Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHỈ MỘT KHOẢNH KHẮC ĐỂ YÊU

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(Mở đầu bằng tiếng quạt trần quay đều đều, chậm rãi. Âm thanh môi trường: Tiếng bút viết "sột soạt", không khí mùa hè oi ả.)

Năm học lớp 11. 11A1.

Tôi là Hạ Nguyệt. Vị trí của tôi trong lớp 11A1, lớp chọn hàng đầu của Học viện Ánh Sao, luôn cố định ở vị trí thứ 51 trên tổng số 52 học sinh.

Tôi không phải là kẻ dốt nát. Ngược lại. Tôi là một thiên tài. Tôi hoàn toàn có thể đạt điểm tuyệt đối ở bất kỳ bài kiểm tra nào. Nhưng tôi không làm. Tôi ghét sự hoàn hảo, ghét sự sắp đặt và càng ghét cái nhìn ngưỡng mộ giả tạo từ những người tự nhận là tinh hoa. Vị trí 51 là một lời tuyên bố không lời: Tôi ở đây, nhưng tôi không thuộc về các người.

Chiếc áo sơ mi đồng phục trắng tinh bị tôi biến thành một mớ hỗn độn. Tay áo xắn cao, cổ áo bung cúc trên cùng. Áo khoác da đen vắt hờ trên lưng ghế, và tai nghe chụp tai màu xám bạc luôn sẵn sàng để chặn đứng bất kỳ âm thanh vô nghĩa nào.

"Hạ Nguyệt, em có nghe cô nói không?"

Giọng cô giáo chủ nhiệm, cô Chi Mai, vang lên. Nó mang một sự mệt mỏi đầy kiên nhẫn, thứ kiên nhẫn mà cô chỉ dành cho những học sinh thuộc dạng "nan giải" như tôi.

Tôi chậm rãi kéo tai nghe xuống. "Em nghe."

"Tốt. Hôm nay là ngày đầu tiên của học kỳ mới. Tôi đã quyết định thay đổi toàn bộ chỗ ngồi. Lần này, tôi sẽ sắp xếp theo nguyên tắc bắt cặp."

Cả lớp ồn ào. Học sinh 11A1 luôn thích thú với những thay đổi, miễn là nó không ảnh hưởng đến thành tích của họ.

Tôi nhếch mép. Bắt cặp? Chắc chắn tôi sẽ bị đẩy ngồi với tên mọt sách nào đó cần "truyền lửa" hoặc một cô gái ngoan hiền cần "chăm sóc". Tôi chỉ mong mình được ngồi cạnh cửa sổ, nơi tôi có thể ngắm nhìn thế giới bên ngoài mà không bị làm phiền.

"Người đầu tiên," cô Chi Mai cất giọng, "là Lâm Kiệt."

(Âm thanh môi trường: Tiếng xì xào ngưỡng mộ, tiếng bàn ghế xê dịch.)

Lâm Kiệt.

Cái tên đó là một định nghĩa hoàn hảo cho sự hoàn hảo mà tôi căm ghét. Cậu ta là vị trí số 1 tuyệt đối của trường, năm thứ ba liên tiếp.

Cậu ta không chỉ giỏi, mà còn đẹp trai một cách áp đảo. Mái tóc nâu hạt dẻ luôn được cắt tỉa gọn gàng, chiếc sơ mi đồng phục phẳng phiu không một nếp nhăn. Cặp kính gọng bạc luôn phản chiếu ánh sáng một cách tri thức. Cậu ta luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ ghi chép mọi thứ, từ công thức vật lý đến lịch trình ăn uống. Lâm Kiệt là một bức tượng điêu khắc biết nói, biết mỉm cười và biết làm hài lòng tất cả mọi người.

Và bây giờ, cậu ta đang bước về phía tôi.

Tôi nhìn cậu ta. Cậu ta đang đứng cạnh bàn học của tôi, ánh mắt xanh lục hơi nheo lại, nhưng nụ cười vẫn giữ nguyên vẻ lịch thiệp.

"Nguyệt," cô Chi Mai nói, giọng cô đầy ẩn ý, "Em sẽ ngồi cùng bàn với Lâm Kiệt. Hai em sẽ cùng nhau học tập và giúp đỡ lẫn nhau."

Cả lớp gần như nín thở. Sự kết hợp giữa Vị Trí Số 1 và Vị Trí Số 51. Đó không phải là bắt cặp, đó là một vụ nổ thiên hà.

Đặc biệt, Tô Tuyết, lớp trưởng và là cô gái luôn đứng thứ hai sau Lâm Kiệt (và cũng là người công khai thích Kiệt nhất), đang nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh như d.a.o găm. Tô Tuyết, cô gái mang vẻ đẹp dịu dàng của một tiểu thư nhà giàu, là hình mẫu trà xanh điển hình. Cô ta luôn giả vờ quan tâm đến người khác, nhưng ánh mắt lúc nào cũng chứa đầy sự tính toán. Cô ta rõ ràng đang nghĩ: Con nhỏ cá biệt này dám ngồi cạnh Lâm Kiệt sao?

Tôi nhếch mép đáp trả Tô Tuyết bằng một cái nháy mắt thờ ơ.

Lâm Kiệt không nói gì, chỉ cúi xuống thu dọn sách vở của mình. Hắn ta chuyển toàn bộ "gia tài" học thuật của mình sang bên cạnh tôi: chồng sách dày cộp, hộp bút chì màu sắc sặc sỡ và chiếc máy tính Casio mới cứng.

