Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CHỈ MỘT KHOẢNH KHẮC ĐỂ YÊU

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(Mở đầu bằng tiếng ồn ào bất thường của lớp học. Âm thanh môi trường: Tiếng ghế xê dịch, tiếng cười thầm, sự tò mò của 50 học sinh còn lại.)

Thứ Sáu. Tiết học buổi sáng.

Tôi đã đặt ra một điều kiện tưởng như vô lý và phi đạo đức: Lâm Kiệt phải trở thành "trợ lý cá nhân" của tôi. Tôi đã nghĩ hắn sẽ từ chối, hoặc ít nhất là thương lượng. Nhưng không. Lâm Kiệt chấp nhận với một sự nghiêm túc đáng sợ.

Và bây giờ, tôi đang chứng kiến sự hoàn hảo được thực thi.

Tôi nằm bò ra bàn, giả vờ ngủ trong tiết Vật lý. Giáo viên gọi tôi.

"Hạ Nguyệt, em hãy lên bảng giải bài 4."

Tôi thậm chí còn chưa kịp nhếch mí mắt, một bàn tay đã nhẹ nhàng đặt cuốn sách Vật lý vào lòng tôi, trang bài tập đang mở sẵn.

"Thưa cô," giọng Lâm Kiệt vang lên, trầm tĩnh và đầy kiên quyết. "Hạ Nguyệt bị đau đầu nhẹ. Em xin phép mang bài giải của em lên thay thế. Em đã giải bài này bằng hai phương pháp, cả hai đều liên quan đến nội dung cô đang giảng."

Cậu ta không đợi cô giáo trả lời, đã cầm phấn bước lên bảng. Chỉ trong vòng ba phút, cậu ta hoàn thành hai bài giải chi tiết, rõ ràng đến mức ngay cả học sinh dốt nhất cũng phải hiểu. Cậu ta đã giải quyết vấn đề của giáo viên, của lớp học, và cả vấn đề của tôi, bằng một sự hoàn hảo không chê vào đâu được.

Khi xuống chỗ, cậu ta nhẹ nhàng đặt một chai nước lọc lạnh có gắn một mẩu giấy nhỏ lên bàn tôi.

"Công thức cho việc giảm đau đầu: Nước và 30 phút ngủ."

Tôi mở mắt nhìn cậu ta. Cả lớp đang xì xào, nhưng không ai dám nói lớn. Họ đang chứng kiến Lâm Kiệt, nam thần hoàn hảo, biến thành một người hầu tận tụy.

"Anh không thấy nhục nhã sao?" Tôi thì thầm.

Lâm Kiệt đặt một cuốn sách "Vật lý Hạt nhân" lên bàn tôi (cuốn tôi đang tìm đọc). Cậu ta đã biết tôi cần gì trước khi tôi nhận ra.

"Nhục nhã? Không, tôi thấy thú vị," cậu ta thì thầm, ánh mắt xuyên qua cặp kính gọng bạc lại mang sự hưng phấn của một nhà thám hiểm. "Tôi đang khám phá một lãnh thổ mới, Nguyệt. Lãnh thổ của em. Nó khó khăn và đầy nguy hiểm, nhưng đáng giá hơn việc giải một bài toán."

(Tiếng chuông báo giờ ăn trưa. Âm thanh môi trường: Cả lớp ồn ào đóng sách, Tô Tuyết tiến đến.)

Tôi định bỏ bữa trưa như mọi khi. Nhưng Lâm Kiệt đã chặn lại.

"Em không được bỏ bữa," cậu ta nói, giọng mang một mệnh lệnh nhẹ nhàng.

"Tôi ăn hay không, liên quan gì đến anh?"

"Liên quan đến lời hứa của tôi. Tôi đã hứa sẽ chịu trách nhiệm cho mọi rắc rối em gây ra. Việc em ngất xỉu vì hạ đường huyết chính là rắc rối lớn nhất đối với tôi. Tôi đã chuẩn bị một bữa trưa riêng cho em."

Lâm Kiệt lấy ra một hộp cơm bento nhỏ, được gói gém cẩn thận. Bên trong không phải là cơm hộp nhàm chán, mà là một bữa ăn được tính toán dinh dưỡng hoàn hảo: salad cá hồi, một ít cơm lứt trộn hạt, và một quả dâu tây tráng miệng.

