Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chúc Phúc

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ đó, cuối cùng tôi đã nghĩ thông suốt cục diện bế tắc hiện tại.

Tại sao sau khi làm rõ những tổn thương thời thơ ấu, tôi vẫn cảm thấy đau khổ? Tôi vốn có thể bỏ đi từ năm 16 tuổi để đi báo thù, chẳng cần thiết phải tiếp tục học cấp ba, tại sao tôi cứ phải ở lại bên cạnh mẹ để chịu đựng đau khổ?

Bởi vì Chu Hồng Hưng là tâm bệnh của tôi, và mẹ cũng thế.

Tôi đã từng có một gia đình hạnh phúc, cũng từng là một đứa trẻ ngoan.

Nhưng kể từ ngày hôm đó năm lớp hai, tôi đã ngừng trưởng thành, bắt đầu mục rữa, cha từ bỏ tôi, nhưng mẹ lại không chịu buông tay.

Tôi đi trên con đường khác với mẹ, tôi sắp thối rữa cả rồi, mà bà ấy vẫn như một thánh mẫu, cố kéo tôi về con đường của bà ấy. Bà ấy đặt cả nửa đời người vào tôi, chỉ để kéo tôi quay lại quỹ đạo.

Vì bà ấy, tôi nỗ lực sống cuộc sống của người bình thường, tôi nỗ lực học tập, thi đỗ cấp hai trọng điểm, rồi lại thi đỗ cấp ba trọng điểm.

Nhưng tôi thực sự không gượng nổi nữa rồi. Cuộc sống của người bình thường, tôi không sống nổi nữa.

Đêm sinh nhật 16 tuổi, cuối cùng tôi cũng lấy hết can đảm từ biệt mẹ.

Tôi nói với bà rằng tôi cũng hết cách rồi, hy vọng bà có thể hiểu cho tôi, để tôi đi. Tôi 16 tuổi rồi, có thể tự chịu toàn bộ trách nhiệm hình sự, tôi làm tôi chịu, sẽ không liên lụy đến bà.

Nhưng bà khóc nói, sao con có thể đối xử với mẹ như thế, sao con không thể nghĩ cho mẹ một chút, mẹ sinh con nuôi con, thật sự không dễ dàng gì...

Đường rời nhà càng xa, tôi càng nhận thức được rằng, cái gọi là liên lụy, đâu đơn giản chỉ là định tội theo luật pháp.

Sự ràng buộc với mẹ không phải thứ có thể dễ dàng cắt đứt, đến năm 16 tuổi không được, thậm chí đến năm 18 tuổi cũng không được.

Ngày bị cảnh sát đưa về, mẹ ôm tôi khóc suốt một đêm.

Tôi không rơi một giọt nước mắt nào. Nhưng tôi bảo bà, tôi bỏ cuộc rồi, tôi sẽ làm người tốt, vĩnh viễn ở lại bên cạnh bà.

Mẹ tin tôi. Nghe lời thề của tôi, bà yên tâm, không bao giờ nhắc lại chuyện này nữa.

Tôi tiếp tục học cấp ba, bà tiếp tục đi làm. Bà tin tôi sẽ không rời đi nữa, tin tưởng tôi vô điều kiện.

Sức mạnh của lòng tin, quả thực vô cùng to lớn.

Tôi đã nói ở trước, điều kiện quan trọng để thôi miên thành công chính là sự tin tưởng.

Tại sao tôi không thể tiếp nhận điều trị thôi miên, chính là vì tôi không thể tin tưởng bác sĩ Dương. Cho dù bác sĩ Dương tận tình dạy tôi tâm lý học, truyền lại y bát cho tôi, tôi cũng không thể tin tưởng ông ta.

Nhưng liệu pháp thôi miên của bác sĩ Dương cũng không phải hoàn toàn vô dụng.

Mẹ tin tưởng tôi vô điều kiện nghĩa là gì?

Nghĩa là, tôi có thể làm bác sĩ tâm lý của bà.

Tôi có thể dùng những ám thị tâm lý trong cuộc sống ngày qua ngày, dần dần thay đổi tiềm thức của bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chuc-phuc/chuong-8.html.]

A Nguyên ở cô nhi viện bằng tuổi tôi, chiều cao cũng xấp xỉ.

