Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHỈ MỘT KHOẢNH KHẮC ĐỂ YÊU

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(Mở đầu bằng tiếng xì xào, bàn tán của các học sinh. Âm thanh môi trường: Không khí thứ Hai căng thẳng sau cuối tuần.)

Thứ Hai. Tiết Sinh học.

Cả Học viện Ánh Sao đều biết chuyện "Học sinh cá biệt Hạ Nguyệt" và "Học bá số 1 Lâm Kiệt" đã cùng nhau biến mất trong suốt buổi chiều thứ Sáu.

Sáng thứ Hai, tôi bước vào lớp, chuẩn bị đối mặt với giáo viên chủ nhiệm. Nhưng tôi không cần phải làm vậy.

"Tôi đã báo cáo rằng em và Hạ Nguyệt đã tham gia một buổi thí nghiệm Vật lý đột xuất tại phòng nghiên cứu của Giáo sư Trần," Lâm Kiệt nhẹ nhàng thì thầm, tay lướt qua một công thức Sinh học phức tạp. "Giáo sư Trần là bạn thân của bố tôi và nể trọng danh tiếng của ông ấy. Ông ấy đã xác nhận."

Tôi nhìn cậu ta. "Anh đã nói dối giáo sư. Anh đã mạo hiểm danh tiếng của mình để làm gì?"

"Để bảo vệ lãnh thổ mới của tôi," Lâm Kiệt đáp, ánh mắt cậu ta đầy kiêu ngạo nhưng không hề đáng ghét. "Sự hoàn hảo của tôi không phải để làm hài lòng người khác, mà là để tạo ra lớp bảo vệ cho những gì tôi trân trọng."

Cậu ta đẩy một tờ giấy nhỏ qua bàn. Trên đó vẽ một hình ảnh tế bào thần kinh, nhưng chú thích lại là một đoạn thơ bằng tiếng Pháp.

"Notre amour est cet endroit, où le chaos et l'ordre se rencontrent." (Tình yêu của chúng ta là nơi, mà sự hỗn loạn và trật tự giao nhau.)

Tim tôi đập mạnh. Đó không phải là một công thức, mà là một lời tuyên bố.

(Âm thanh môi trường: Tiếng chuông báo giải lao. Tiếng giày cao gót "cạch cạch" của Tô Tuyết.)

Tô Tuyết tiến đến bàn chúng tôi, không còn vẻ giả lả của những lần trước. Cô ta mang theo một tập tài liệu, gương mặt căng thẳng nhưng ánh mắt đầy tự tin.

"Kiệt, anh có rắc rối rồi," cô ta nói thẳng, đặt tập tài liệu xuống. "Phòng nghiên cứu của Giáo sư Trần xác nhận anh có đến, nhưng họ cũng gửi báo cáo về việc anh không tập trung và có vẻ bị phân tâm trong buổi thí nghiệm. Họ thắc mắc về năng lực của anh."

Tô Tuyết đã cố tình điều tra. Cô ta không tấn công tôi, mà tấn công vào điểm yếu nhất của Lâm Kiệt: sự hoàn hảo và danh tiếng mà bố cậu ta đặt lên.

"Nếu anh cứ tiếp tục như vậy, anh sẽ đ.á.n.h mất sự ưu tú của mình. Anh sẽ đ.á.n.h mất cơ hội vào Harvard," Tô Tuyết nói, giọng cô ta pha lẫn sự lo lắng giả tạo và sự đắc thắng thật sự. "Đây là Kế hoạch Cứu vớt của em. Anh hãy tham gia nhóm ôn tập của em để chuẩn bị cho kỳ thi chọn đội tuyển Olympic Hóa học Quốc gia sắp tới. Chỉ cần anh đạt huy chương Vàng, bố anh sẽ bỏ qua lỗi lầm nhỏ này. Và... anh không cần phải phí thời gian vào những thứ vô bổ như..."

Cô ta liếc nhìn tôi, ánh mắt đầy khinh miệt. "... dạy kèm cho người đứng vị trí 51."

Lâm Kiệt im lặng, ánh mắt cậu ta lạnh lùng. "Em nghĩ tôi là đồ chơi trong tay em sao, Tô Tuyết?"

"Em nghĩ em là người duy nhất hiểu được gánh nặng của anh," Tô Tuyết tiến sát lại, cố tình đặt tay lên vai Lâm Kiệt. "Anh không thuộc về thế giới cá biệt này, Kiệt. Anh thuộc về đỉnh cao."

(Âm thanh môi trường: Tiếng bút chì rơi xuống bàn. Sự im lặng đột ngột của Hạ Nguyệt.)

Tôi biết tôi phải làm gì. Nếu tôi im lặng, Lâm Kiệt sẽ phải đưa ra một lựa chọn khó khăn: danh tiếng hay tôi. Và Lâm Kiệt, với gánh nặng gia đình, sẽ rất khó để chọn tôi.

Tôi quyết định bước ra khỏi nhà tù an toàn của mình.

"Cô đang nói về đội tuyển Hóa học Quốc gia sao, Tô Tuyết?" Tôi lên tiếng, giọng tôi vang vọng, thu hút sự chú ý của những học sinh đang rình rập ở cửa.

Tô Tuyết quay phắt lại, ngạc nhiên vì tôi can thiệp. "Đúng vậy, Hạ Nguyệt. Có vẻ như môn này cũng nằm ngoài tầm hiểu biết của cậu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chi-mot-khoanh-khac-de-yeu/chuong-5-su-ran-nut-cua-vo-boc-hoan-hao.html.]

