Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú cún sợ bẩn cực thích dán dán

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi dứt khoát gọi video call cho anh. Lục Tiêu bắt máy. Nhưng khác với khung cảnh sum vầy ấm cúng náo nhiệt ở nhà tôi, bên anh rất yên tĩnh. Ánh đèn mờ ảo chiếu lên người anh, khiến anh trông càng lạnh lẽo hơn.

“Chúc mừng năm mới! Sao bên cậu tối vậy?”

“Đợi một chút.”

Anh đứng dậy, bật đèn lớn. Phòng khách rộng lớn, quả thật chỉ có mình anh. Trên bàn còn có bát mì gói ăn dở.

Tôi vừa định nói gì đó, Tần Phong đột nhiên xuất hiện bên cạnh tôi. Cậu ấy như dâng báu vật, cầm một bó pháo hoa que lớn đưa đến trước mặt tôi:

“Dao Dao, họ đang đốt pháo hoa, có muốn đi cùng không? Tôi mua pháo hoa que cậu thích nhất đó.”

Bên video, Lục Tiêu im lặng nhìn chúng tôi, từ đầu đến cuối đều không nói một lời. Kỳ lạ, rõ ràng anh không có biểu cảm gì, nhưng đôi mắt lại như đang khóc.

Lục Tiêu mở miệng, giọng khô khốc: “Pháo hoa bên cậu đẹp không?”

Đúng lúc đó, một bông pháo hoa lớn bung nở bên chỗ tôi. Tiếng nổ rất lớn, át đi lời anh.

Tôi không nghe rõ, hỏi anh: “Lục Tiêu, vừa nãy cậu nói gì?”

Bên cạnh, Tần Phong và mấy đứa nhỏ nhà họ hàng đã giục tôi rồi.

Trong video, Lục Tiêu cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm: “Không có gì, Hạ Dao, cậu cứ chơi vui vẻ đi.”

Nói xong, anh tắt video. Trái tim tôi cũng khẽ run lên theo tiếng “tút” kết thúc cuộc gọi.

Pháo hoa rất đẹp. Tôi quay vài đoạn video gửi cho Lục Tiêu, nhưng khung chat vẫn im lặng.

Đến mười giờ tối, cuối cùng tôi không chịu được nữa, đi tìm mẹ xin một ít bánh há cảo mới gói ngày Tết còn chưa kịp luộc, luộc một nồi cho vào hộp cơm.

Mẹ tôi không hiểu hỏi: “Con ăn tối nhiều như vậy rồi, nhanh đói thế sao?”

Tôi hơi chột dạ: “Không đói, con cho ch.ó ăn.”

Mẹ tôi càng không hiểu: “Bữa tối còn thừa nhiều món vậy sao không cho ch.ó ăn, sao con lại dùng há cảo mới thế? Cho ch.ó ăn mà cũng cầu kỳ…”

Tôi càng chột dạ hơn. Tôi không thể nói là ch.ó cũng mắc bệnh sạch sẽ được.

Thấy ở cửa còn có pháo hoa chưa đốt hết, tiện tay tôi lấy luôn.

Tần Phong đột nhiên chặn tôi lại: “Cậu định đi tìm Lục Tiêu à?”

Bị đoán trúng rồi.

Sợ Tần Phong không cho tôi đi, tôi vừa định tìm cách lừa cho qua chuyện. Nhưng lại nghe cậu ấy nghiến răng nói: “Dao Dao, muộn rồi không an toàn, tôi đưa cậu đi.”

Tôi ngây người: “Cảm ơn.”

Tần Phong đạp xe đạp: “Ngồi vững vào.”

Đến giữa đường, cậu ấy đột nhiên buồn bã nói: “Dao Dao, từ nhỏ đến lớn tôi chở cậu bao nhiêu lần rồi, cậu chưa bao giờ ôm eo tôi cả.”

Tôi hơi không hiểu: “Nhưng không ôm cũng có thể ngồi vững mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chu-cun-so-ban-cuc-thich-dan-dan/chuong-4.html.]

Dường như Tần Phong càng buồn bực hơn, cúi đầu đạp xe nhanh như bay.

