Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHÍ ÁI THÊ TỬ

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi cảm ơn vì chuyện Trình Niệm Khanh cứu Liễu Khanh Khanh lần trước, bọn họ mới nói rõ mục đích chuyến đi này.

"Trình Tướng quân, tiểu nữ nhà ta có lòng mến mộ ngài, không biết ý của Tướng quân thế nào?"

Ta thấy ánh mắt Trình Niệm Khanh sáng lên một chút. Rồi, lực nắm tay ta đột nhiên tăng mạnh, hắn nhắm mắt lại, lắc đầu thật mạnh.

Một lúc sau, hắn mới cúi đầu thi lễ: "Đa tạ ý tốt của Thái phó, nhưng ta đã có thê tử, không dám để Liễu tiểu thư chịu ấm ức làm thiếp."

Follow FB. HOA VÔ ƯU để đọc thêm nhiều truyện hay bạn nhé !!!

Liễu Khanh Khanh cắn răng, đặt tay lên n.g.ự.c hắn mê hoặc: "Trình Tướng quân, ngài hãy sờ vào tim mình xem, nó đang đập vì ta. Nếu không, lần trước sao ngài lại bỏ mặc Tống Vi Tri, nhất quyết đợi đến khi xe ngựa của ta đến nơi an toàn mới chịu rời đi? Ngài dám nói ngài không thích ta sao?"

Nàng ta nở nụ cười đắc ý về phía ta, ánh mắt tràn đầy tự mãn.

Trình Niệm Khanh lùi lại một bước, khó khăn cất lời: "Liễu tiểu thư xin tự trọng, thê tử ta là Tống Vi Tri, điều này vĩnh viễn không bao giờ thay đổi."

"Hỗn xược, quay lại đây!" Liễu Thái Phó trách mắng Liễu Khanh Khanh, nhưng trong ngữ khí lại tràn đầy sự cưng chiều.

Ông ta hướng về phía chúng tôi xin lỗi, sau đó hai người phẩy tay áo rời đi.

Trình Niệm Khanh mồ hôi đầm đìa ngồi trên ghế thở hổn hển.

Ta rót cho chàng trà Bích Loa Xuân, vuốt ve tấm lưng chàng.

Chàng đột nhiên ôm chặt ta

"Tri Tri, ta thật sự bị bệnh rồi, vừa rồi như có ai đó muốn thao túng ta đồng ý, khi Liễu Khanh Khanh lại gần ta, cảm giác đó càng mãnh liệt hơn."

Chàng dụi vào eo ta, "Nhưng khi nàng ấy đi rồi, ta lại thấy lòng mình trống rỗng, như có thứ gì đó rất quan trọng đã mất đi."

Ta cắn răng, kìm nén sự bồn chồn và bất an trong lòng, nhẹ giọng an ủi.

"Sẽ không sao đâu, Trình Niệm Khanh, thiếp sẽ ở bên chàng."

Thiếp sẽ ở bên chàng… cho đến khi… chàng quên đi những ngày chúng ta từng yêu nhau.

5

Đêm đó, Trình Niệm Khanh mắt đỏ hoe, quyến luyến không rời ta rất lâu.

Tóc mai của chàng rủ xuống hai bên, ôm lấy eo ta, khẽ thở dốc.

"Tri Tri, chúng ta về Chu Trang đi, ta sắp bị giày vò đến phát điên rồi..."

Ta cắn vào vai chàng.

Ta biết, hành vi của Trình Niệm Khanh bắt đầu không thể tự mình kiểm soát nữa, dù chàng có phản kháng thế nào, cuối cùng cũng sẽ bị cốt truyện xô đẩy mà đi.

"Người con gái đó vừa xuất hiện, ta liền không thể kiểm soát bản thân, ta sẽ nhớ nàng ấy, sẽ khao khát muốn ôm nàng ấy vào lòng, nhưng người ta yêu, là nàng mà! Tri Tri."

