Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chúc Phúc

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tôi chỉ là một cái xác không hồn, ý nghĩa duy nhất của cuộc đời là g.i.ế.c c.h.ế.t tên cầm thú kia, tôi chỉ muốn tự cứu lấy mình thôi mà, chỉ muốn bản thân được giải thoát, tôi có lỗi gì? Nhưng bà ấy cứ nhất quyết không chịu buông tay, bà ấy nắm chặt lấy tôi, sống c.h.ế.t không chịu buông tay, tôi thực sự hết cách rồi..."

"Cho dù là vậy, đó cũng không thể là lý do để anh g.i.ế.c mẹ!" Tôi giận không kìm được: "Làm hại người khác, anh đều có lý do; nhưng anh không có lý do gì để làm hại mẹ mình, bà ấy không làm sai bất cứ điều gì. Bà ấy sinh anh ra nuôi anh lớn, không bỏ mặc được anh, chỉ vì bà ấy yêu anh!”

"Bà ấy vốn có thể giống như cha anh vứt bỏ anh để giữ mình, đi tìm cuộc sống mới, nhưng bà ấy không làm thế. Bà ấy đưa anh chuyển nhà mấy lần, làm mấy công việc để chữa bệnh cho anh, còn ngậm đắng nuốt cay giúp anh giữ bí mật. Bởi vì bà ấy không muốn anh làm sai, không muốn anh đi vào con đường không lối về.”

"Bà ấy thừa biết anh có nhân cách phản xã hội, nhưng bà ấy chưa bao giờ lùi bước; bà ấy sợ hãi cảnh t.ử hình, nhưng ở bên cạnh anh lại chưa bao giờ tỏ ra sợ hãi. Bà ấy yêu anh như thế, tin tưởng anh như thế, kết quả anh báo đáp bà ấy như vậy sao, anh còn là người không? Anh g.i.ế.c c.h.ế.t người yêu thương anh nhất trên đời này, thằng khốn nạn, anh chính là ác quỷ, một con ác quỷ không hơn không kém, c.h.ế.t chưa hết tội, b.ắ.n bỏ một lần còn là hời cho anh quá!"

Trần Uyên nói: "Bác sĩ Lục, có ai tư vấn tâm lý như ông không? Ông làm thế chẳng phải áp lực tâm lý trước khi hành hình của tôi sẽ lớn hơn sao?"

"Tôi chỉ có thể nói, mục đích của anh đạt được rồi. Hôm nay e là không hành hình được nữa, anh có thể c.h.ế.t muộn vài ngày. Hóa ra đây chính là mục đích của anh. Anh cứ việc nói thẳng, không cần phải bịa ra câu chuyện dài dòng như thế, giới thiệu bối cảnh nhiều đến đâu cũng không thể tẩy trắng tội ác của anh đâu!"

Nếu có tình tiết vụ án mới, tự nhiên cần phải xét xử lại. Tính gộp các tội danh, việc hành hình cần phải hoãn lại.

"Có thể c.h.ế.t muộn vài ngày sao?" Trần Uyên vờ như kinh ngạc: "Vậy nếu mấy hôm nữa tôi lại khai thêm một vụ án, có phải lại được c.h.ế.t muộn thêm vài ngày nữa không?"

Nghe ý này, dường như hắn còn tiếc là mình g.i.ế.c ít người quá. Dùng mạng sống của nạn nhân để kéo dài cuộc đời tội lỗi của mình, trong đó có cả mẹ ruột, quả là táng tận lương tâm.

"Tôi vốn còn thắc mắc, tại sao sắp bị hành hình mà anh lại bình thản như thế, giờ thì tôi hiểu rồi, anh đúng là..." Tôi nghiến răng muốn c.h.ử.i thêm, nhưng lại chẳng tìm ra từ nào.

Tôi phẫn nộ đứng dậy, định báo cáo việc này lên cấp trên.

Đúng lúc này, đồng nghiệp mang hồ sơ của Trần Uyên tới. Tôi ném lên bàn, chẳng buồn xem nữa.

"Bác sĩ Lục, tôi đã khai nhận gì đâu." Trần Uyên gọi giật tôi lại, "Ngoài ra, ông chắc chắn không muốn xem hồ sơ của tôi sao?"

Tôi nhìn hắn một cái, do dự giây lát rồi vẫn mở hồ sơ ra.

