Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chùa Một Chân Phá Thân

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giọng nói già nua của gã trụ trì từ phía sau tôi truyền đến:

"Thế nhân không rõ sinh tử, mắt thịt không tường tội phúc."

"Tiểu thí chủ vì chị em mà lòng sinh sầu muộn, Phật Tổ từ bi, luôn cảm niệm người có tấm lòng lương thiện."

Giây trước giọng nói còn ở rất xa, giây sau đã vẳng lên ngay trên đỉnh đầu tôi:

"Phật Tổ, thích nhất là người nhiệt tâm."

Tôi xoay người đụng phải bụng gã trụ trì, ông ta chậm rãi cúi xuống, mùi hôi thối nồng nặc gần như bao trọn lấy tôi.

Ông ta nhìn tôi chằm chằm, lặp lại một lần nữa: "Phật Tổ, thích nhất là người nhiệt tâm."

Lưng tôi ứa một lớp mồ hôi, tôi run giọng nói: "Tiểu nữ ngu dốt, không hiểu trụ trì đang nói gì."

Nửa thân trên của ông ta bật dậy, trở lại tư thế đứng thẳng.

Tôi không dám ngẩng đầu, sợ sẽ đụng phải thứ gì đó.

Gã trụ trì không thèm để ý đến tôi nữa, đi ở phía trước, xung quanh lại chìm vào tĩnh lặng.

11

Con đường dẫn đến chùa Một Chân này tôi đã đi cùng dân làng rất nhiều lần.

Chỉ duy nhất lần này, bước chân tôi hư ảo, trong lòng không một chút điểm tựa.

Trong đầu tôi toàn là dáng vẻ của chị gái trước khi c.h.ế.t.

Không phải tôi không sợ c.h.ế.t, tôi chỉ muốn biết rốt cuộc chị tôi đã c.h.ế.t vì điều gì.

Nghĩ kỹ lại, mấy năm nay những người vào chùa Một Chân đều chống nạng nhảy lò cò ra ngoài.

Họ rõ ràng chưa từng yêu đương, vậy mà lại không còn là xử nữ.

Còn có chị tôi, sự trinh tiết vẫn còn đó, nhưng chân thì đã mất.

Vừa khéo...

Nghĩ đến đây, tôi nhìn xuống cái chân dưới lớp áo bào của gã trụ trì.

Trên đời này làm gì có chuyện hai người lại có vết bớt giống hệt nhau chứ.

Dường như cảm nhận được có người đang nhìn mình, gã trụ trì khựng lại, quay đầu nhìn tôi một cái.

Đầu của ông ta nhỏ hơn người bình thường rất nhiều.

Chỉ là một cái quay đầu, mà gần như đã xoay 90 độ.

Tôi đã mặc áo bông dày, nhưng dưới lòng bàn chân vẫn bốc lên một luồng hơi lạnh.

Tôi có lẽ đã biết chị tôi thấy gì trước khi c.h.ế.t rồi.

Trong rừng rậm, thân hình gầy gò, cao lêu nghêu của đám tăng lữ một chân hòa lẫn với thân cây, trong đêm tối căn bản không thể phân biệt được.

Vậy nên tối hôm qua, thứ chị tôi nhìn thấy không phải là bóng cây.

Mà là từng tên tăng lữ một chân đuổi theo chị ấy.

Tôi siết chặt vật trong túi áo, cố nén nỗi sợ hãi.

Giữa một vùng hoang vu, màu tường đỏ tươi như máu.

Cánh cổng vàng kim từ từ mở ra, phát ra tiếng "Két…".

Đám tăng lữ một chân lắc lư thân mình, nhảy lò cò qua ngưỡng cửa, chỉ còn lại mình tôi đứng bên ngoài do dự không quyết.

Họ đồng loạt nhìn về phía tôi, đồng thanh nói: "Mau quỳ lạy Phật Tổ!"

"Mau quỳ lạy Phật Tổ!"

Thân hình họ như măng mọc sau mưa, dài ra từng tấc một.

Chỉ trong vài chục giây đã vươn cao đến 3 mét.

Đối mặt với cảnh này, tôi đành phải c.ắ.n răng bước vào chùa.

Cành liễu đung đưa, quất mạnh vào người tôi.

Mùi hôi khó ngửi hòa cùng mùi nhang khói xộc thẳng vào mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chua-mot-chan-pha-than/chuong-4.html.]

Lá rụng trong sân căn bản không có ai quét dọn, cả Phật đường phủ đầy bụi.

Đầu của bức tượng Phật mạ vàng bị trùm một tấm vải đỏ, trên bồ đoàn bên dưới hình như có mấy vũng gì đó màu nâu đỏ.

