Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chú cún sợ bẩn cực thích dán dán

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đang hít hà hít hà, bỗng nhiên tôi nhìn thấy trên tấm lưng trắng ngần của anh có một vết sẹo rất dài. Quá đỗi đáng sợ, tôi không kìm được thốt lên hỏi.

“Vết sẹo trên lưng anh là sao thế?”

Động tác mặc quần áo của anh dừng lại một thoáng: “Xấu lắm sao?”

Tôi lắc đầu.

Lục Tiêu bước đến, cố gắng che mắt tôi lại: “Đừng nhìn.”

Tôi kéo tay anh ra, ghé sát vào.

“Đẹp lắm.”

Cả người anh đỏ bừng mặt.

“Đừng, đừng hôn chỗ đó.”

“Em cứ hôn.”

Trong thoáng chốc, cứ như thể quay trở lại cái hồi tôi cố ý tìm anh để dính lấy. Lục Tiêu càng không cho, tôi lại càng muốn ôm lấy vòng eo săn chắc của anh, hôn lên vết sẹo của anh. Cứ trêu chọc một hồi, ánh mắt Lục Tiêu trở nên sâu thẳm, mang theo chút tính chiếm hữu.

Không hay rồi, hình như tôi chơi hơi quá đà. Giây tiếp theo, tầm nhìn trời đất quay cuồng, tôi bị anh nắm lấy cổ tay, ấn vào tường.

“Còn quậy nữa không?”

Gương mặt tuấn tú phóng đại ngay trước mắt, quá gần rồi. Mặt tôi đỏ bừng, lắc đầu.

Anh cúi đầu, dùng chóp mũi cọ xát vào mũi tôi, giọng nói khàn khàn: “Nhắm mắt lại.”

Tôi ngoan ngoãn nhắm mắt, môi bị chặn lại, nụ hôn đầu của tôi. Trong đầu tôi như pháo hoa nở rộ rực rỡ. Rất nóng. Tôi bị hôn đến choáng váng

Lục Tiêu buông cổ tay tôi ra. Tôi bất giác sờ lên cơ bụng của anh…

Sau buổi hẹn hò, Lục Tiêu đưa tôi về nhà.

Tôi hỏi anh: “Về vết sẹo đó, anh có điều gì muốn nói với em không?”

Ánh mắt anh lóe lên, muốn nói lại thôi.

Tôi hôn anh một cái: “Không sao đâu, thời gian còn dài, em có thể đợi đến ngày anh muốn nói.”

-Lục Tiêu-

Từ nhỏ tôi đã biết, con người là một sinh vật rất dơ bẩn. Đây là điều mà bố mẹ tôi đã dạy tôi.

Bố thường xuyên dẫn những người phụ nữ khác về nhà, hôn môi với những người phụ nữ khác ngay trước mặt tôi và mẹ, thậm chí còn không đóng cửa phòng.

Mẹ đỏ mắt. Sau khi nhìn thấy tôi, bà túm lấy tôi năm tuổi vào phòng tắm, vừa chà xát vừa la hét: “Dơ, sao mày dơ thế hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chu-cun-so-ban-cuc-thich-dan-dan/chuong-7.html.]

Lúc bà mất kiểm soát cảm xúc nhất, bà dùng búi cọ rửa bằng thép trong bếp, dùng sức mạnh bạo chà xát lưng tôi. Có một sợi dây thép đ.â.m sâu vào da thịt, tạo thành một vết rách rất lớn.

Tôi thường không dễ khóc, vì từ nhỏ đến lớn đã quen với đau đớn rồi. Nhưng ngày hôm đó tôi đã khóc. Thật sự quá đau.

Mẹ cũng đang khóc, ôm mặt khóc nức nở. Máu cứ chảy mãi, chảy đến khi bố tôi xong chuyện với người đàn bà kia, bà ta không chịu nổi nữa, đưa tôi đi bệnh viện tiêm uốn ván.

Ngay cả như vậy, mẹ vẫn không ly hôn.

Nửa đêm bà ôm tôi, gào thét một cách điên cuồng: “Còn không phải là vì mày! Nếu không có mày, tao đã ly hôn lâu rồi! Nếu không phải vì sinh ra mày, làm sao ông ta có thể ngoại tình khi mang thai…”

Tay bà siết chặt cổ tôi rất mạnh. Giây phút cuối cùng, bà buông tay. Có lẽ là tình mẫu tử được đ.á.n.h thức, bà ôm tôi khóc và nói lời xin lỗi.