"Tôi tự làm," Lâm Kiệt nói, hơi ngượng nghịu. "Tôi nghiên cứu khẩu vị của em qua những thứ em hay mua ở căng tin: hầu hết là các loại hạt và cà phê đen. Tôi loại bỏ tinh bột thừa và thêm protein để cung cấp năng lượng ổn định cho bộ não thiên tài của em."

Tôi nhìn hộp cơm. Tôi đã không cảm nhận được hơi ấm của đồ ăn tự làm từ rất lâu rồi.

"Hạ Nguyệt, Kiệt làm cho cậu đó," Tô Tuyết đứng bên cạnh, giọng cô ta rít lên một cách sắc nhọn, nhưng miệng vẫn cười. "Cậu thật may mắn. Kiệt chưa bao giờ làm cơm cho ai cả. Anh ấy luôn bận rộn. Cậu nên ăn đi."

Tô Tuyết cố gắng chen vào giữa chúng tôi, nhưng Lâm Kiệt đã chặn cô ta lại một cách tinh tế.

"Tuyết, bạn cần ăn trưa với nhóm trưởng. Hạ Nguyệt không thích ồn ào. Cảm ơn bạn đã quan tâm."

Tô Tuyết bị từ chối công khai một lần nữa. Cô ta nhìn chằm chằm vào hộp cơm của tôi, ánh mắt cô ta chứa đựng một ý nghĩ nguy hiểm.

"Không sao đâu, Kiệt. Em đi đây," Tô Tuyết nói, nhưng khi cô ta đi lướt qua, cô ta cố tình làm đổ chai nước của mình lên sách Lịch sử chiến tranh của tôi, cuốn sách tôi trân trọng nhất.

Nước lan ra, thấm ướt một góc cuốn sách. Đó là một hành động tiểu xảo, cố tình gây ra rắc rối cho tôi, và cho cả Lâm Kiệt.

Tô Tuyết giả vờ hoảng hốt. "Ôi, Nguyệt ơi! Mình xin lỗi! Mình thật hậu đậu quá!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chi-mot-khoanh-khac-de-yeu/chuong-3-tro-ly-hoan-hao.html.]

Cả lớp chú ý. Họ chờ đợi phản ứng nổi loạn của tôi. Họ chờ đợi tôi sẽ ném sách vào mặt Tô Tuyết hoặc làm một hành động cá biệt nào đó.

Nhưng tôi chỉ nhắm mắt lại. Đường Biên Vĩnh Viễn Không Lành. Vết ướt trên sách giống như vết nứt trong vỏ bọc của tôi.

(Âm thanh môi trường: Tiếng lau chùi nhẹ nhàng. Nhịp thở đều đặn của Lâm Kiệt.)

Lâm Kiệt không nói một lời. Cậu ta lấy ra một chiếc khăn tay (một chiếc khăn màu xám đậm, không phải màu trắng hoàn hảo), nhẹ nhàng lau đi vết nước trên bàn.

Sau đó, cậu ta đặt tay lên cuốn sách Lịch sử ướt.

"Tuyết," Lâm Kiệt nói, giọng cậu ta vẫn lịch thiệp, nhưng có một sự lạnh lẽo khó tả khiến Tô Tuyết phải rùng mình. "Em có biết cuốn sách này có ý nghĩa gì với Hạ Nguyệt không? Đó là cuốn sách duy nhất cô ấy đọc ngoài chương trình học, là lối thoát khỏi thực tại của cô ấy."

"Kiệt, em... em thật sự không cố ý!" Tô Tuyết lắp bắp.

"Tôi biết. Nhưng tôi phải giữ lời hứa của mình," Lâm Kiệt bình tĩnh nói. Cậu ta cúi xuống, nhặt chiếc chai nước rỗng của Tô Tuyết.

"Hạ Nguyệt đã đặt điều kiện: Tôi phải chịu trách nhiệm về mọi sự hỗn loạn và rắc rối mà cô ấy gây ra. Nhưng tôi nghĩ, tôi cũng nên chịu trách nhiệm về những rắc rối mà người khác gây ra cho cô ấy."