Tôi ngoan ngoãn quỳ xuống, dập đầu mấy cái.

Đám tăng lữ một chân lúc này mới khôi phục lại chiều cao hai mét như ban đầu, lắc lư thân mình, bắt đầu tụng kinh với vẻ mặt vô hồn, lạnh lùng.

12

Gần tối, trong chùa lạnh đến thấu xương, dù đã mặc áo bông dày, tôi vẫn cảm nhận được từng hơi lạnh.

Tôi ôm bụng, cả ngày nay tôi chưa ăn gì, tiếng ruột réo rắt trong Phật đường rộng lớn nghe thật chói tai.

Gã trụ trì và đám tăng lữ một chân lại như không hề nghe thấy.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Tôi c.ắ.n chặt vào má trong, cố gắng chịu đựng cơn đói.

Nhìn quanh, đám tăng lữ một chân vẫn giữ nguyên tư thế đó, miệng lẩm nhẩm khấn vái.

Tôi nhíu mày, cảm thấy rất kỳ lạ.

Chẳng lẽ họ không ăn gì sao?

Tôi đứng dậy khỏi bồ đoàn, vặn vẹo cánh tay và đôi chân mỏi nhừ, bước đến bên cạnh gã trụ trì.

Ông ta cúi đầu từng nhịp, rồi nhe miệng hỏi tôi: "Ngươi đói rồi à?"

Tôi mím môi gật đầu, tiếng tụng kinh đột ngột biến mất.

Trong Phật đường mờ tối, đám tăng lữ một chân vặn đầu nhìn tôi.

Gã trụ trì phá lên cười một cách oái oăm: "Rượu thịt qua ruột, Phật Tổ ở trong tim."

"Tiểu thí chủ đói rồi."

Cười xong, ông ta chống nạng đi ra ngoài, đám tăng lữ một chân như những bức tượng sáp, không nhúc nhích mà cứ nhìn tôi chằm chằm.

Một lúc lâu sau, gã trụ trì tay bưng một cái hộp thức ăn đã giăng đầy mạng nhện, đưa đến trước mặt tôi.

"Rượu thịt qua ruột, Phật Tổ ở trong tim."

Ông ta mở nắp hộp thức ăn, mùi hôi thối tanh tưởi lập tức lan ra khắp phòng.

Tôi cố nén cơn buồn nôn mà quay mặt đi, bên trong là những vật dài, màu đỏ đen, từng khúc một, thậm chí còn đang co giật.

Tôi đã đoán ra được phần nào, cố nén lại mà nói: "Tôi tiếp tục cầu phúc đây."

Gã trụ trì để lộ một đoạn bắp chân, vết bớt trên đó càng rõ ràng hơn.

Tôi vừa cầu phúc tụng kinh vừa rơi nước mắt, nhưng không dám nấc lên thành tiếng.

Dưới lớp áo bào của gã trụ trì chính là chân của chị tôi.

Trong hộp thức ăn, tôi thậm chí còn thấy cả ngón tay của bố và mẹ tôi.

Đám tăng lữ một chân cười lên một cách chói tai, bên dưới bức tượng Phật bị vải đỏ che kín, chúng nhảy nhót như thể đang ăn mừng.

Chúng thỉnh thoảng liếc nhìn biểu cảm của tôi, giật giật tóc tôi.

Tôi cố gắng nhắm mắt lại, nỗi sợ hãi trong lòng nhanh chóng bị sự căm phẫn lấn át.

Tiếng cười của đám tăng lữ một chân càng lớn, tôi lại càng bình tĩnh.

Vào cái đêm 10 năm trước đã xảy ra một chuyện, dẫn đến việc từ đó về sau, hàng năm đi cầu phúc, ai không phải xử nữ đều phải để lại một chân.

Những cái chân đó, có lẽ đã được lắp vào người đám tăng lữ một chân này.

Xử nữ... Xử nữ rốt cuộc có nghĩa là gì...

Trán tôi rịn ra một lớp mồ hôi hột, tôi chợt nghĩ, trinh tiết là chưa từng trải qua chuyện nam nữ.

Đồng nam chưa phá thân, đồng nữ chưa thất trinh.

Đám tăng lữ một chân này đang lợi dụng chúng tôi để trấn áp thứ gì đó, nhưng 10 năm trước họ đã thất bại.

Đang nghĩ ngợi, gã trụ trì u ám nói: "Đến giờ ngủ rồi."

Thế là họ lấy ra những bộ chăn đệm lớn nhỏ từ các ngăn tủ dưới bệ Phật, rồi lặng lẽ nằm xuống.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chùa Một Chân Phá Thân
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...