Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHỈ MỘT KHOẢNH KHẮC ĐỂ YÊU

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(Âm thanh môi trường: Tiếng gõ bàn phím dồn dập, tiếng giấy sột soạt. Không khí tĩnh lặng trong phòng tự học.)

Ba Ngày Sau. Phòng Tự Học Đặc Biệt.

Ba ngày không có Lâm Kiệt, Hạ Nguyệt như biến thành một người khác. Sự bùng nổ của cô trong văn phòng giáo viên đã gạt bỏ mọi nghi ngờ về năng lực học thuật. Cô chuyển từ vị trí 51 "cá biệt" sang một "thiên tài lập dị đang ẩn mình", và không ai dám làm phiền cô nữa.

Nhưng Hạ Nguyệt không quan tâm đến ánh mắt của người khác. Cô chỉ tập trung vào một điều: lời hứa với Lâm Kiệt.

Chiếc bàn của Lâm Kiệt vẫn để trống, nhưng máy tính của cô thì đầy ắp công thức. Công trình "Tối Ưu Hóa Thuật Toán Rủi Ro Trong Môi Trường Biến Đổi" là một thách thức khổng lồ, đòi hỏi sự kết hợp giữa logic tuyệt đối và tư duy phản biện.

"Đường biên của anh ấy..." Hạ Nguyệt lẩm bẩm. Cô nhớ lại cách Lâm Kiệt luôn cố gắng tìm kiếm lỗ hổng trong hệ thống, trong sự hoàn hảo.

Tôi gõ một dòng lệnh phức tạp vào máy tính. Trong ba ngày, cô đã hoàn thành phần lớn công việc. Cô không chỉ giỏi toán, cô còn là một lập trình viên thiên tài, một kỹ năng cô giấu kín để không phải nhận "kỳ vọng" từ gia đình.

(Tiếng hệ thống: Công trình 'Tối Ưu Hóa Thuật Toán Rủi Ro' hoàn thành 95%. Mục tiêu Lý Trí: Bắt đầu lộ diện năng lực. Nhịp tim: 75 bpm (Ổn định).)

(Âm thanh môi trường: Tiếng chuông điện thoại đổ dồn dập. Không khí lo lắng.)

Đêm thứ ba. 23:00.

Lâm Kiệt đã không gọi điện hay nhắn tin suốt 48 giờ. Hạ Nguyệt cảm thấy bất an tột độ.

Reng! Reng!

Là số lạ. Tim cô đập nhanh hơn.

"Alo?"

"Nguyệt..." Giọng Lâm Kiệt yếu ớt, khác hẳn với sự quyết đoán của cậu ta. "Tôi... đã về."

"Anh đang ở đâu? Sao anh không gọi cho tôi?" Hạ Nguyệt gần như hét lên.

"Tôi đang ở cổng sau trường. Em... có thể ra đây không? Một mình thôi."

Hạ Nguyệt vội vã chạy ra ngoài, không kịp khoác áo.

(Âm thanh môi trường: Tiếng mưa phùn lất phất. Không khí lạnh thấu xương.)

Dưới cột đèn mờ ảo của cổng sau, Lâm Kiệt đứng đó. Trông cậu ta không giống Lâm Kiệt chút nào.

Áo sơ mi trắng vẫn phẳng phiu, không một nếp nhăn. Khuôn mặt vẫn đẹp trai hoàn hảo, nhưng ánh mắt...

Đôi mắt xanh lục ấy không còn ánh lên sự nổi loạn hay thách thức nữa. Nó trống rỗng, lạnh lẽo, như thể vừa bị rút cạn đi thứ gì đó. Và cậu ta đeo lại cặp kính gọng bạc mà trước đó cậu ta luôn tháo ra khi ở cạnh cô.

"Kiệt! Anh có sao không? Dự án..." Hạ Nguyệt chạy đến, định ôm lấy cậu ta.

Lâm Kiệt lùi lại một bước, một động tác vô thức nhưng sắc lạnh.

"Đừng chạm vào tôi," cậu ta nói, giọng nói lạnh lùng, máy móc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chi-mot-khoanh-khac-de-yeu/chuong-8-nuoc-mat-cua-thien-tai.html.]

Hạ Nguyệt c.h.ế.t lặng. "Anh nói gì cơ?"

"Dự án... đã thành công," Lâm Kiệt trả lời, hai tay cậu ta nắm chặt lại. "Tôi đã ký thỏa thuận. Tôi có được Tấm Lá Chắn Tối Thượng. Không ai có thể chạm vào em được nữa. Bố tôi... đã chấp nhận thỏa hiệp."