Đến cổng, cậu ấy đứng từ xa nhìn tôi gõ cửa nhà Lục Tiêu, sau đó lại nhìn Lục Tiêu bước ra, sau đó quay người, vẫy tay chào chúng tôi bằng tấm lưng, rồi đạp xe đi mất.

Ở nơi tôi không nhìn thấy, Tần Phong vừa đạp xe, vừa gọi điện thoại cho đàn em của mình.

“Đại ca sao vậy?”

“Mày nói xem, trúc mã thật sự không bằng người mới đến sao? Oa oa oa…”

Ngày hôm đó, đàn em của Tần Phong không thể hiểu nổi. Tại sao đại ca vốn oai phong lẫm liệt, nam tính ngút trời của bọn họ vào đêm giao thừa của kỳ nghỉ đông năm lớp 12 lại khóc như một con chó.

“Bất ngờ không? Chúc mừng năm mới!”

Lục Tiêu mở cửa thấy tôi thì sững sờ một chút.

“Hạ Dao, sao cậu lại đến đây?”

Tôi nhét một đống đồ vào lòng anh, rồi đưa bàn tay lạnh buốt vì giá rét bên ngoài luồn vào vạt áo anh, cảm nhận sự ấm áp từ làn da anh.

“Lạnh quá, vào nhà nói chuyện.”

Nhà Lục Tiêu không lớn, nhưng rất sạch sẽ. Bát mì gói vừa ăn xong cũng đã được dọn dẹp, cho vào túi rác.

Ngày đoàn viên gia đình dịp Tết, trong nhà chỉ có một mình anh. Tôi không hỏi nhiều, chỉ đưa hộp há cảo đã gói cho anh: “Của cậu đó, còn nóng hổi, cứ coi như tôi cho ch.ó ăn đi.”

Lục Tiêu nhận lấy, cúi đầu nhìn thật lâu.

“Hạ Dao, cậu đang thương hại tôi sao?”

Có lẽ vậy. Nhưng tôi chỉ khoanh tay, kiêu căng quay mặt đi: “Ai thèm thương hại cậu chứ, tôi chỉ muốn cậu ăn nước miếng của tôi thôi mà!” Suy nghĩ một chút, lại bổ sung một câu: "Tôi ghét cậu nhất."

Nói xong, tôi quan sát biểu cảm của anh. Nhục nhã chứ? Xấu hổ, tức giận chứ?

Thế nhưng vẻ mặt anh không thay đổi, trong mắt dường như còn có ý cười: "Được rồi, lại ghét tôi nữa rồi."

Sau đó anh mở hộp cơm ra, ăn một cách nghiêm túc.

Sau khi ăn xong, tôi lại kéo anh đi b.ắ.n pháo hoa. Bên ngoài rất lạnh, lòng bàn tay Lục Tiêu nóng bỏng. Thật đúng là một cái túi sưởi tay rất hữu dụng.

Anan

Trên bầu trời đêm, những đốm lửa của pháo hoa vỡ tung, rực rỡ và đẹp đẽ.

Tôi hỏi Lục Tiêu: "Này, cậu vừa nói gì trong điện thoại vậy?"

Một lúc lâu sau, Lục Tiêu mới lên tiếng: "Tôi nói, pháo hoa tối nay thật đẹp."

Tôi quay đầu, đụng phải ánh mắt sâu thẳm của anh. Bên trong có một Hạ Dao nhỏ bé, đang cười rất ngọt ngào. Tim tôi đột nhiên đập hụt một nhịp.

Kỳ nghỉ đông qua đi, chỉ còn nửa năm nữa là đến kỳ thi Đại học. Tôi càng nỗ lực giải đề, cũng càng cố sức trêu chọc Lục Tiêu hơn. Chỉ là phản ứng của anh ngày càng kỳ lạ.

Buổi trưa, tôi như thường lệ ép anh ăn cơm thừa của tôi. Tôi còn chưa lên tiếng, anh đã thuần thục nhận lấy đũa và đĩa cơm tôi đã dùng, vẻ mặt ngượng ngùng: "Tôi sẽ ngoan ngoãn ăn hết nước bọt của cậu."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú cún sợ bẩn cực thích dán dán
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...