Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Bé Thơ Ngây Đừng Hòng Trốn

Chương 126

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hiện nay, con đường rút lui của Ngô Hiểu Dao cũng bị phong kín, còn cùng nhiều thi thể như vậy ở chung một chỗ. Cô sợ đến mức hồn bay phách lạc, nước mắt sợ hãi không ngừng chảy xuống.

Thực sự không nghĩ tới, một giây trước, Dạ Thiên Ưng còn tỉ mỉ che lỗ tai của cô sợ cô nghe được tiếng súng, mà một giây sau lại để cô đứng cùng với đống thi thể này.

Hắn thật là xấu, thật sự rất hư a! ! ! !

Ngô Hiểu Dao càng nghĩ càng uất ức, không phải là bởi vì chính mình cự tuyệt nụ hôn của Dạ Thiên Ưng sao?

Mình lại không thích hắn, hắn cũng không ưa thích của mình, tại sao phải bắt mình sau này đều không được cự tuyệt nụ hôn của hắn à? ? ?

Hắn quả thực là biến thái! Là biến thái! Bỗng nhiên. . . . . .

Đen thang máy đều bắt đầu vụt sáng lên.

Ngô Hiểu Dao lúc này là sợ đến mức mặt biến sắc, nhiều thi thể như vậy đèn vẫn còn chiếu lên nữa? ?

Dè dặt của cô gái nhỏ bị quét sạch rồi, cổ liền căng ra lớn tiếng hô lên: "Dạ Thiên Ưng, mau đưa tôi mang đi ra ngoài a! ! !"

Cô biết giờ phút này Dạ Thiên Ưng khẳng định đang ở bên ngoài thang máy! Cô bây giờ đã khủng hoảng không chịu được, điều kiện gì cũng có thể đồng ý với người đàn ông hư kia.

Quả nhiên, sau khi tiếng rống to của cô phát ra, bên ngoài thang máy lập tức truyền đến tiếng Dạ Thiên Ưng: "Suy tính như vậy sao ?"

Ngô Hiểu Dao lần này ngay cả do dự cũng không có: "Tôi đồng ý. . . . . . Tôi đồng ý. . . . . . Tôi đồng ý anh! !"

Bên ngoài thang máy Dạ Thiên Ưng thấy cô đồng ý lại sảng khoái như vậy, cười tà mị, nhất quyết không tha giễu cợt nói: "Em đáp ứng tôi cái gì à? ?"

Trái tim căng thẳng, cô là bởi vì khẩn trương mà vặn vẹo khuôn mặt nhỏ nhắn càng trở nên căng thẳng , cắn chặt môi dưới, cô nhỏ giọng líu ríu nói: "Tôi đồng ý, về sau không bao giờ nữa. . . . . . Không bao giờ nữa. . . . . . Cự tuyệt anh. . . . . . Hôn!"

"Ách. . . . . . Nói cũng quá gượng ép đi? ?" Hiện nay một mảnh bị bưng bít ở đây.

Người này thật là quá đáng, dù sao mình cũng đã nói rồi, Ngô Hiểu Dao nắm chặt hai quả đấm, liên tiếp gào to lên: "Tôi đồng ý với anh, về sau không bao giờ nữa cự tuyệt nụ hôn của anh rồi !"

**************************

Lúc này, đứng ở bên ngoài thang máy Dạ Thiên Ưng đang nghe cô đang ‘ tích cực ’, sau khi ‘ chủ động ’ trả lời, mặt hả hê nhìn người bên cạnh mình Hàn Tuấn Hi, Lăng Thánh Quân, Lăng Thánh Long ba người, giống như đang nói: ‘ Thấy được không, đây chính là sức hấp dẫn của tôi. ’

Luôn luôn lạnh lùng như Hàn Tuấn Hi lúc này trong lòng đang suy nghĩ: đần độn dồn ép.

Lúc này người ôn hòa như Lăng Thánh Long trong lòng đang suy nghĩ: phương pháp uy hiếp như vậy, ai có thể không thỏa hiệp đây?

