Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chúc Phúc

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi đọc sách tâm lý, cũng thường có những kiến giải độc đáo. Bác sĩ Dương như tìm được tri âm, nhiệt tình giải đáp thắc mắc cho tôi, còn đưa tôi đi tham gia các buổi tọa đàm tâm lý, ra dáng như muốn truyền lại y bát cho tôi vậy.

Cuộc sống thường ngày như mặt hồ tĩnh lặng, đè nén tất cả những dòng nước ngầm bên dưới.

Năm 16 tuổi, tôi thi đỗ vào trường cấp ba trọng điểm, ngày nhận được giấy báo trúng tuyển cũng là sinh nhật của tôi.

Tối hôm đó mẹ rất vui, bà mua bánh kem, nấu một bàn đầy thức ăn, uống rất nhiều rượu.

Và hôm đó ngay trên bàn ăn, tôi đã nói rõ ràng với mẹ rằng tôi không muốn học cấp ba nữa, tôi có việc riêng phải làm, tôi bắt buộc phải rời đi.

Nhưng mẹ say bí tỉ, dường như chẳng nghe thấy gì.

Đêm đó, tôi bỏ nhà ra đi.

Chưa đi được ba ngày, mẹ đã báo cảnh sát tìm được tôi, lại bắt tôi về.

Bà khóc lóc kể lể buộc tội tôi...

Sao con có thể đối xử với mẹ như vậy, sao con không thể nghĩ cho mẹ một chút...

Mẹ sinh con nuôi con, thật sự không dễ dàng gì...

Bà chỉ là một người mẹ bình thường, đưa ra những yêu cầu bình thường.

Nhưng tôi không phải đứa trẻ bình thường. Giữa tôi và mẹ là sự không tương thích mang tính cấu trúc.

Mẹ tự cho là yêu tôi, nhưng chỉ trở thành gánh nặng của tôi; bà nắm chặt lấy tôi không chịu buông tay, tôi gần như sắp ngạt thở.

Tôi thực sự không thể chịu đựng nổi cái sức nặng không thể chịu đựng của sinh mệnh ấy. Dây đàn trong đầu càng căng càng chặt, có thể đứt bất cứ lúc nào.

Chính trong trạng thái như vậy, tôi vẫn đi học cấp ba.

Tôi không chắc đêm đó mẹ có nghe thấy lời tôi nói hay không, tóm lại tôi tiếp tục đi học, mẹ tiếp tục đi làm, mọi thứ như thường lệ.

Mỗi ngày trước khi đi học, tôi đều phải nhìn trường b.ắ.n Tây Sơn một cái. Cảnh những tên t.ử tù bị xử b.ắ.n giống như đoạn quảng cáo chiếu đi chiếu lại, vô cùng nhạt nhẽo.

Một ngày nọ, mẹ mở cửa sổ, cúi đầu tưới chậu lan.

Tôi bỗng nói: "Mẹ ơi, ngẩng đầu lên nhìn kìa, có người sắp bị bắn, đầu sắp nở hoa rồi."

Trước đây chúng tôi ngầm hiểu với nhau. Lần này tôi nói toạc ra, mẹ vừa xấu hổ vừa giận dữ, luống cuống chân tay, nhưng bà vẫn không dám ngẩng đầu lên nhìn.

Tiếng s.ú.n.g vang lên, tôi như làm trò đùa dai, thuận thế ngã vật xuống giường.

Mẹ sập cửa bỏ đi.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Thời gian đó, quan hệ giữa tôi và mẹ rất căng thẳng, ở nhà không ai để ý đến ai, ra ngoài vẫn là mẹ hiền con thảo.

Mẹ khổ sở duy trì sự bình yên ngoài mặt, tôi bèn diễn kịch cùng bà.

Những ngày tháng đó thật sự quá đau khổ, sự tồn tại của mẹ khiến tôi ức chế cực độ.

Có một lần, bác sĩ Dương đến cô nhi viện trong thị trấn tổ chức tọa đàm, tôi cũng đi theo.

Ở cô nhi viện, tôi quen một cậu bạn tên là A Nguyên.

Cùng là tuổi 16, cô nhi viện khuyến khích A Nguyên ra ngoài tìm việc làm, sớm ngày tự nuôi sống bản thân; còn tôi lại bị mẹ trói buộc, không thể rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chuc-phuc/chuong-6.html.]

