Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chúc Phúc

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người trong thị trấn đều cười nhạo sau lưng bà, nói con trai bà lớn thế rồi mà bà còn muốn đàn ông.

Yêu đương thì cứ yêu, phí điều trị cũng không đưa thiếu một xu. Giá điều trị tâm lý rất đắt, t.h.u.ố.c còn đắt hơn. Vì bác sĩ Dương không có tư cách kê đơn t.h.u.ố.c tâm thần, ông ta phải lấy t.h.u.ố.c từ nguồn bất hợp pháp để kê cho tôi.

Không phải không thể đến bệnh viện chính quy khám và lấy thuốc, mà là mẹ tôi không muốn.

Giấu giếm tất cả những chuyện này, chỉ vì mẹ không muốn tôi lưu lại hồ sơ khám chữa bệnh tâm thần, bà hy vọng tôi có thể âm thầm khỏi bệnh, không ảnh hưởng đến cuộc sống tương lai.

Bà vô cùng tin tưởng trình độ của bác sĩ Dương, cũng luôn đinh ninh rằng tôi còn có tương lai.

Chính vì nguyên nhân từ phía mẹ, tôi mới không lưu lại bất kỳ hồ sơ khám chữa bệnh tâm thần nào.

Bác sĩ Dương cho rằng, tôi vì chấn thương tâm lý thời thơ ấu nên mới kích phát nhân cách phản xã hội, ông ta nói có thể thông qua thôi miên để tìm ra bóng ma tâm lý của tôi, khai quật nỗi đau thầm kín, tái tạo tiềm thức, nhằm đạt được mục đích điều trị.

Nghe thì thần thánh lắm, nhưng chưa thành công lần nào.

Bởi vì điều kiện quan trọng để thôi miên thành công là sự tin tưởng. Tôi không thể tin tưởng bác sĩ Dương, nên ông ta chẳng khai thác được gì.

Không trị được gốc thì đành trị ngọn. Bác sĩ Dương kê cho tôi một loại t.h.u.ố.c tên là Chlorpromazine, có thể giúp con người ổn định cảm xúc, ức chế xung động phạm tội.

Nhưng tác dụng phụ của loại t.h.u.ố.c này rất lớn, dễ khiến người ta trở nên đờ đẫn, mê ngủ, thậm chí còn gây rối loạn nhận thức. Ông ta cứ kê đơn, nhưng tôi chưa từng uống một viên nào. Kết quả là gốc không trị được mà ngọn cũng chẳng xong.

Chuyện này chẳng có hại gì cho bác sĩ Dương, chữa không khỏi thì cứ phải chữa tiếp, tôi sẽ mãi là bệnh nhân của ông ta. Về sau, tôi đến phòng khám chỉ để ăn vặt đọc sách, đúng thật là ứng nghiệm với cái cớ "trông trẻ".

Tôi và bác sĩ Dương bắt tay nhau lừa gạt mẹ, chỉ có bà là hoàn toàn không hay biết gì.

Để trang trải chi phí điều trị đắt đỏ của tôi, mẹ không chỉ đi làm ở nhà máy cơ khí mà tranh thủ thời gian rảnh rỗi chạy vạy làm thêm vài công việc lặt vặt. Khi đó bà chưa đến bốn mươi tuổi, gương mặt vẫn còn nét trẻ trung, nhưng tóc đã bạc đi một nửa.

Có những khi nửa đêm tỉnh giấc, tôi nghe thấy tiếng mẹ khóc lóc và thở dài; nhưng cũng có lúc lại thấy bà tràn trề hy vọng, tất bật ngược xuôi, chẳng ngơi tay giây phút nào.

Cha tôi chỉ liếc mắt đã nhìn thấu bản chất của tôi, liền dứt khoát chọn cách rời bỏ; nhưng mẹ lại cố chấp u mê, nhất quyết không chịu buông xuôi.

Rất nhiều phụ nữ yếu đuối như vậy đấy, rõ ràng có thể tự nuôi sống bản thân, nhưng trong thâm tâm vẫn khao khát có một chỗ dựa.