Nghĩ là nghĩ như vậy, hình như hai người họ chưa nói ra, chỉ là im lặng không lên tiếng, khi cái gì cũng không nghe được. Lăng Thánh Quân thì lại khác rồi, giơ ngón tay cái lên thở dài nói: "Lão đại quả nhiên trùm sò, chiêu hạ lưu như thế cũng có thể nghĩ đến, Thánh Quân bội phục, bội phục!"

Tiếp đến tình tiết sau của vở kịch mà người nổi tiếng liên tưởng là. . . . . . Dù sao Lăng Thánh Quân tên tiểu tử hư này gảy tay hay chân chính là không thiếu được rồi !

==========

Đứng ở bên ngoài thang máy Dạ Thiên Ưng nghe cô gái nhỏ kia coi như là hoàn toàn đầu hàng, liền hài lòng cười một tiếng khẽ gật đầu: "Ưm. . . . . . Ba ngày nay cậu sẽ ở trong căn hộ của tôi đi."

Lòng lang dạ thú, người ngoài đường cũng biết, tình cảm của người này cho tới nay dự tính kế hoạch lớn gì liền vì hôm nay mà bày ra? Một bên Lăng Thánh Quân thật không biết là muốn cảm tạ đám ‘ ma quỷ ’ kia thành quả mà Dạ Thiên Ưng đã âm mưu trước đó, hay là nên khi dễ bọn họ ngu xuẩn, tự đưa mình tới cửa gọi Dạ Thiên Ưng giết đây?

Vậy mà, bên trong thang máy ba hồn bảy vía của Ngô Hiểu Dao bị hù dọa không khí phách, đâu còn có thời gian mà để ý tới hắn nói cái gì? Cực kỳ thẳng thắn đồng ý đứng lên: "Được, tốt! ! Mau đưa tôi ra ngoài!"

Ngay sau đó, bên ngoài thang máy Dạ Thiên Ưng coi như là nụ cười thỏa mãn rồi, bây giờ vốn còn dùng nhiều mưu kế để giữ Ngô Hiểu Dao lại, không ngờ đơn giản như vậy liền làm cô sợ cái gì cũng đồng ý, xem ra chính mình còn phải cảm tạ những thứ bên ngoài đã xâm nhập vào kia !

"Mở ra thang máy đi." Mệnh lệnh này của Dạ Thiên Ưng vừa ra, Hàn Tuấn Hi đang ở phòng điều khiển liền mở ra thang máy.

Cửa thang máy đang mở trong nháy mắt, Dạ Thiên Ưng nhìn thấy cặp mắt Ngô Hiểu Dao khóc giống như cái chuôn lớn vừa đáng yêu, vừa đáng thương .

Ngay cả bên ngoài thang máy Lăng Thánh Quân nhìn thấy bộ dáng này của cô cũng cười lăn trên đất rồi.

Dạ Thiên Ưng vẻ mặt cười xấu xa dậm lên những thi thể kia liền đi về phía cô.

Ngay khi hắn vừa đi tới trước mặt Ngô Hiểu Dao, không đợi hắn tự tay ôm cô nữa, Ngô Hiểu Dao chủ động nhảy dựng lên, cả người nhảy vào trong ngực của hắn: "Oa ———" một tiếng, nhếch nhác khóc rống lên. . . . . .

Lúc này, hai tay Ngô Hiểu Dao ôm thật chặt cổ của Dạ Thiên Ưng, hai chân cũng vòng chắc bên eo của hắn.

Đối mặt với tư thế này cô căn bản không hiểu rõ đã có nhiều mập mờ, cô chỉ là khóc, chỉ là khóc. Nước mắt gần như cũng ẩm ướt bả vai Dạ Thiên Ưng rồi.

Bất đắc dĩ, hắn nhẹ nhàng lắc đầu một cái, ôm Ngô Hiểu Dao giống như ôn đứa con của mình đi ra khỏi thang máy.

Bàn tay khẽ vuốt ve đỉnh đầu của cô, trên khuôn mặt lạnh lùng kia của Dạ Thiên Ưng đã để lộ ra một tia vô cùng dịu dàng: "Bảo bối, đừng khóc, nha?"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 55: Mượn cơ hội để trả thù
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: Chiếm tiện nghi trên tàu điện ngầm (1)
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 121: Mắng chửi Chủ tịch
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Bé Thơ Ngây Đừng Hòng Trốn
Chương 126

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 126
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...