưởng Nam đứng ở cổng đồn cảnh sát đón tôi về nhà.

Tôi nghiêm túc dặn dò Tưởng Nam.

Lúc đầu bà còn chăm chú lắng nghe, cho đến khi tôi nói đến việc bà phải xin nghỉ phép.

Tưởng Nam kiên quyết phản đối.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chào Mẹ, Con Đi
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...