"Chúng ta đến một nơi không có Liễu Khanh Khanh đi! Ta không muốn làm tổn thương nàng nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chi-ai-the-tu/chuong-2.html.]

Chàng lặp lại một lần nữa: "Chúng ta về Chu Trang sống tốt, được không?"

Ta và Trình Niệm Khanh, lần đầu gặp nhau ở Chu Trang, thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau.

Chàng từ nhỏ cha mẹ mất, lần đầu ta gặp chàng, chàng đang ở trong căn nhà tranh lạnh lẽo đắp chăn đọc sách, trông rất ngoan ngoãn.

Trong những năm tháng dài đằng đẵng, ta đã cùng chàng trải qua hết mùa đông này đến mùa đông khác.

Sau này, chàng ra chiến trường, dũng mãnh thiện chiến, lại biết dùng mưu kế, rất nhanh đã được tướng lĩnh đề bạt, trở thành trọng thần trong triều.

Ta nhẹ nhàng vuốt ve lưng chàng an ủi, trong lòng vừa chua xót vừa chát đắng.

"Được, chúng ta về."

6

Nhưng ngày hôm sau, ta không đợi được tin tức Trình Niệm Khanh từ quan, ngược lại lại đợi được thánh chỉ ban hôn của Thánh thượng.

Liễu Khanh Khanh đến Trình phủ, đắc ý nhìn ta với ánh mắt cụp xuống, "Tống Vi Tri, cô nghĩ hai người về Chu Trang là có thể thoát khỏi cốt truyện ban đầu sao?"

"Thật ngây thơ, chúng ta đã gặp mặt, cho dù hai người có trốn đến chân trời góc bể, hắn vẫn sẽ quay lại tìm ta."

"Ta dùng thánh chỉ mà cha ta cầu được trói buộc hắn, rất nhanh thôi, hắn sẽ chán ghét cô, điên cuồng yêu ta."

Ta lùi lại một bước, sững sờ tại chỗ, hóa ra …Liễu Khanh Khanh cũng là người xuyên không.

Hèn chi.

Trong nguyên tác, đêm đó Liễu Khanh Khanh căn bản sẽ không xuất hiện ở chợ, càng không thể gặp phải chuyện bị bắt giữ.

Thì ra nàng ta đã biết trước chúng ta sẽ đi dạo chợ, cố ý ở đó chờ đợi.

Nàng ta đi rồi, ta một mình ngồi trong phòng ngủ.

Nàng ta bảo ta hãy khuyên nhủ Trình Niệm Khanh thật tốt, chỉ cần đi theo cốt truyện ban đầu, chàng mới có khả năng sống sót.

Nếu chàng vẫn cứ cố chấp, vậy thì cuối cùng, chàng sẽ thất khiếu chảy máu, đau khổ mà chết.

Khi ánh trăng trắng bệch lọt qua khung cửa sổ, Trình Niệm Khanh mới trở về.

Ta lay lay thánh chỉ trong tay, giành nói trước chàng: "Trình Niệm Khanh, chàng hãy cưới nàng ấy đi!"

Chàng hơi sững lại, sau đó bước đến, nắm lấy mặt ta, ép ta nhìn chàng.

"Tri Tri, nàng nói gì?"

Ta ngẩng đầu lên, từng chữ từng câu nói: "Thiếp nói… thiếp muốn hòa ly với chàng, thiếp muốn về Chu Trang, thiếp không muốn ở lại đây nữa."

Chàng điên cuồng ôm chặt ta, như muốn vò nát ta, ngữ khí lại vô cùng hèn mọn, "Ta sẽ thỉnh cầu Thánh thượng thu hồi thánh chỉ, ta sẽ sắp xếp mọi thứ, sau đó chúng ta cùng về Chu Trang có được không, nàng đừng bỏ rơi ta, Tri Tri."

"Thiếp không yêu chàng nữa, chàng buông tay đi, chúng ta hãy chia tay trong êm đẹp, chàng và nàng ấy... sẽ hòa thuận êm ấm."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHÍ ÁI THÊ TỬ
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...