A Nguyên hứng thú với tâm lý học, chúng tôi hợp ý nhau, thường xuyên cùng thảo luận, qua lại vài lần thì trở thành bạn bè.

Thời gian học lớp 10 ấy, hễ tan học là tôi chạy đến cô nhi viện, suốt ngày ở cùng A Nguyên.

Tôi thà ở lại cô nhi viện còn hơn là về nhà.

Một giáo viên trong cô nhi viện nói đùa rằng tôi coi cô nhi viện là nhà rồi.

10

Cô nhi viện.

Vì không hiểu rõ về Trần Uyên, tôi luôn tiếp nhận thông tin một cách thụ động, nhưng vừa rồi đã cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Nghe đến đây, cuối cùng tôi cũng nhận ra vấn đề nằm ở đâu.

… Nằm ở lý lịch của chính Trần Uyên.

Đồng nghiệp từng nói với tôi, Trần Uyên là trẻ mồ côi.

Còn trong câu chuyện của Trần Uyên, người cha đã sớm rời đi, nhưng cho đến tận lúc này, vẫn còn sự hiện diện của người mẹ.

Tôi có một linh cảm vô cùng tồi tệ.

Trần Uyên từng nói, cha hắn bỏ đi chính vì sợ hãi hắn.

Bỏ qua những lời tự thuật của Trần Uyên, quả thực tôi không hiểu rõ về hắn, hồ sơ của hắn tôi còn chưa xem qua.

Tôi ra cửa gọi đồng nghiệp đi lấy hồ sơ của Trần Uyên, rồi quay lại chỗ ngồi tiếp tục.

"Cô nhi viện là một nơi tốt." Trần Uyên cảm thán: "Ở đó rất tự do, không ai quản thúc. Bọn trẻ ở cô nhi viện ngưỡng mộ tôi, tôi còn ngưỡng mộ bọn họ ấy chứ."

"Anh nói, anh ngưỡng mộ trẻ mồ côi, phải không?" Tôi chậm rãi xác nhận lại một lần.

Trần Uyên nhiều lần nhấn mạnh, mẹ khiến hắn đè nén, mẹ trói buộc hắn, mẹ là gánh nặng của hắn, hại hắn không thể thuận lợi bước lên con đường phạm tội.

Lại nói, hắn ngưỡng mộ trẻ mồ côi.

Máu nóng trong người tôi dồn lên não: "Trần Uyên, anh nói rõ đi, anh còn làm những gì nữa?"

"Ông nghĩ sao?"

"Anh là ác quỷ, anh là ác quỷ bẩm sinh..."

Khó mà tưởng tượng nổi, trên đời lại thực sự tồn tại loại người này.

… Thậm chí không xứng được gọi là người.

"Ác quỷ, là tôi sao?" Trần Uyên hỏi ngược lại.

"Tôi cũng hết cách rồi..." Trần Uyên nói khẽ, ánh mắt trở nên cực kỳ u tối: "Tôi từng có một gia đình hạnh phúc, từng là một đứa trẻ ngoan, tôi vừa thông minh vừa hiểu chuyện, cha mẹ yêu thương tôi, ai gặp tôi cũng khen ngợi, nói tương lai tôi có tiền đồ, tôi sẽ thi đỗ đại học tốt, có một công việc tốt, kết hôn sinh con, hiếu thuận với cha mẹ.”

"Nhưng từ ngày hôm đó năm lớp hai, thế giới của tôi hoàn toàn thay đổi, tôi bị kẻ đó hủy hoại rồi. Cha không chịu giúp tôi, vứt bỏ tôi; mẹ thì hiểu cái gì chứ, bà ấy chỉ biết không ngừng ép buộc tôi. Tôi chỉ còn trơ trọi một mình, tôi cô lập không nơi nương tựa, không ai biết tôi tuyệt vọng thế nào, đau khổ thế nào.”

"Tôi bị mẹ đưa đến chỗ này, đưa đến chỗ kia, bà bắt tôi xem t.ử tù bị xử bắn, bắt tôi đi điều trị tâm lý. Tôi vì bà mà cố nén tuyệt vọng và đau khổ để sống cuộc sống của người bình thường, tôi thi đỗ cấp hai, rồi thi đỗ cấp ba, chỉ để cho bà hài lòng. Nhưng có ai để ý xem tôi muốn gì không? Mẹ nhào nặn tôi, ép tôi trở thành dáng vẻ mà bà ấy muốn, bà ấy có bao giờ để ý xem tôi muốn gì không?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chúc Phúc
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...