Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chồn Vàng Cầu Cứu

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ trong hang động tối om, ba con sói với màu lông khác nhau bước ra.

Con sói đầu đàn đi đầu, thân hình còn cao lớn hơn cả Lang Tứ, dáng vẻ oai phong lẫm liệt.

Lang Tứ thả tôi xuống.

Bị chúng vây ở giữa, bệnh sợ những thứ khổng lồ của tôi lại tái phát.

Sói đầu đàn nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt.

Mồ hôi lạnh của tôi túa ra ròng ròng.

Bất thình lình, một con sói xám lao nhanh như chớp, chìa vuốt ra đè c.h.ặ.t lấy tôi, đè đến mức tôi suýt chút nữa thì tắt thở.

Nó cúi đầu, đôi mắt xanh lục hung tợn trừng trừng nhìn tôi: "Ăn thịt ngươi!"

Nửa đêm nửa hôm, bị một con sói bắt lên núi một cách khó hiểu đã đủ phiền rồi.

Giờ còn phải đối mặt với sự ác ý vô cớ và công kích cá nhân của bầy sói, tôi càng phiền não hơn.

Cơn nóng nảy bị đè nén bùng lên, tôi trừng mắt nhìn lại con sói xám: "Ăn thịt tao đi, rồi không còn ai cứu được nó nữa đâu."

"Ngươi!"

Sói xám và tôi mắt to trừng mắt nhỏ, lực đạo dưới móng vuốt càng mạnh hơn, như thể muốn một vuốt đè c.h.ế.t tôi.

Sói đầu đàn bỗng nhiên lên tiếng: "Lang Nhị thả hắn ra, Lang Tứ đưa hắn vào trong."

Sói xám hậm hực buông tôi ra.

Tôi nằm im trên đất không buồn nhúc nhích, cố ý chọc tức sói xám: "Người tao đau quá, hôm nay không khám bệnh được."

"Ngươi!" Sói xám tức đến mức thở hồng hộc, nghiến răng nghiến lợi: "Ta không có dùng sức!"

Sói đầu đàn nhìn tôi vài giây, giơ vuốt tát cho Lang Nhị một cái.

Ánh mắt hung dữ của Lang Nhị bỗng chốc trở nên trong veo và cam chịu.

Tôi không nhịn được bật cười, lồm cồm bò dậy đi theo Lang Tứ vào hang.

Bên trong hang rất rộng, càng đi vào sâu vào trong, mùi càng khó ngửi.

Tôi nhìn thấy một con sói trắng có kích thước bình thường đang nằm trên đất, gầy trơ cả xương, lông lá khô vàng xơ xác, vết thương trên người bốc mùi hôi thối.

Nếu không phải l.ồ.ng n.g.ự.c nó còn hơi phập phồng, tôi suýt chút nữa đã tưởng nó c.h.ế.t rồi.

Tôi bước lên kiểm tra, phát hiện nó đã hôn mê, tình trạng vô cùng tồi tệ, bắt buộc phải nhanh ch.óng đưa xuống núi xử lý vết thương.

Tôi đề nghị đưa Lang Đại xuống núi.

Sói xám là kẻ đầu tiên đứng ra phản đối, mắng nhỏ tôi.

Lang Tứ cũng do dự, hỏi tôi: "Không thể xử lý ở đây sao?"

Tôi lắc đầu, chỉ trỏ: "Không được, chỗ này không đủ điều kiện, cũng không có dụng cụ, băng gạc..."

Lang Tứ ngơ ngác nhìn tôi.

"..." Thật là, nói kiến thức y học với mấy con sói làm gì không biết.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và Hạt Đậu Khả Ái

Tôi nói ngắn gọn súc tích với chúng: "Không xuống núi thì không cứu được, người nhà các ngươi tự cân nhắc đi."

Mấy con sói tụ lại một chỗ bàn bạc.

Tôi như được trở lại bệnh viện. Khi đối mặt với người thân bị bệnh nặng, con người và động vật dường như chẳng có gì khác biệt.

Sói đầu đàn đi tới, mở miệng: "Người kia, đừng lừa gạt chúng ta, nếu không gia tộc chúng ta sẽ không tha cho ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chon-vang-cau-cuu/chuong-3.html.]

