Mười năm trước, người bạn thân nhất của tôi đột nhiên mất tích.
Tôi kiên trì tìm kiếm, nhưng mãi vẫn không có chút tin tức nào.
Sau đó, tôi tốt nghiệp, đi làm, kết hôn.
Khi dấu vết của cô ấy dần dần phai nhạt khỏi cuộc sống của tôi, tôi nhận được một kiện hàng chuyển phát nhanh.
Trong hộp bưu kiện là một quyển nhật ký cũ của người bạn thân ấy——
Dòng chữ đầu tiên trên đó khiến tôi rùng mình trong chớp mắt.
01
Tôi nắm chặt con d.a.o rọc giấy, ánh mắt dán chặt vào quyển nhật ký trước mặt.
Các mép bìa đã bị mài mòn nghiêm trọng, hoa văn dát vàng gần như bong tróc hoàn toàn.
Chủ nhân của cuốn nhật ký này là người bạn thân nhất của tôi — Lý Trúc Tâm.
Và hôm nay, kể từ khi cô ấy mất tích một cách bí ẩn, đã tròn mười năm.
Mọi người đều cho rằng Trúc Tâm chắc chắn đã c.h.ế.t.
Nhưng tôi vẫn luôn giữ một tia hy vọng, bởi vì tôi từng vô tình phát hiện ra một bí mật mà cô ấy giấu rất sâu, một bí mật không ai khác biết được.
02
Năm 17 tuổi, tôi thi đậu vào trường trung học tốt nhất thị trấn, nhưng cha mẹ lại không muốn cho tôi tiếp tục đi học.
Chị gái nhà hàng xóm đã vào xưởng làm công, mỗi tháng có thể gánh vác phần lớn chi tiêu trong nhà.
Cha mẹ nhìn thấy thế thì đỏ mắt, cũng muốn tôi đi làm như vậy, nhưng tôi nhất quyết không đồng ý.
Sau một trận cãi vã lớn, tôi rời khỏi nhà.
Thời điểm đó, trong thị trấn có rất nhiều xưởng nhỏ, vài dây chuyền sản xuất thô sơ ghép lại với nhau, mỗi ngày có thể sản xuất ra hàng loạt quần áo kém chất lượng nhưng giá rẻ.
Để mưu sinh, tôi tìm được một công việc ca đêm trong một xưởng như thế.
Mỗi ngày sau khi tan học, tôi phải đến kho phía sau xưởng để sắp xếp hàng hóa và đóng gói.
Tiền lương rất ít, nhưng được bao ăn một bữa tối, hơn nữa bà chủ còn đồng ý cho tôi ở lại trong kho, tiện thể trông coi ban đêm.
Tôi chẳng suy nghĩ gì thêm mà lập tức đồng ý.
Bà chủ xưởng là một người phụ nữ trung niên, họ Triệu.
Bà cầm căn cước của tôi, lại nhìn chiếc cặp sách sau lưng tôi, rồi quay đầu gọi vào trong kho:
“Trúc Tâm, cô gái học sinh mới tới tên là Trần Đình, con nhớ giúp đỡ, chăm sóc nó một chút nhé.”
Một cô gái cao gầy bước lại gần, gật đầu với bà chủ Triệu, đôi mắt đen trắng rõ ràng, không chớp mà nhìn thẳng vào tôi.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp Lý Trúc Tâm.
03
Ca đêm chỉ có hai người tôi và Lý Trúc Tâm.
Cô ấy lớn hơn tôi vài tuổi, thường ngày ôn hòa, ít nói, nhưng không hiểu sao lại rất hợp tính với tôi.
Chúng tôi nhanh chóng trở thành đôi bạn thân, chuyện gì cũng có thể nói với nhau.
Tôi phát hiện ra bí mật của Trúc Tâm là một năm sau đó.
Kho hàng cách trường tôi khá xa, bà chủ Triệu là người nhiệt tình, bà có một chiếc xe điện bỏ không, thấy tôi đi học bất tiện nên chủ động cho tôi mượn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-ay-da-bien-mat/1.html.]
Tôi vui mừng khôn xiết, như vậy mỗi ngày đi về có thể tiết kiệm được gần một tiếng đồng hồ.