"Vậy sao?" Tôi nhếch mép. "Năm ngoái, bài thi Hóa học Quốc gia có một câu về cấu trúc phức tạp của hợp chất Fluoroantimonic Acid ($H_2SbF_6$). Câu hỏi đó yêu cầu tính toán độ bền liên kết và xác định trạng thái lai hóa của Antimony."

Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào Tô Tuyết, người đang hoàn toàn sững sờ. "Tô Tuyết, cô đã giải câu đó bằng cách nào?"

Tô Tuyết lắp bắp. "Tôi... tôi dùng công thức chung về độ âm điện..."

Tôi cười khẩy. "Sai. Đó là câu hỏi bẫy. Độ bền liên kết của $H_2SbF_6$ không thể được tính bằng công thức độ âm điện thông thường vì sự xuất hiện của Orbital D trống của Antimony. Giải pháp chính xác là sử dụng Lý thuyết Orbital Phân tử (Molecular Orbital Theory) để xác định sự chênh lệch năng lượng giữa các Orbital. Câu trả lời chính xác được đăng trên tạp chí Hóa học quốc tế tháng 11 năm ngoái, và đáp án của Bộ Giáo d.ụ.c là sử dụng phương pháp DFT (Density Functional Theory)."

Cả lớp im lặng như tờ. Tôi đã không chỉ trả lời câu hỏi, mà còn chỉ ra phương pháp của cô ta sai, và đưa ra cả hai phương pháp giải tiên tiến nhất mà ngay cả giáo viên cũng khó biết.

Tô Tuyết mặt trắng bệch, tập tài liệu trong tay cô ta run rẩy. Cô ta không phải là người dốt, nhưng cô ta chỉ là một học sinh chăm chỉ học thuộc lòng. Còn tôi, là một người nghiên cứu.

Tôi quay sang Lâm Kiệt, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

"Lâm Kiệt không cần 'kế hoạch cứu vớt' của cô. Anh ấy bị phân tâm không phải vì tôi dốt, mà là vì anh ấy đang bận tranh luận với tôi về Định luật Bảo toàn Phân cực trong Tối ưu hóa Chuỗi Markov," tôi nói, bịa ra một thuật ngữ cực kỳ phức tạp. "Tôi cá là cô chưa từng nghe qua thuật ngữ đó."

"Tôi... tôi..." Tô Tuyết không thể nói thêm. Cô ta nhận ra mình đang đối mặt với một kẻ thù nguy hiểm hơn mình nghĩ rất nhiều. Hạ Nguyệt không phải là kẻ nổi loạn dốt nát, cô ấy là một thiên tài ẩn mình.

Lâm Kiệt đứng dậy, anh nhẹ nhàng rút tập tài liệu từ tay Tô Tuyết.

"Cảm ơn sự quan tâm của em, Tuyết," Lâm Kiệt nói, giọng cậu ta đầy uy quyền. "Nhưng tôi đã cam kết với Hạ Nguyệt. Cô ấy không cần tôi dạy kèm, mà là đối thủ trí tuệ mà tôi đã tìm kiếm bấy lâu. Chúng tôi sẽ tự thành lập nhóm ôn tập của mình."

"Nhưng Kiệt, nếu anh cứ tiếp tục như vậy, anh sẽ mất đi tất cả!" Tô Tuyết cố gắng níu kéo.

Lâm Kiệt nhìn cô ta, đôi mắt xanh lục lấp lánh sự thất vọng. "Sự hoàn hảo không phải là tất cả, Tuyết. Sự chân thật mới là tuyệt đối."

Tô Tuyết thất bại hoàn toàn. Cô ta quay lưng bỏ đi, ánh mắt cuối cùng nhìn tôi không còn là sự khinh miệt nữa, mà là nỗi sợ hãi.

(Âm thanh môi trường: Tiếng chuông vào lớp học buổi chiều. Không khí đã thay đổi. Sự im lặng đầy tôn trọng.)

Hạ Nguyệt ngồi xuống. Cả lớp nhìn tôi với ánh mắt khác hẳn.

"Anh đã thắng," tôi thì thầm với Lâm Kiệt. "Tôi đã phá vỡ ngưỡng an toàn của mình."

Lâm Kiệt không trả lời. Cậu ta lấy ra một chiếc khăn tay (chiếc khăn màu xám đậm hôm trước), lau đi vết mực nhỏ trên ngón tay tôi.

"Em không cần phải làm vậy. Tôi có thể tự xử lý Tô Tuyết."

"Tôi biết," tôi đáp. "Nhưng tôi không muốn anh phải lựa chọn. Tôi không muốn anh phải hy sinh sự hoàn hảo vì tôi. Tôi có thể tự bảo vệ đường biên của mình."

Lâm Kiệt siết nhẹ tay tôi dưới gầm bàn. Ánh mắt cậu ta rực sáng niềm tự hào và sự yêu thương.

"Hạ Nguyệt," cậu ta thì thầm, cúi sát tai tôi. "Đừng lo lắng về tôi. Tôi là Lâm Kiệt. Tôi luôn có kế hoạch dự phòng cho mọi tình huống. Ngay cả khi tôi phải từ bỏ Harvard, tôi cũng sẽ không bao giờ từ bỏ em. Em là rủi ro duy nhất mà tôi sẵn lòng chấp nhận."

(Tiếng hệ thống: Nhịp tim của Hạ Nguyệt và Lâm Kiệt đập cùng một nhịp. Sự cam kết đã được xác nhận. Tình yêu đã vượt qua thử thách đầu tiên.)

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHỈ MỘT KHOẢNH KHẮC ĐỂ YÊU
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...