Tôi ho đến nôn mửa, suýt chút nữa thì không sống nổi.

Bố tôi biết chuyện vẫn lạnh nhạt: “Ly hôn hay không tùy cô.”

Cuối cùng, khi tôi 10 tuổi, mẹ tôi không chịu đựng nổi nữa, hỏi tôi trong sự sụp đổ: “Nếu ly hôn, con sẽ theo mẹ không?” Nhưng vừa hỏi xong, bà lại nhìn tôi bằng ánh mắt ghê tởm: “Mày thật dơ bẩn, con trai của đàn ông dơ bẩn, cũng là dơ bẩn!”

Câu nói này xuyên suốt tuổi thơ tôi giống như một vết sẹo vĩnh viễn không thể xóa nhòa. Tôi không thể kiềm chế được mà bắt đầu rửa tay liên tục. Bởi vì, tôi rất dơ bẩn.

Người đầu tiên phát hiện sự bất thường của tôi là cô giáo. Cô ấy nói với bố tôi, nhưng bố tôi không để tâm.

Tôi đã lén lút đi trị liệu tâm lý. Là loại phòng khám tư nhân nhỏ, không chính quy lắm. Có lẽ không được coi là bác sĩ. Người mặc áo blouse trắng đó nghe xong, cười một cách độc địa, hỏi tôi: “Này, nhóc con, mấy người phụ nữ mà bố cậu dẫn về có xinh không?”

Ngày hôm đó, tôi đã biết, con người ai cũng dơ bẩn. Tôi luôn nghĩ như vậy, luôn dùng ánh mắt u ám chán đời nhìn nhận thế giới này.

Ngũ quan tôi giống mẹ, rất đẹp. Lớn lên, rất nhiều người thích khuôn mặt tôi. Nhưng dù họ có thích vẻ bề ngoài của tôi đi chăng nữa, chỉ cần hiểu tôi một chút thì sẽ phát hiện ra, tôi rất dơ bẩn.

Sinh ra trong một gia đình dơ bẩn, sẽ không có ai yêu tôi. Vì vậy tôi trốn tránh tất cả con người.

Sinh nhật 18 tuổi của tôi là một ngày bình thường. Ngày hôm đó, sau giờ học lớp 11, trời đổ mưa phùn, tôi nhìn thấy cô gái đó. Cô ấy cầm ô, ôm một chú mèo hoang ướt sũng vì mưa vào lòng dỗ dành, biểu cảm dịu dàng, hoàn toàn không quan tâm quần áo mình bị vấy bẩn.

Khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhiên ghen tị với con mèo trong lòng cô ấy. Nếu một kẻ dơ bẩn như tôi cũng có thể được đối xử dịu dàng như vậy… thì tốt biết mấy.

Tôi bất giác bước đến gần cô ấy. Nhưng khoảnh khắc đó, lời nói của mẹ lại vang vọng trong đầu tôi, như một con quỷ ác bám lấy tôi không buông.

“Lục Tiêu, mày dơ bẩn y như bố mày, thế giới này không ai sẽ yêu mày đâu.”

Anan

Tôi dừng bước, chỉ dám đứng từ xa, nhìn cô ấy một cái. Cô ấy quá sạch sẽ. Sạch sẽ đến mức, tôi có chút muốn khóc.

Tôi tê dại trở về căn nhà trống không.

Sau khi bố mẹ ly hôn, mẹ đã mãi mãi rời khỏi đây. Vài năm trước, bố gặp t.a.i n.ạ.n xe hơi qua đời, để lại tiền bồi thường và căn nhà này.

Tôi khẽ nói với bóng tối: “Nếu điều ước sinh nhật có thể thành hiện thực, tôi ước, tôi cũng muốn có người yêu tôi.”

Có lẽ ông trời đã nghe thấy. Khi sắp xếp lại lớp vào năm học lớp 12, tôi nghe thấy giọng nói trong trẻo của một cô gái bên cạnh: “Chào cậu, làm quen một chút nhé, tôi là bạn cùng bàn mới của cậu, tôi tên Hạ Dao.”

-Hết-

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chú cún sợ bẩn cực thích dán dán
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...