Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chùa Một Chân Phá Thân

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

8

Bố tôi vô thức ngẩng đầu lên phản bác: "Việc này không hợp quy củ, phải không?"

Bàn tay vàng vọt, khô héo như cành cây của gã trụ trì nắm chặt chiếc vồ, gõ từng nhịp lên cái mõ.

Ông ta không trả lời bố tôi, mà chỉ nói: "Phật Tổ sẽ vui."

Vừa nhắc đến Phật Tổ, bố tôi liền mím môi, không nói gì nữa.

Dù sao thì bấy lâu nay, làng chúng tôi vẫn luôn phải dựa vào các tăng lữ một chân để được bình an.

Sau khi nhận được sự đồng thuận trong im lặng của mọi người, gã trụ trì ngẩng đầu nhìn trời.

"Phật Tổ thích nhất là tấm lòng nhân từ của các vị."

Sau đó, ông ta lại vào nhà, nhìn t.h.i t.h.ể chị tôi mà lắc đầu thở dài.

"Khó chống lại sắc giới, thật là tội lỗi..."

Mấy nhà sư một chân bên ngoài lại bắt đầu lẩm nhẩm tụng kinh.

Gió lạnh thổi từng cơn, lá phong đỏ xoay vòng rồi rơi xuống đất.

Bóng dáng gầy gò, cao lêu nghêu của đám tăng lữ một chân lắc lư, tưởng chừng như sắp bị gió thổi ngã.

Một lúc lâu sau gã trụ trì mới đi ra, tròng mắt đen láy của ông ta đảo qua người chúng tôi.

"Tiểu thí chủ, đi thôi."

Đám tăng lữ một chân vây quanh tôi, tách tôi ra khỏi bố mẹ một khoảng khá xa.

Tôi nghe thấy gã trụ trì nói với những người khác: "Da thịt thân thể là của cha mẹ ban cho. Phật Tổ lòng dạ từ bi, không thể thấy chuyện sát sinh."

"Sau này đừng để xảy ra chuyện như vậy nữa."

****

Ông ta nói xong, gõ cây nạng, đi đến trước mặt tôi.

Những hòa thượng một chân này quá cao.

Gần như che khuất phần lớn ánh mặt trời.

Tôi đứng thẳng người cũng chỉ miễn cưỡng cao đến eo của họ.

Họ mặc áo bào màu xanh coban, gầy đến trơ xương, hai má hóp lại, tròng mắt lồi ra.

Gã trụ trì đột ngột cúi xuống, ông ta kề sát tôi, khuôn mặt non nớt gần như chạm chóp mũi với tôi.

Cổ áo dựng cao, từ khe hở vạt áo phả ra một mùi hôi khó ngửi.

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, vì ông ta dường như đang ngửi cổ tôi.

Một lát sau, ông ta gật đầu với tôi vẻ tán thưởng.

"Âm khí nặng quá, Phật Tổ sẽ thích."

Trán tôi rịn mồ hôi, sống lưng ớn lạnh.

Vẻ mặt vừa rồi của gã trụ trì không khác gì một con dã thú nơi thâm sơn.

Tựa như một con sói đang chờ đợi con mồi tự dâng đến miệng.

9

Tôi chợt nhớ đến câu chị tôi dặn tôi mau chạy đi.

"Trụ trì, con muốn vào nhà lấy ít quần áo để thay."

Tôi vừa dứt lời, tròng mắt đen nhánh của ông ta đảo một vòng, cười hở lợi, để lộ phần nướu đỏ hỏn.

"Tiểu thí chủ mau đi mau về."

"Đừng để Phật Tổ đợi lâu."

Tôi ngoan ngoãn gật đầu rồi đi vào nhà.

Nhưng tôi không hề đi đến tủ quần áo, mà mở cửa sổ sau nhà rồi nhảy ra ngoài.

Nếu tôi đoán không lầm, cứ đi dọc theo sườn dốc là có thể xuống núi.

Trong rừng sương mù dày đặc, hơi ẩm nặng nề.

Mới đi được một lúc, quần áo trên người tôi đã ướt sũng.

Tôi bắt đầu rảo bước nhanh hơn, tóc vướng đầy tơ nhện, những con nhện lớn nhỏ còn bò cả xuống má tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chua-mot-chan-pha-than/chuong-3.html.]

Tôi chạy đến mức cổ họng bỏng rát, đau nhói, nhưng không dám dừng lại.

Ký ức tuổi thơ chậm rãi ùa về.

Khi tôi còn rất nhỏ, những nhà sư một chân này không hề như vậy.