Nhưng khi Trúc Tâm nhìn thấy chiếc xe đó, sắc mặt cô ấy lập tức thay đổi.
Tôi hỏi có chuyện gì, cô chỉ lắc đầu, không chịu nói.
Một buổi sáng, tôi ngủ quên, vội vàng bật dậy khỏi chiếc giường xếp, qua loa chải lại mái tóc, rồi đẩy xe điện chuẩn bị đi học.
Trúc Tâm thở hổn hển chạy ra, cố sức chặn tôi lại.
Không biết cô lấy đâu ra sức mạnh lớn đến thế, nắm chặt lấy tôi, không cho đi.
Tôi sốt ruột nhìn đồng hồ, nói: “Trúc Tâm, đừng giỡn nữa, tớ thật sự sắp muộn rồi.”
Thái độ của Trúc Tâm rất kiên quyết: “Không được, hôm nay cậu không thể đi xe, sẽ gặp chuyện đó!”
“Tại sao? Gặp chuyện gì cơ?”
Trúc Tâm cau chặt mày, mím môi, ánh mắt đầy do dự và giằng xé.
Tôi bực bội đẩy chiếc xe, định vòng qua cô để đi.
Trước đây vì nhà xa, tôi thường xuyên đi học trễ, chuyện này khiến giáo viên chủ nhiệm đã mắng tôi không ít lần.
Trúc Tâm gần như nằm nửa người lên chiếc xe, thấy sắp không giữ nổi tôi, liền cuống quýt thốt ra:
“Cậu sẽ gặp t.a.i n.ạ.n đó!”
Hai chân tôi khựng lại, kinh ngạc nhìn Trúc Tâm.
Sáng hôm đó, dưới sự khăng khăng của Trúc Tâm, tôi đã đi bộ đến trường.
Khi đi ngang con đường phải qua mỗi ngày, tôi nhìn thấy một đám đông vây kín, một chiếc xe tải nằm chắn ngang bên đường, không xa phía trước đầu xe là một chiếc xe điện bị lật nghiêng.
Từ khe hở giữa đám người, tôi mơ hồ thấy một người nằm trên mặt đất, đau đớn rên rỉ — và nửa cẳng chân đầy m.á.u của cô ta.
04
Lẽ nào Trúc Tâm có năng lực tiên tri sao?
Điều đó hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi, tôi hào hứng hỏi cô ấy có thể dự đoán được số trúng thưởng của vé số hay không.
Đồng thời tôi cũng thấy kỳ lạ — nếu thật sự có năng lực nghịch thiên như vậy, tại sao cô ấy vẫn phải sống khổ cực như tôi, phải làm việc vất vả ở nơi này?
“Đó không phải là năng lực siêu nhiên gì cả, cũng không thể gọi là tiên tri.” Trúc Tâm khẽ lắc đầu, thở dài một hơi.
“Hơn nữa, bất kỳ sự thay đổi nào… đều phải trả giá.”
Khi nói câu đó, trong ánh mắt cô ấy ẩn chứa một cảm xúc phức tạp, như hòa trộn giữa áy náy, cô độc, và một điều gì đó tôi không sao hiểu nổi.
Tôi rất tò mò, nhưng không hỏi thêm.
Bởi tôi nhận ra rõ ràng, việc có được năng lực đó không khiến cô ấy hạnh phúc.
Chiếc xe điện ấy, tôi cũng chẳng dùng được bao lâu.
Một ngày nọ tan học muộn, trời tối và đường trơn, tôi đi xe thì trượt ngã xuống mương nước.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Chiếc xe bị hỏng, còn chân tôi để lại một vết thương dài dữ tợn.
Tính cách của Trúc Tâm vốn rất hiền lành, nhưng hôm đó, sau khi giúp tôi xử lý vết thương xong, cô lại hiếm hoi nổi giận, trách tôi sao lại bất cẩn đến thế.
Tôi sững sờ nhìn cô, không hiểu nổi, rõ ràng người bị thương là tôi, tại sao cô lại tức giận như vậy.
Sau đó cô đến xin lỗi, nói rằng hôm đó tâm trạng không tốt, mong tôi đừng để ý.
Nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy, sau biểu hiện khác thường đó của cô, chắc hẳn còn có điều gì đó mà tôi chưa biết.
--------------------------------------------------