Tôi siết chặt nắm đ.ấ.m nhìn gã trụ trì, ông ta cười híp mắt nói: "Tiểu thí chủ mau ngủ đi."
Tôi sờ vào tấm đệm bẩn thỉu, ẩm ướt, ngoan ngoãn nằm xuống.
Tiếng cười của đám tăng lữ một chân tắt ngấm, chúng đưa ánh mắt quái dị về phía tôi.
Tôi mặc kệ chúng, nhắm thẳng mắt lại rồi trùm chăn qua đầu.
Nếu tôi đoán không lầm, tạm thời chúng không thể làm gì tôi.
Chị tôi có lẽ đã thấy thứ không nên thấy, nên mới bị bẻ gãy chân.
13
Tôi vẫn luôn thức, màn đêm ngày càng dày đặc, cho đến khi xung quanh tôi vang lên tiếng "lộp cộp" của bước nhảy.
"Tiểu thí chủ, ngươi ngủ chưa?"
Tôi nhắm chặt mắt, hai tay nắm chặt mép chăn.
Trên đầu truyền đến tiếng của đám tăng lữ một chân, chúng dường như đang vây tôi ở giữa.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, cái chăn đã bị giật phắt đi.
Tôi có thể cảm nhận được đám tăng lữ một chân đang ngày càng đến gần, mùi thối rữa trên người chúng cũng ngày càng nồng nặc.
Mí mắt tôi run lên bần bật vì nhắm quá chặt, ngay cả lông mi cũng đang rung lên.
Tôi rất muốn hé mắt ra xem trộm.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Nhưng tôi biết, cách tôi chưa đầy một nắm tay, có mấy khuôn mặt đang nhìn tôi chằm chằm.
Thời gian chậm rãi trôi qua, tim tôi đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hơi thở trước mặt đã nhẹ đi một chút.
Nhưng ngay khi tôi tưởng chúng đã bỏ đi, mí mắt tôi đột nhiên bị ai đó vạch mạnh ra.
Một khuôn mặt lộn ngược xông thẳng vào tầm mắt tôi.
Hắn vậy mà lại vạch mí mắt tôi ra để xem tôi đã ngủ hay chưa.
"Tiểu thí chủ, ngươi ngủ chưa?"
"Tiểu thí chủ, ta xem ngươi ngủ chưa nhé?"
Khuôn mặt của đám tăng lữ một chân này vô cùng thê thảm.
Có kẻ cằm bị thứ gì đó xé toạc, lòng thòng trước cổ, có kẻ nửa bên mặt bị c.ắ.n nát, lộ cả xương trắng.
Còn tên tăng lữ đang vạch mắt tôi rõ ràng là đã bị vặn đứt đầu, rồi được khâu lại một cách vội vã.
Bàn tay trong chăn siết chặt đến mức móng tay đ.â.m xuyên qua lòng bàn tay.
Nhưng tôi không dám động đậy chút nào.
Nước mắt sinh lý ứa ra từ khóe mắt, may mà sự chú ý của tên tăng lữ một chân này đã bị con chuột ở góc phòng thu hút.
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu vào Phật đường.
Từng cái bóng đen gầy gò, cao lêu nghêu lượn lờ, chúng phát ra những tiếng nức nở.
"Tiểu thí chủ, ta biết ngươi chưa ngủ."
Tôi đột ngột mở mắt, theo tiếng nói nhìn về phía góc phòng.
Gã trụ trì đang ngồi xếp bằng, nghiêng đầu cười híp mắt nhìn tôi.
Bên cạnh chân nó là một cuốn kinh thư, ngón tay gõ nhịp lên đó.
"Không phải ngươi rất muốn biết đã xảy ra chuyện gì sao? Ngươi mở nó ra xem, ngươi sẽ biết."
Trên cuốn kinh thư đó còn vương vết máu.
Tôi đưa tay ra, gã trụ trì lộ vẻ mong chờ.
Nhìn bộ dạng đó của nó, tôi cười cười, rụt tay về, ngồi đối diện với nó.
Vẻ thất vọng rõ rệt lướt qua mặt gã trụ trì.
Nhưng tôi lại hỏi: "Tôi muốn biết ông là ai."
14
Gã trụ trì sửng sốt, khuôn mặt non nớt thoáng vẻ nghi ngờ, sau đó nói: "Ta bắt nguồn từ con người."
Nó còn muốn nói gì đó, nhưng lại ranh mãnh chuyển chủ đề: "Tiểu thí chủ, ta khuyên ngươi nên dẹp bỏ cái suy nghĩ đó đi."
"Mười lăm tên tăng lữ một chân còn chẳng làm gì được ta, một con nhóc như ngươi thì làm được gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chua-mot-chan-pha-than/chuong-5.html.]
Nó cười đắc ý, cố tình để lộ cái chân dưới lớp áo bào xanh để kích động tôi.
"Con người sinh ra rồi sẽ c.h.ế.t, bất kể có phải là chị của ngươi hay không, các ngươi đều không sống nổi qua mùa đông đâu."
"Ngươi không nhận ra dưới núi đã loạn rồi sao?"