Họ rất tốt bụng, hàng năm cứ vào tháng Giêng là lại đi gõ cửa từng nhà, phát tàn hương của chùa.

Nạng bị gãy, họ liền bò ra đất, thậm chí không màng đến đôi tay đã mài đến rách nát.

Cho đến khi đảm bảo mọi nhà trong làng đều nhận được tàn hương bảo bình an.

Tôi từng nghe bố tôi nói, bên dưới ngôi chùa này có trấn yểm thứ gì đó.

Trụ trì nói, thứ đó bắt nguồn từ chính bản thân con người.

Vốn dĩ ngôi làng rất yên bình.

Cho đến 10 năm trước, chỉ sau một đêm, vóc dáng của tất cả tăng lữ trong chùa đều bắt đầu cao vọt lên.

Thế là quy định của làng biến thành ai không còn là xử nữ thì phải để lại một chân.

Trong rừng sâu trên núi, chướng khí dày đặc.

Chỉ có người trinh tiết mới có thể xuống núi.

Nhưng tôi cũng nhớ có người từng nghe thấy vào một đêm mưa 10 năm trước, trong chùa phát ra những âm thanh kỳ lạ.

Vậy rốt cuộc ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì khiến quy định của làng biến thành phải để lại một chân.

Và chị tôi đã thấy gì khiến chị ấy không tiếc mạng mà treo cổ tự vẫn.

Tôi chạy đến mức hai chân mỏi nhừ, nhưng vẫn không dám dừng lại.

Tôi biết bố mẹ tôi chắc chắn sẽ không sao, đám tăng lữ một chân chỉ không tha cho tôi mà thôi.

Đang mải nghĩ, một cái rễ cây chắn ngay trước mặt, tôi không kịp phản ứng, ngã sõng soài.

Lúc tôi gượng dậy, đập vào mắt lại là bàn chân khô quắt, màu nâu sẫm kia.

"Tiểu thí chủ, sao lại bất cẩn thế?"

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

10

Khuôn mặt trẻ thơ của gã trụ trì kề sát tôi.

Ông ta cười, để lộ hàm răng sắc nhọn, khoang miệng đỏ lòm.

Tôi hét lên một tiếng, nhìn quanh, dân làng, bao gồm cả bố mẹ tôi, đang nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp.

Bố tôi nói: "Con không phải đang ở trong nhà thu dọn hành lý sao? Sao lại chạy từ bên ngoài về thế?"

Tôi mất hết sức lực, ngã khuỵu xuống đất.

Nãy giờ tôi vẫn không thể chạy thoát khỏi ngọn núi này, tôi chỉ đang chạy vòng quanh!

Bắt gặp đôi mắt híp lại của gã trụ trì, tôi bừng tỉnh ngộ.

Ông ta biết tôi muốn chạy trốn.

Cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi bao trùm lấy tôi.

Đáng lẽ hôm qua tôi nên nghe lời chị tôi, chạy đi ngay mới phải.

Gã trụ trì nhìn chằm chằm vào chân tôi, ngũ quan của ông ta vặn vẹo, biểu cảm vô cùng kỳ dị.

"Dưới núi loạn lạc như vậy, Phật Tổ từ bi, con đừng tự mình xuống núi."

"A Di Đà Phật, tiểu thí chủ, mau theo bần tăng đi thôi!"

Tôi đưa ánh mắt cầu cứu về phía mẹ, nhưng mẹ tôi chỉ nói: "Duyệt Thư à, đừng sợ, con vẫn còn là xử nữ, đồng nữ sẽ không sao đâu."

Đám tăng lữ một chân nhảy lò cò rời đi, tôi bị gã trụ trì nhìn đến sởn cả gai ốc.

Ông ta nghẹo đầu, khó hiểu nhìn bộ dạng thờ ơ của tôi, sau đó lại dùng vồ gõ mõ đập vào đầu tôi.

Lần này tôi né nhanh hơn, vội vàng đứng dậy đi theo đám tăng lữ một chân kia ra ngoài.

Gã trụ trì lúc này mới nở một nụ cười hài lòng.

Rừng núi sâu thẳm, vì cuối thu mưa nhiều nên đường sá lầy lội.

Ngay cả tôi cũng phải luôn chú ý dưới chân mới không bị vấp ngã.

Thế nhưng đám tăng lữ một chân kia lại nhảy rất nhanh.

Những cái bóng đen gầy gò, cao lêu nghêu của họ thoắt ẩn thoắt hiện một cách kỳ quái trong làn sương trắng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chùa Một Chân Phá Thân
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...