Sau khi từ chức, tôi trở về ngôi làng nhỏ dựa núi kề sông.
Vào một buổi sáng tinh mơ nọ, có một con chồn vàng đến gõ cửa.
"Con người ơi, cầu xin người, cứu vợ tôi với!"
Gặp ma rồi!
Sao chồn vàng lại biết nói tiếng người?
01
"Cốc cốc cốc..."
Tiếng gõ cửa dồn dập kéo tôi từ cơn ác mộng trở về hiện thực, lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Tôi ngồi dậy đi ra mở cửa.
Thế nhưng bên ngoài chẳng có bóng người nào.
Chẳng lẽ là tôi nghe nhầm rồi?
Ngay khi tôi định đóng cửa, bắp chân bất ngờ bị một thứ gì đó lạnh toát cọ qua, dọa tôi sợ đến mức tim như ngừng đập. Trực giác mách bảo tôi rằng vừa có thứ gì đó lẻn vào nhà.
Tôi nuốt nước bọt, vớ lấy cây chổi bên cạnh để phòng thân, vừa cảnh giác nhìn quanh, vừa hét lớn để trấn an bản thân: "Ai!! Tôi nhìn thấy rồi đấy, còn không mau ra đây!"
Vừa dứt lời tôi nghe thấy một giọng nói nhỏ xíu đáp lại: "Người ơi, người cúi đầu xuống đi."
Tầm mắt hạ xuống dưới, tôi nhìn thấy một con chồn vàng đang đứng thẳng bằng hai chân sau, bộ lông bóng mượt, đôi mắt như hạt đậu nhìn tôi không chớp, vẻ mặt đầy lo âu căng thẳng.
Tôi sững người thầm nghĩ chắc mình uống t.h.u.ố.c ngủ nhiều quá nên bị tác dụng phụ, bắt đầu xuất hiện ảo giác rồi.
Đến chồn vàng mà cũng nói tiếng người được.
Thế là tôi dè dặt thăm dò: "Vừa nãy... là mày nói đấy à?"
Con chồn gật đầu thật mạnh: "Là tôi."
"..."
Thế giới này điên thật rồi.
Con chồn ngẩng cái đầu nhỏ lên, giọng điệu vô cùng khẩn thiết và chân thành: "Người ơi, tôi cần sự giúp đỡ của người!"
Tôi ngây người, thốt lên"A" lên một tiếng.
Nó nói tiếp: "Vợ tôi bị khó sinh, mong người hãy giúp cô ấy."
Tôi nghẹn lời, giải thích: "... Tao không phải bác sĩ sản khoa."
Ánh mắt con chồn ngơ ngác một lát rồi chợt cuống lên: "Trước đây người vẫn hay khám bệnh cho dân làng, họ đều khen người giỏi lắm, xin người hãy cứu vợ con tôi..."
Tôi sững sờ vài giây, lảng tránh ánh mắt nó, mở lời từ chối: "Tao không còn là bác sĩ nữa, không thể khám cho vợ mày được, mày đi tìm người khác đi."
Nói xong, tôi mở lại cửa ra hiệu cho nó đi ra.
Con chồn đứng im không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào tôi với thái độ cố chấp, trong mắt tràn ngập sự cầu xin.
Một người, một chồn cứ thế giằng co khoảng một phút.
Nó cụp mắt xuống, lê cái đuôi đi ra cửa, cứ đi một bước lại ngoái đầu lại nhìn một lần cho đến khi ra tới cửa. Sau đó nó cứ đứng chôn chân ở đó nhìn tôi đăm đăm.
Tôi nhìn nó lần cuối rồi đóng cửa sau lại, nhưng tâm trí lại không kiểm soát được mà nhớ về ca phẫu thuật kia.
Một tháng trước, tôi làm bác sĩ phẫu thuật chính cho một ca bệnh. Sau khi phẫu thuật xong, bệnh nhân đã rơi vào trạng thái người thực vật.
Bệnh nhân ấy mới chỉ hai mươi sáu tuổi, còn rất trẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chon-vang-cau-cuu/chuong-1.html.]