Sói xám trừng tôi, thì thầm đe dọa: "Không cứu sống được, ta ăn thịt ngươi!"

Tôi đưa Lang Đại xuống núi, Lang Tứ đi cùng với tư cách là người nhà.

Lúc xuống núi, Lang Tứ há miệng lại định ngoạm tôi.

Tôi né ra, cố gắng thương lượng: "Đừng ngoạm có được không? Tao còn đang ôm anh cả mày, đừng làm nó xóc nảy hỏng người, vết thương chồng thêm vết thương đấy."

Lang Tứ nghiêng đầu nhìn tôi, không tình nguyện lắm mà ngồi xổm xuống.

Tôi leo lên lưng Lang Tứ.

04

Xuống núi xong, tôi lái xe đưa Lang Đại và Lang Tứ đến bệnh viện thú y trên thành phố.

Lang Tứ biến thành kích thước của một con sói bình thường, ngoan ngoãn nằm ở ghế sau canh chừng Lang Đại.

Đến bệnh viện thú y, tôi đội mũ đeo khẩu trang xuống xe, Lang Tứ cũng nhảy xuống theo, nhìn tôi một cái rồi đ.á.n.h giá: "Bộ dạng ngươi thế này trông giống người xấu quá."

"... Câm miệng."

Tôi suy nghĩ một chút rồi tìm trong xe ra một sợi dây thừng, nhìn Lang Tứ: "Phải tròng dây vào cho mày thì mới đưa mày vào trong được, nếu không mày phải ở lại trên xe."

Lang Tứ kinh hoàng nhìn sợi dây lại nhìn tôi, thái độ vô cùng bất mãn: "Không dắt dây được không? Ta có phải là ch.ó đâu."

"Ra đường văn minh, đều phải dắt dây."

"..."

Tôi ôm Lang Đại, dắt theo Lang Tứ đang mang vẻ mặt không còn gì luyến tiếc, đẩy cửa bước vào bệnh viện thú y.

Cô gái lễ tân đón tiếp, hỏi tôi cần giúp gì.

Tôi trình bày sơ qua tình hình của Lang Đại. Cô gái nhìn thoáng qua Lang Đại trong lòng tôi, ánh mắt lộ vẻ thương xót: "Chú cún tội nghiệp quá."

Bác sĩ sắp xếp kiểm tra.

Khi kết quả đã có, tôi nhìn lướt qua. Trên người Lang Đại chỉ có một chỗ gãy xương, còn lại là nhiễm trùng vết thương và suy dinh dưỡng.

Xác định được vấn đề thì dễ giải quyết rồi.

Tôi nhờ bác sĩ cho mượn chỗ và dụng cụ, tự mình rửa sạch và băng bó vết thương cho Lang Đại, trả tiền theo giá niêm yết.

Bác sĩ rất sảng khoái đồng ý đưa tôi qua đó.

Khi xử lý xong vết thương cho Lang Đại.

Bác sĩ nhìn Lang Đại rồi tò mò hỏi tôi có phải là người trong nghề không.

Tôi nói qua loa là trước đây từng làm công việc tương tự, rồi lại nhờ bác sĩ kê cho ít t.h.u.ố.c. Lúc thanh toán, Lang Tứ không biết lôi ở đâu ra một bao thức ăn cho ch.ó rồi dùng vuốt khều tôi một cái, ngẩng đầu nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt như muốn nói:

Người!

Mua nó!

"..." Tôi bật mã thanh toán: "Tính tiền luôn cái này."

Trên đường về, Lang Tứ đột nhiên mở miệng hỏi tôi: "Người kia, 'lang băm' nghĩa là gì?"

Tôi sững sờ vài giây, không hiểu sao nó lại hỏi vậy nhưng vẫn trả lời: "Lang băm là bác sĩ xấu, coi rẻ mạng sống của người khác."

Nó lại hỏi tôi: "Vậy ngươi là bác sĩ xấu à?"

Tôi há miệng, bỗng nhiên không biết phải trả lời thế nào.

Trước khi sự việc kia xảy ra, tôi luôn cho rằng mình là một bác sĩ đạt chuẩn. Sau khi xảy ra sự việc, tôi lại cảm thấy mình là một bác sĩ thất bại.

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chồn Vàng Cầu Cứu
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...