Bà chỉ còn lại mỗi đứa con trai này, bà nhìn thấy một tương lai hư ảo nơi tôi, nên dồn hết hy vọng vào tôi. Bà mong tôi giống như bao người bình thường khác, đi học đi làm, kết hôn sinh con, mong rằng sau này có thể nương tựa vào tôi.

Bà không làm sai điều gì cả, bà chỉ là một người mẹ bình thường.

Nhưng tôi không phải là một đứa con bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chuc-phuc/chuong-4.html.]

Tôi không cách nào đáp lại sự kỳ vọng của mẹ, ở bên cạnh bà, tôi chỉ cảm thấy đè nén và đau khổ.

Học hành làm việc, kết hôn sinh con, đó đều không phải những thứ tôi muốn; thứ duy nhất tôi khao khát là phạm tội, đó là con đường tất yếu tôi phải đi.

Ông có thể thấy lạ, tại sao tôi lại chắc chắn về con đường phạm tội trong tương lai như vậy.

Bởi vì đó là kết quả sau khi tôi đã cố gắng tự cứu lấy mình.

Quãng thời gian ở phòng khám thực ra không hề uổng phí, tôi đã đọc hết kho sách tâm lý học của bác sĩ Dương, mới phát hiện ra con đường tự cứu rỗi nằm ngay trong đó.

Những trải nghiệm đau thương thời thơ ấu sẽ tạo ra hiệu ứng cánh bướm, gây ảnh hưởng quan trọng đến cả cuộc đời con người. Đó chính là sự đáng sợ của bóng ma tâm lý tuổi thơ.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Việc tôi từ một đứa trẻ ngoan đột ngột biến thành đứa trẻ hư, thực ra đều có nguyên do cả.

Trước kia tôi cố tình né tránh ký ức đó, đến nỗi phải đau khổ suốt bao năm trời.

Sau khi tự học tâm lý học, tôi dần hiểu ra, nếu không gỡ bỏ nút thắt do bóng ma tuổi thơ gây ra, tôi sẽ mãi mãi đau khổ, vĩnh viễn không thể giải thoát.

Năm lớp hai, tôi nhốt bạn học vào phòng chứa đồ bỏ hoang, đứng nhìn mọi người cuống cuồng đi tìm. Nhưng tôi và cậu bạn đó không có thù oán gì, người làm hại tôi là cha của cậu ta.

Cha cậu ta tên là Chu Hồng Hưng.

Chu Hồng Hưng đã thực hiện hành vi xâm hại t.ì.n.h d.ụ.c đối với tôi… một bé trai chỉ mới bảy, tám tuổi.

Khi đó còn nhỏ, có rất nhiều điều tôi không hiểu, nhưng việc tận mắt nhìn thấy một người lớn hiền lành bỗng chốc trở nên dữ tợn là thật, nỗi sợ hãi và đau đớn mà bản thân nếm trải cũng là thật.

Sau chuyện đó tôi rất sợ hãi, kể chuyện này cho cha nghe, hy vọng ông có thể giúp tôi đòi lại công đạo. Nhưng cha tôi lo trước sợ sau, cuối cùng chỉ bảo tôi đừng đến nhà bạn học đó nữa.

Cha còn chẳng dám phản kháng, tôi lại càng không dám. Tôi không biết làm sao để giải tỏa đau khổ, đành phải trả thù lên người con trai của Chu Hồng Hưng.

Sự trả thù thông thường chẳng bõ bèn gì. Tôi chỉ vừa mới nhốt con trai lão vào phòng chứa đồ, lão ta đã lại xâm hại tôi thêm một lần nữa để cảnh cáo tôi không được đụng vào con trai lão.

Trước giờ, Chu Hồng Hưng luôn là một người tốt bụng, ôn hòa, lão đối xử tốt với tất cả mọi người, gặp ai cũng tươi cười niềm nở.

Lần đầu tiên gặp tôi, lão cười nói: "Đứa bé này trông đáng yêu thật đấy." Rồi mua cho tôi rất nhiều đồ ăn ngon.

Vậy mà đến cuối cùng, lão lại trưng ra bộ mặt đáng sợ nhất cho tôi xem.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chúc Phúc
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...