Người nhà bệnh nhân không chấp nhận được sự thật, làm loạn lên ở bệnh viện. Sự việc không ngừng leo thang, những lời c.h.ử.i rủa và chỉ trích ập xuống đầu tôi như vũ bão.
"Đồ lang băm! Chính mày hại con trai tao thành người thực vật!"
"Là mày hại con trai tao, đồ g.i.ế.c người!"
"Bác sĩ Diệp, sự cố y khoa lần này..."
...
Sau khi sự việc xảy ra, tôi bắt đầu mất ngủ triền miên. Thông tin cá nhân bị người ta tung lên mạng, kéo theo đó là vô vàn những lời mắng nhiếc c.h.ử.i rủa và ác ý vô tận, xâm nhập vào mọi ngóc ngách cuộc sống của tôi.
Những bệnh nhân tôi đang điều trị đều yêu cầu đổi bác sĩ phẫu thuật chính.
Tồi tệ nhất là khi đối mặt với các dụng cụ y tế, tôi nảy sinh cảm giác sợ hãi. Hai tay tôi run rẩy như bị bệnh, không thể cầm d.a.o kéo hay kẹp để tiếp tục làm một bác sĩ phẫu thuật chính được nữa.
Tôi nộp đơn xin từ chức, rời khỏi thành phố A phồn hoa, trở về thôn Thanh Sơn nơi sinh ra và nuôi dưỡng tôi. Đó là một nơi biệt lập với thế giới bên ngoài, được bao bọc bởi những ngọn núi lớn.
Thu lại dòng suy nghĩ, tôi quay về bên giường, nhắm mắt lại. Bên ngoài đã không còn tiếng động gì nữa.
Tôi nghĩ, chắc con chồn vàng kia đã bỏ đi rồi.
Nó sẽ đi tìm ai đây?
Trong thôn có bác sĩ thú y không nhỉ?
Nếu không được cứu chữa, vợ con nó sẽ ra sao?
Sẽ c.h.ế.t ư?
...
Câu trả lời đã quá rõ ràng. Khi tôi mở cửa lần nữa, vừa cúi đầu xuống đã chạm ngay ánh mắt của con chồn đang định quay người rời đi.
Nghe thấy tiếng động, nó quay đầu lại nhìn tôi, đôi mắt hạt đậu lại bùng lên hy vọng, sáng đến kinh ngạc.
Nội tâm giằng xé vài giây, tôi c.ắ.n răng nói: "Tao đi với mày qua đó xem sao nhưng tao không phải bác sĩ sản khoa, cũng không có kinh nghiệm gì. Có lẽ qua đó cũng không có cách nào cứu được vợ con mày đâu..."
Con chồn nghẹn ngào: "Ân nhân, cảm ơn người!"
Tôi thay quần áo, đi theo sau con chồn vàng.
Nó dẫn tôi đến một hang động kín đáo, bên trong nồng nặc mùi m.á.u tanh. Tình trạng của chồn mẹ không khả quan lắm.
Tôi quả quyết mang nó về nhà rồi nhanh ch.óng gọi điện cho bạn cùng phòng đại học cũ, giờ đang là bác sĩ sản khoa.
Đối phương bắt máy: "A lô? Lão Tam à."
Tôi kể ngắn gọn tình hình hiện tại cho cậu ấy: "Chỗ tớ có một... sản phụ khó sinh, tình hình là thế này..."
Đầu dây bên kia lập tức tỉnh ngủ, nhanh ch.óng đưa ra phán đoán.
Khi tìm ra nguyên nhân liền có phương án xử lý tương ứng.
Tôi lôi hộp t.h.u.ố.c và dụng cụ ra, khử trùng từng món một rồi bắt đầu thử đỡ đẻ theo hướng dẫn qua điện thoại.
Tôi hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào chồn mẹ, tay không tự chủ được mà run lên, tiếng ù tai dữ dội khiến tôi ch.óng mặt hoa mắt.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và Hạt Đậu Khả Ái
Đừng run nữa.
Đừng run nữa...
Con chồn khẽ gọi tôi: "Người ơi?"
Tôi hoàn hồn, bắt gặp đôi mắt hạt đậu ướt sũng nước của nó, đáy mắt ngập tràn sự lo lắng sốt ruột không giấu được.
-