Lâm Kiệt nhìn Tô Tuyết.

"Tô Tuyết, vì sự sơ suất của em làm ướt sách của bạn cùng bàn, em phải chép phạt 50 lần quy tắc an toàn vật lý trong phòng thí nghiệm. Em phải hoàn thành trước chiều nay và nộp cho tôi. Đây là hình phạt của tôi. Nếu em không chấp nhận, tôi sẽ báo cáo sự việc này với cô Chi Mai về hành vi cố tình làm hỏng tài sản cá nhân của bạn học."

Tô Tuyết đông cứng. Lời đe dọa này không phải là một lời buộc tội, mà là một sự trừng phạt công khai, được đưa ra bởi người đứng đầu, khiến cô ta không thể phản bác. Danh tiếng hoàn hảo của cô ta sẽ bị ảnh hưởng nếu cô ta phản ứng thái quá.

"Kiệt... anh..."

"Đi ăn đi, Tuyết. Em sẽ cần năng lượng để viết." Lâm Kiệt mỉm cười, một nụ cười mà tôi biết, không hề chứa đựng một chút thiện chí nào.

Tô Tuyết nhìn tôi, ánh mắt cô ta như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Cô ta quay đi, khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ và nhục nhã.

(Tiếng lật trang sách khô. Âm thanh môi trường: Tiếng nhai nhẹ nhàng.)

Sự yên tĩnh trở lại. Lâm Kiệt lấy ra một chiếc khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi vết nước còn sót lại trên bìa sách.

"Tôi không thể làm sách em khô ngay được," Lâm Kiệt nói. "Nhưng tôi có thể hứa, cuốn sách này sẽ không bị ướt thêm lần nào nữa."

Tôi nhặt hộp cơm lên. Mùi cá hồi và rau củ tươi xộc vào mũi tôi. Lần đầu tiên trong ngày, tôi cảm thấy đói.

"Anh không sợ cô ta sẽ làm gì anh sao?" Tôi hỏi.

"Tôi sợ mất vị trí bên cạnh em hơn," Lâm Kiệt đáp, đơn giản và thẳng thắn. Cậu ta lấy cuốn sổ tay ra, viết gì đó, rồi lại xoay nó về phía tôi.

Dưới dòng chữ "Đường Biên Cần Được Chữa Lành," cậu ta thêm một dòng mới:

"Điều kiện thứ hai của tôi: Em phải ăn hết bữa trưa này. Không được phép bỏ sót một hạt cơm lứt nào. Sức khỏe là vũ khí tối thượng của thiên tài."

Tôi nhìn cậu ta. Hắn ta không chỉ theo đuổi tôi bằng sự dịu dàng, mà còn bằng một sự kiểm soát cứng rắn, tuyệt đối. Lâm Kiệt không cưa cẩm tôi. Hắn đang huấn luyện tôi.

Tôi đưa muỗng lên. Cá hồi rất ngon, được nêm nếm vừa phải.

"Anh đã thắng," tôi thừa nhận.

"Trận chiến này mới chỉ bắt đầu," Lâm Kiệt mỉm cười. "Vậy, Hạ Nguyệt, chiều nay em muốn học về Triết học hiện sinh hay Vật lý lý thuyết? Hay em muốn tôi giúp em trốn khỏi trường?"

Tôi nhìn cậu ta, vị nam thần học bá đang gợi ý việc trốn học.

"Trốn học," tôi đáp ngay lập tức. "Bây giờ. Tôi chán ghét không khí này rồi."

"Vinh hạnh của tôi." Lâm Kiệt đứng dậy, ánh mắt cậu ta lấp lánh như thể đó là phần thưởng lớn nhất trong ngày. "Anh sẽ chịu trách nhiệm cho mọi rắc rối. Kế hoạch trốn thoát sẽ bắt đầu sau 5 phút."

(Tiếng hệ thống: Nhịp tim của Hạ Nguyệt tăng nhanh, báo hiệu sự phấn khích, sự mong chờ. Lần đầu tiên, cô chấp nhận sự hỗn loạn một cách chủ động, và chấp nhận sự hướng dẫn của Lâm Kiệt.)

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CHỈ MỘT KHOẢNH KHẮC ĐỂ YÊU
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...