"Nhưng đổi lại là gì?" Hạ Nguyệt nghẹn giọng. Cô cảm thấy một cơn rùng mình lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

"Đổi lại... là tôi phải tuân thủ." Lâm Kiệt cười, một nụ cười rỗng tuếch, không chạm đến mắt. "Họ đã gỡ bỏ mọi cảm xúc không cần thiết khỏi tôi. Lo lắng, sợ hãi, và cả... sự hỗn loạn."

"Vậy còn... tình yêu?" Cô run rẩy hỏi.

Lâm Kiệt nhìn cô. Ánh mắt cậu ta là của một học giả đang phân tích một biến số.

"Tình yêu. Nó là một khái niệm phi logic, Hạ Nguyệt. Một rủi ro không cần thiết trong việc tối ưu hóa hiệu suất," Lâm Kiệt đáp một cách rành mạch. "Tôi đã được lập trình lại. Tôi là Lâm Kiệt hoàn hảo nhất. Tôi không cần cảm xúc nữa."

(Tiếng hệ thống: Cảnh báo! Cảm xúc: Tuyệt vọng và Phản bội vượt ngưỡng an toàn. Mục tiêu đối tượng: Lâm Kiệt đã bị 'Lập trình Tiềm thức'. Lý Trí đang tụt dốc.)

Nước mắt Hạ Nguyệt trào ra. Cô lùi lại. "Anh... anh đã đồng ý để họ làm điều đó sao?"

"Tôi đồng ý. Để bảo vệ em. Đây là hòn đảo an toàn của em, Hạ Nguyệt. Tôi đã xây nó bằng chính con người tôi," Lâm Kiệt tiến lại gần, nhưng không phải bằng tình yêu, mà bằng sự kiểm soát. "Em phải tiếp tục. Vị trí 51 đã kết thúc. Em phải vượt qua nó."

Lâm Kiệt rút ra một chiếc thẻ nhớ USB nhỏ, lạnh lẽo.

"Đây là bản hoàn chỉnh của công trình. Tôi đã điền vào những lỗ hổng logic mà em chỉ ra. Giờ em chỉ cần gửi nó đi. Em sẽ đứng thứ nhất."

"Tôi không cần thứ hạng của anh!" Hạ Nguyệt ném chiếc thẻ xuống đất. "Tôi cần Lâm Kiệt của tôi! Kẻ phá vỡ đường biên! Kẻ không sợ hãi!"

"Kẻ đó đã c.h.ế.t rồi, Nguyệt," Lâm Kiệt lạnh lùng nhìn cô, không chút hối tiếc. "Hắn ta là một rủi ro không đáng có. Tôi là phiên bản tối ưu. Hãy chấp nhận nó, và tiếp tục đi. Đừng để sự hy sinh của tôi trở nên vô nghĩa."

Cậu ta cúi xuống, nhặt chiếc thẻ nhớ lên, đặt nó vào tay cô. Bàn tay cậu ta lạnh như băng.

"Tôi... không thể làm thế," Hạ Nguyệt nghẹn lại.

"Em sẽ làm được. Vì đó là mệnh lệnh. Hòn đảo của em đã an toàn, giờ là lúc em tỏa sáng."

Lâm Kiệt quay lưng bước đi, không một lần ngoái lại. Bóng dáng cậu ta hòa vào màn đêm, chỉ còn lại sự hoàn hảo lạnh lùng, vô hồn.

Hạ Nguyệt gục xuống. Cô khóc nức nở dưới cột đèn hiu hắt. Cô đã bị phản bội, nhưng lần này, kẻ phản bội lại là người cô yêu nhất, và hắn ta đã làm điều đó để bảo vệ cô.

"Lâm Kiệt... anh điên rồi!"

(Tiếng hệ thống: Lý Trí: 20%. Cảm xúc: 80%. Nhiệm vụ Khẩn cấp: Hoàn thành công trình và đạt được vị trí số 1. Hình phạt nếu thất bại: Vĩnh viễn mất đi ký ức về Lâm Kiệt.)

Mất đi ký ức? Không! Tôi không thể để điều đó xảy ra. Tôi phải giữ lại ký ức về Lâm Kiệt "cũ", về tình yêu hỗn loạn và tuyệt vời đó.

Hạ Nguyệt lau nước mắt. Cô siết chặt chiếc thẻ nhớ trong tay.

Tôi sẽ thắng. Tôi sẽ đứng đầu. Và tôi sẽ tìm cách đưa anh trở về.

Đó là lời hứa cuối cùng của cô dành cho Lâm Kiệt.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHỈ MỘT KHOẢNH KHẮC ĐỂ YÊU
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...