Xuyên qua tường, ta thấy chiếc chăn mà Trình Niệm Khanh dùng khi cãi nhau với ta vẫn còn ở đó.
Trong lòng không khỏi chua xót.
Chỉ còn một khoảnh khắc nữa thôi, ta đã có thể nói cho chàng biết lý do hòa ly.
Ngay trước khoảnh khắc chàng mất đi ký ức về ta, liệu chàng có còn nghĩ mình đã làm sai điều gì, mà khiến ta phải từ bỏ tình cảm bao năm của chúng ta không.
10
Ta bị tiếng của Liễu Khanh Khanh làm cho tỉnh giấc.
Trình Niệm Khanh dẫn nàng ta đi thăm quan phủ đệ, cưng chiều nhìn nàng ta chạy đi chạy lại, còn dặn dò nàng ta đừng để ngã.
Không lâu sau, hai người đã đến thư phòng.
Không thể không nói, tác dụng của việc thúc đẩy cốt truyện thực sự rất lớn.
Thư phòng là không gian riêng tư của Trình Niệm Khanh, trước đây chỉ có ta mới được vào.
Mà Liễu Khanh Khanh chỉ mất hơn một tháng, đã dễ dàng bước vào trái tim Trình Niệm Khanh, thay thế vị trí của ta.
Nàng ta lục lọi ngăn kéo, đôi mắt tròn xoe nhìn khắp nơi, như thể đang kiểm tra xem những thông tin về ta đã bị tiêu hủy sạch sẽ chưa.
Trình Niệm Khanh lấy ra một chiếc hộp gỗ, bảo Liễu Khanh Khanh quay lưng về phía mình, "Trước đó đã mua cho nàng một cây trâm cài, để ta giúp nàng cài xem có hợp không."
Liễu Khanh Khanh đáp lời, rồi cầm gương đồng xoay qua xoay lại, "Đẹp không, phu quân?"
Follow FB. HOA VÔ ƯU để đọc thêm nhiều truyện hay bạn nhé !!!
Chàng từ phía sau ôm lấy nàng ta, khẽ cười, "Đẹp lắm."
Nàng ta lại chạy đến bên cửa sổ, khi quay người lại, không cẩn thận làm đổ chiếc túi vải trên bàn.
Từ trong đó rơi ra một chiếc túi thơm thêu dở dang.
Hơi thở ta chợt nghẹn lại, sắc mặt hơi biến đổi.
Đó là chiếc túi thơm mà ta đã dặn nha hoàn lên lầu tiệm thêu lấy trước khi ta gặp nạn.
Ta đoán, nàng ta ra khỏi tiệm thêu không tìm thấy ta, bèn tự mình về phủ trước, rồi đưa chiếc túi thơm cho Trình Niệm Khanh.
Chàng bàng hoàng ngồi xổm xuống, nhặt chiếc túi thơm lên nhìn chằm chằm, lông mày khẽ cau lại.
Liễu Khanh Khanh liếc mắt một cái, đột nhiên siết chặt góc bàn, đầu ngón tay dùng sức đến trắng bạch.
"Phu quân, chiếc túi thơm này xấu quá, lại còn là đồ dở dang, cả cái mà chàng treo ở thắt lưng kia nữa, thêu uyên ương thành gà trống hết rồi, chàng vứt hết đi! Thiếp sẽ làm lại cho chàng một cái mới."
Chàng nhướng mày, trầm ngâm, "Không hiểu sao? Nhìn thấy chiếc túi thơm này, tim ta lại đau nhói khó chịu."
Trong mắt Liễu Khanh Khanh hiện lên tia hận ý rồi vụt tắt, nàng ta đỡ Trình Niệm Khanh đứng dậy, "Nếu là thứ khiến chàng không thoải mái, có lẽ là vật ô uế gì đó, chúng ta đốt nó đi!"
Chàng ngây người nhìn hồi lâu, rồi cười, "Phu nhân nói phải."
Hai chiếc túi thơm đó, bị Trình Niệm Khanh tùy tiện ném vào lò lửa.
Sau khi họ đi, ta đã thử vài lần, nhưng không thể vớt chiếc túi thơm lên được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chi-ai-the-tu/chuong-5.html.]
Ta thở dài, Trình Niệm Khanh đối với ta, thật sự là không còn chút ký ức nào nữa sao.
11
Ta nhắm mắt lại, đè nén nỗi đau cuồn cuộn trong lòng, rồi đi theo họ đến cổng phủ Trình.
Trình Niệm Khanh lần này thành thân không xin nghỉ triều, ta cùng chàng ngồi xe ngựa vào cung dự triều sớm.
Chàng nhắm mắt lại, ta từng chút một quan sát thần sắc của chàng.
Chàng hình như gầy đi, khiến ngũ quan trông càng thêm góc cạnh.
Ta tựa vào người chàng, tham lam hít hà mùi hương của chàng.
Trình Niệm Khanh, thiếp hối hận rồi, thiếp thật sự… rất nhớ chàng.
Khi tan triều, Liễu Khanh Khanh đích thân đến đón chàng.
Hai người vừa mới tân hôn, tình tứ ngọt ngào trêu ghẹo nhau, nói đến nỗi Liễu Khanh Khanh mặt đỏ bừng.
Xe ngựa đã đi rất xa, ta vẫn còn đứng chôn chân tại chỗ.
Khi màn đêm bao phủ những con hẻm nhỏ ở kinh thành, ta lại quay về phủ Trình.
Ta muốn nhìn chàng thêm một lần, nếu chàng thực sự bình an vô sự, ta sẽ về Chu Trang.
Trăng treo đầu cành liễu, Trình Niệm Khanh đang múa kiếm trong sân, Liễu Khanh Khanh thì ngồi một bên, thỉnh thoảng lại cất tiếng ngợi khen.
Ta chống cằm, ngây ngốc nhìn họ.
Thật đúng là, một đôi giai nhân tuyệt sắc.
"Phu quân, mệt rồi đúng không! Thiếp đã sai Phán Nha đi chợ mua bánh hoa quế chàng thích nhất, nếm thử xem."
Kết thúc luyện kiếm, Liễu Khanh Khanh cười cầm ra một đĩa bánh hoa quế, vừa định đút cho chàng.
Choang.
Tiếng kiếm bạc rơi xuống đất.
Chàng ôm ngực, trán lấm tấm mồ hôi, ngã ngồi xuống đất.
"Không biết tại sao, vừa nhìn thấy bánh hoa quế, tim ta lại đau nhói khó chịu."
Chàng trấn tĩnh một lúc, ngơ ngác ngẩng đầu lên, ánh mắt lại xuyên qua Liễu Khanh Khanh, rơi vào người ta.
"Tri Tri, ta chắc chắn là bị bệnh rồi."
12.
Tình trạng của chàng rất kỳ lạ.
Không chỉ mất đi một số ký ức, tim còn đau nhói, ta phát hiện, ngay cả việc thức dậy đi vệ sinh ban đêm, chàng cũng phải thắp đèn lồng mới có thể đi được.
Trong khi rõ ràng trước đây khi đánh trận ở tiền tuyến, chàng có thể nhìn rõ từng cử động của quân địch cách mười mét.
Đêm đó, Liễu Khanh Khanh thức dậy, đi thẳng ra khỏi phòng ngủ.
--------------------------------------------------