Tôi ghen tị A Nguyên là trẻ mồ côi, A Nguyên ghen tị tôi có mẹ. Mong ước của chúng tôi hòa hợp đến thế, xúi giục tôi tiến hành một thí nghiệm táo bạo.

A Nguyên bẩm sinh hơi béo, tôi bẩm sinh hơi gầy. A Nguyên bắt đầu giảm cân, còn tôi nỗ lực ăn nhiều. Tôi thường vô tình nói với mẹ: Mẹ ơi, hình như con béo lên rồi.

Trên cổ A Nguyên có một vết sẹo, trên tay và chân tôi cũng có sẹo, A Nguyên bèn làm tay chân bị thương, tôi cũng làm cổ bị thương. Tôi bảo mẹ, đây là đi đường bị ngã, bị cành cây quẹt vào.

A Nguyên tìm phòng khám nhỏ cắt mí mắt, tôi cắt tóc đầu đinh, cạo cao đường chân tóc.

Tôi dạy A Nguyên kiến thức cấp ba, A Nguyên học ngữ khí nói chuyện và thói quen sinh hoạt của tôi.

Tôi kể về quá khứ xa xôi, hồi nhỏ cả nhà ba người đi công viên chơi, hồi nhỏ tôi có những người bạn nào, tôi kể tất cả những ký ức tốt đẹp cho A Nguyên, không nói cho cậu ấy biết tôi đã làm bao nhiêu việc xấu, cũng không kể chuyện mẹ đã đưa tôi chạy vạy khắp nơi, khóc lóc than thở vì tôi như thế nào, bởi vì những ký ức đau khổ mẹ cũng sẽ không nhắc lại nữa.

A Nguyên đ.á.n.h tráo ảnh trong hồ sơ ở cô nhi viện. Tôi cũng mượn cớ đốt bỏ phần lớn album ảnh, chỉ giữ lại vài tấm ảnh thơ ấu trông có nét giống A Nguyên ở góc độ nào đó, thường xuyên đưa cho mẹ xem.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy chưa đủ an toàn.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Thuốc bác sĩ Dương kê cho tôi tên là Chlorpromazine, tác dụng phụ rất lớn, dễ khiến người ta trở nên đờ đẫn, ham ngủ, còn gây rối loạn nhận thức.

Tôi chưa uống lần nào, nhưng tôi nghiền nát viên thuốc, mỗi ngày pha một liều lượng thấp vào nước mẹ uống, để làm lẫn lộn thính giác và thị giác của mẹ.

… Cách làm này quả thực điên rồ mất nhân tính, nhưng tôi không còn cách nào khác, tôi và mẹ đều đã cùng đường rồi.

Tóm lại, trong cuộc sống hàng ngày, tôi không ngừng ám thị tâm lý cho mẹ, khiến bà dần dần làm mờ ấn tượng về tôi trong tiềm thức, dần quen với sự thay đổi của tôi.

Tôi và A Nguyên bắt chước lẫn nhau, ngày càng giống nhau, chúng tôi luân phiên xuất hiện trước mặt mẹ, cho đến khi mẹ không còn nghi ngờ gì nữa.

Tôi dùng trọn vẹn thời gian cấp ba, thực hiện một cuộc thôi miên kéo dài ba năm với mẹ, dạy mẹ coi A Nguyên là tôi.

Kỳ thi đại học cuối cùng vẫn là tôi đi thi, tôi làm bài rất tốt. Một ngày sau khi có điểm, là sinh nhật 19 tuổi của tôi.

Tối hôm đó mẹ mua bánh kem, làm một bàn đầy thức ăn, uống rất nhiều rượu. Giống hệt như ba năm trước.

Tôi ước xong, thổi tắt nến.

Mẹ hỏi tôi ước gì, tôi nói là lời chúc phúc dành cho mẹ.

Bà rất vui, nói con trai có tiền đồ, sau này sẽ được nương nhờ con sống sung sướng, có phải không, con trai?

Tôi nói, vâng, mẹ ạ.

Mẹ cười mãn nguyện, gục xuống bàn ngủ thiếp đi.

Tôi tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt bà, nhìn rất lâu rất lâu, mới đứng dậy rời đi.

Đêm sinh nhật 19 tuổi ấy, tôi trưởng thành, thành nhân, rời nhà, bước vào màn đêm mênh mông, không bao giờ quay đầu lại nữa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chúc Phúc
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...