"Mấy năm nay, đám lừa trọc c.h.ế.t tiệt đó cứ lợi dụng việc cầu phúc của đồng nam đồng nữ để trấn áp ta, biết ta sẽ dụ chúng xuống núi, vậy mà chúng lại nhẫn tâm chặt đứt một chân của mình."
Nó vừa nói, cả khuôn mặt đỏ bừng lên: "Vốn định mượn chân của các ngươi, kết quả không ngờ đám lừa trọc này c.h.ế.t rồi mà ý thức vẫn còn."
"Ta giật đứt một cái, bọn chúng liền bẻ gãy luôn cái chân vốn có của mình. Cứ thế qua lại làm hại ta đến giờ vẫn chỉ có một chân!"
Đám tăng lữ một chân run rẩy toàn thân theo cơn giận của nó.
"May mà, qua lâu như vậy, cuối cùng chúng cũng c.h.ế.t hẳn rồi."
Gã trụ trì vỗ vỗ vào cuốn kinh thư, không ngừng thúc giục: "Sự thật đều ở trong này, ngươi muốn biết thì tự mình xem đi!"
Tôi chỉ ngẩng đầu, nhìn bức tượng Phật bị trùm vải đỏ.
"Ngươi không sợ sao?"
Nghe tôi hỏi vậy, gã trụ trì nhếch mép nhìn tôi một cách âm u: "Sợ cái gì? Sợ bức tượng Phật đã bị đám giặc cướp cạo hết bột vàng này à?"
Dù tôi đã cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng đến mức nào, nhưng khi nghe gã trụ trì nói vậy, tôi vẫn nổi hết da gà.
Tôi hình như đã biết cái đêm mưa 10 năm trước đã xảy ra chuyện gì rồi.
Ban đầu tôi còn tưởng là thứ này đã hãm hại các tăng lữ của chùa Một Chân.
Hóa ra, hóa ra là như vậy.
Gã trụ trì chắp hai tay lại, giả vờ rơi lệ: "Đứa bé đáng thương, dù không phải là ngươi thì cũng sẽ là người khác."
"Chính các ngươi đã mang ta đến thế giới này, cũng chính các ngươi phải gánh chịu những điều này."
Nó tham lam nuốt nước bọt: "Ta không hại tính mạng của ngươi, mượn chân của ngươi cho ta, để ta ra thế giới bên ngoài xem sao."
Tôi bắt chước dáng vẻ của nó, mỉm cười từ chối, nó lập tức nổi giận.
"Không nói lý lẽ! Không giữ chữ tín! Lừa dối Phật Tổ!"
Nó vươn bàn tay thon dài ra định chạm vào tôi, nhưng lại vội vàng rụt lại.
Thế là nó lại nở nụ cười, hạ giọng nói: "Dưới núi loạn lắm, tiểu thí chủ, ta đi xem thay ngươi, ngươi... ngươi cho ta mượn một chân, thế nào?"
Tôi nhìn nó chằm chằm, siết chặt con d.a.o giấu trong túi áo.
"Ông đưa cuốn kinh thư cho tôi xem đi."
Nghe tôi nói vậy, mặt gã trụ trì lập tức nở một nụ cười rạng rỡ.
"Đứa bé ngoan, mọi thứ ngươi muốn biết đều ở trong kinh thư."
Tôi nhận lấy cuốn kinh thư cũ nát đó, từ từ mở ra dưới sự giám sát của nó.
Đúng như tôi dự đoán, bên trong căn bản không phải là kinh Phật.
Mà là mấy thứ đồi bại, vẽ đủ loại tư thế lõa thể.
Vóc dáng của tất cả đám tăng lữ một chân bắt đầu thay đổi, gã trụ trì cười điên loạn.
"Cuối cùng cũng mắc bẫy..."
15
Lớp áo bào xanh của nó rơi xuống như lông vũ rụng, để lộ thân hình khô héo.
Xương sườn lòi cả ra ngoài, giữa bụng thậm chí còn có một cái lỗ lớn.
Khắp nơi là vết d.a.o c.h.é.m màu đen.
Vết thương chí mạng nằm ở trên cổ, sâu gần như thấy cả xương.
Và cái chân của chị tôi được khâu vào chỗ xương hông, cũng dài ra theo sự thay đổi của nó.
Những tên tăng lữ một chân khác như những ngọn nến đang cháy, da thịt thối rữa, hòa làm một với gã trụ trì.
Tôi biết chị tôi đã thấy gì rồi.
Sắc giới bao gồm cả những thứ mắt nhìn thấy.
Sau khi lừa người ta xem, nó liền có lý do để bẻ gãy chân của người khác.
Gã trụ trì từng bước tiến lại gần tôi: "Chị của ngươi rất không ngoan, những người khác sau khi cho mượn chân, ta đều sẽ xóa trí nhớ của họ."
"Nhưng nó lại chạy mất. Dù sao thì dưới núi ngày càng loạn, cho dù không có ta, các ngươi cũng không sống nổi đâu."
Nhưng tôi lại ngẩng đầu cười lớn.
--------------------------------------------------