"Chào Hạ Nguyệt," Lâm Kiệt lên tiếng. Giọng cậu ta trầm ấm, dễ chịu, nhưng có một sự kiên định lạ lùng. "Chúng ta sẽ làm bạn cùng bàn trong học kỳ này. Mong được giúp đỡ."

Tôi dựa lưng vào ghế, khoanh tay. "Tôi không cần giúp đỡ. Và tôi cũng không làm bạn. Anh đừng làm ồn là được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chi-mot-khoanh-khac-de-yeu/chuong-1-dinh-menh-bat-dau-tu-vi-tri-ke-cuoi.html.]

Sự thẳng thừng của tôi khiến vài học sinh rụt cổ lại. Mọi người đều biết tôi không dễ động vào.

Nhưng Lâm Kiệt thì không. Cậu ta không bối rối, không tức giận. Cậu ta chỉ mỉm cười, nụ cười đó không phải là sự lịch thiệp xã giao nữa, mà là một sự thách thức nhẹ nhàng.

"Tôi biết em không cần giúp đỡ, Nguyệt. Nhưng tôi rất cần sự giúp đỡ của em."

Tôi cau mày. "Anh cần gì ở một kẻ đứng thứ 51?"

Lâm Kiệt hạ giọng, chỉ đủ để tôi nghe thấy. "Tôi cần em phá vỡ sự hoàn hảo của tôi. Tôi đã quá hoàn hảo, đến mức sắp phát điên rồi."

(Tiếng bút lông "xoẹt xoẹt" trên giấy. Âm thanh môi trường: Tiết học bắt đầu, không khí nghiêm túc.)

Đó là một câu nói cực kỳ thông minh. Hắn ta đã dùng điểm yếu của bản thân để tiếp cận tôi.

Tôi nhìn Lâm Kiệt. Khi cậu ta tập trung nghe giảng, ánh mắt cậu ta trở nên sắc bén và lạnh lùng. Không còn sự dịu dàng của nam thần nữa, mà là sự tập trung đáng sợ của một thợ săn.

Tôi thầm cười khẩy. Lâm Kiệt, anh nghĩ anh là người duy nhất đeo mặt nạ sao?

Tôi lấy cuốn sách "Lịch sử chiến tranh Trung Cổ" từ cặp ra (một cuốn sách hoàn toàn không liên quan đến chương trình học) và đặt nó lên bàn, chắn ngang giữa hai người. Đó là đường biên của tôi.

"Anh muốn phá vỡ sự hoàn hảo của mình?" Tôi thì thầm, không nhìn cậu ta. "Vậy thì đừng nhìn tôi. Đừng hỏi tôi bất cứ điều gì. Và đừng cố gắng lôi tôi ra khỏi vị trí 51."

"Nếu tôi không làm được thì sao?"

"Thì tôi sẽ đảm bảo anh phải hối hận vì đã ngồi cạnh tôi."

Lâm Kiệt không đáp. Thay vào đó, cậu ta nhẹ nhàng mở cuốn sổ tay, viết gì đó rồi xoay cuốn sổ về phía tôi.

Trên trang giấy trắng tinh, cậu ta viết bằng nét chữ ngay ngắn, dứt khoát:

"Hạ Nguyệt. Tôi sẽ không chỉ nhìn em. Tôi sẽ học cách yêu thích sự bất khuất của em. Và tôi chấp nhận mọi sự hối hận. Chỉ cần em cho tôi một cơ hội để ở lại vị trí này."

Bên dưới dòng chữ đó, cậu ta dùng một chiếc bút chì màu đỏ, vẽ một đường kẻ ngang, chia đôi trang giấy thành hai phần không đều.

Phần lớn hơn: Lâm Kiệt (Số 1). Phần nhỏ hơn, hẹp hơn: Hạ Nguyệt (Số 51).

Và sau đó, cậu ta vẽ một mũi tên màu xanh nối liền hai phần đó, với dòng chú thích: Đường Biên Đã Phá Vỡ (The Boundary Broken).

Tôi sững sờ. Sự táo bạo, sự chân thành và sự tính toán này... Nó không giống như Lâm Kiệt mà tôi biết. Hắn ta không chỉ là một học bá. Hắn ta là một chiến lược gia, và tôi, một Hạ Nguyệt luôn tự cho mình là bất khuất, dường như đã gặp phải đối thủ đầu tiên trong đời.

Tôi liếc nhìn Tô Tuyết. Cô ta đang nhìn chằm chằm về phía này, ánh mắt đầy ghen ghét và nghi ngờ. Cô ta không thể nghe thấy cuộc đối thoại của chúng tôi, nhưng cô ta có thể cảm nhận được mối liên kết nguy hiểm đang nảy sinh.

Tôi đặt cuốn sách chiến tranh xuống, che đi dòng chữ của Lâm Kiệt. Được thôi, Lâm Kiệt.

Tôi lấy chiếc bút bi của mình, gạch một đường mạnh vào dòng chữ "Đường Biên Đã Phá Vỡ" và viết lên đó bằng nét chữ nguệch ngoạc, cá tính của mình: "Đường Biên Vĩnh Viễn Không Lành." (Foreshadowing the sad ending).

Tôi quay sang Lâm Kiệt, nụ cười trên môi tôi mang đầy vẻ thách thức. "Anh chỉ còn một học kỳ để chứng minh anh không phải là kẻ nhàm chán như tôi nghĩ. Anh nên bắt đầu ngay đi."

(Tiếng hệ thống: Tiếng chuông reo kết thúc tiết học, nhưng chỉ vang lên trong tai Hạ Nguyệt. Âm thanh kéo dài, báo hiệu một sự khởi đầu không thể tránh khỏi.)

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHỈ MỘT KHOẢNH KHẮC ĐỂ YÊU
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...