Vừa nhìn đã thấy dòng lý lịch đầu tiên...

Năm 1990 - 1998, tại Viện phúc lợi trẻ em Ánh Dương huyện Tây Sơn.

Tôi xác nhận đi xác nhận lại vài lần, trên hồ sơ đúng là viết như vậy.

Chuyện gì thế này?

Không đúng.

Hắn rõ ràng năm 1995 mới theo mẹ chuyển đến huyện Tây Sơn, sao có thể vào cô nhi viện từ năm 1990 được?

"Tôi hiểu rồi..." Tôi lẩm bẩm, "Quả nhiên anh đang bịa chuyện, tất cả những gì anh kể hôm nay đều là do anh bịa đặt. Ban đầu tôi còn nghi ngờ, nghe đến cuối lại suýt thì tin..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chuc-phuc/chuong-7.html.]

"Không, tôi không bịa chuyện." Trần Uyên tắt nụ cười, nghiêm túc nói, "Tôi nhấn mạnh lại một lần nữa, những gì tôi nói đều là sự thật. Ông tưởng tôi bịa chuyện là vì nhiều chi tiết tôi chưa kể hết. Chi tiết chưa nói rõ thì tự nhiên sẽ thấy không hợp lý thôi."

"Ngoài ra, bác sĩ Lục này, đừng có tùy tiện suy diễn rồi lên mặt chỉ trích tôi, ông không có tư cách chỉ trích tôi đâu." Trần Uyên nói, "Còn mười lăm phút nữa, để tôi kể tiếp."

11

Lời kể của Trần Uyên (5)

Còn nhớ lúc đầu tôi đã nói gì không?

Tôi nói, tôi cũng từng học tâm lý học, tâm lý học chân chính sẽ không vô dụng như thế này đâu.

Năm lớp 9, tôi học tâm lý học ở phòng khám của bác sĩ Dương, đồng thời áp dụng lên chính bản thân mình. Tôi không ngừng soi xét nội tâm, cuối cùng phát hiện ra Chu Hồng Hưng chính là nút thắt trong lòng tôi.

Chỉ cần giải quyết xong Chu Hồng Hưng, tôi có thể giải tỏa nỗi đau kéo dài từ thời thơ ấu đến nay.

Nhưng con người ở mỗi giai đoạn đều sẽ nảy sinh những nỗi đau mới, có nhiều chuyện phải qua thời kỳ đó, đợi đến nhiều năm sau mới bỗng nhiên nghĩ thông suốt.

Tôi có thể nghĩ thông suốt chuyện quá khứ, nhưng lại không cách nào nghĩ thông chuyện hiện tại, bởi vì tôi của hiện tại vẫn đang chìm sâu trong đó.

Hồi mới lên cấp ba, vì một lần bỏ nhà đi bụi thất bại, quan hệ giữa tôi và mẹ rơi vào bế tắc.

Thời gian đó hễ rảnh rỗi là tôi đến phòng khám học theo bác sĩ Dương, hoặc đến cô nhi viện ở cùng A Nguyên, tóm lại là không muốn về nhà.

Tôi cố gắng né tránh mẹ hết mức có thể, không muốn nhìn thấy bà.

Người trong cuộc thì mê muội, kẻ bàng quan lại tỉnh táo. Tôi cứ ngỡ mình ghét mẹ, nhưng A Nguyên chỉ liếc mắt đã nhìn thấu nỗi niềm thầm kín của tôi.

A Nguyên hỏi tôi, tại sao chuyện bị xâm hại hồi nhỏ chỉ nói cho cha mà không nói cho mẹ?

Tôi không trả lời.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

A Nguyên lại hỏi, trước khi bỏ nhà đi năm 16 tuổi, tôi đã chuẩn bị rất kỹ càng, nên chỉ trong ba ngày đã thuận lợi đến một tỉnh thành khác, cách huyện Tây Sơn hơn hai trăm cây số. Theo điều kiện lúc bấy giờ, cảnh sát rất khó tìm ra tôi, vậy tại sao tôi mới đi bụi ba ngày đã bị bắt về rồi?

Tôi vẫn không trả lời.

Đáp án của hai câu hỏi này thực ra là một, chỉ là tôi không muốn thừa nhận.

… Bởi vì mẹ sẽ đau lòng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chúc Phúc
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...