Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Bé Thơ Ngây Đừng Hòng Trốn

Chương 131

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tôi muốn cậu tiêu diệt bang hội hôm nay đã tới tập kích chúng ta ở công ty! Hơn nữa, Tôi muốn bắt sống đại ca của chúng! ! ! !"

Lời này phát ra, bên kia điện thoại Hàn Tuấn Hi hơi sững sờ: "Bọn chúng không phải là người của Bang Sơn Khẩu sao?"

"A, mấy tên tiểu tử kia, ý đồ bên trong của chúng là quấy nhiễu tầm nhìn của ta!"

Những lời này của hắn phát ra đằng sau đó lộ rõ sát khí, bây giờ đang ở Nhật Bản dám tập kích người của hắn, trừ Bang Sơn Khẩu Nhật Bản cùng với mấy Hắc Bang lớn ra căn bản không có những người khác!

Mặc dù, trong thang máy hắn đã tiêu diệt toàn bộ mấy tên sát thủ kia, nhưng. . . . . .

Căn bản không đủ! ! Còn thiếu!

Dạ Thiên Ưng không phải là người ngu ngốc! Hắn không chủ động đi tìm phiền toái phải cám ơn trời đất, thậm chí có người tự đi tìm hắn gây phiền toái rồi hả ? Như vậy thì có nghĩa là, người tìm hắn gây phiền toái, sẽ. . . . . .

Bị Dạ Thiên Ưng làm cho chết không chỗ dung thân! ! ! !

"Tôi hiểu."

Cúp điện thoại, Dạ Thiên Ưng Nhất đem ly rượu đỏ một hơi uống cạn sạch, đi thẳng vào trong phòng ngủ.

Nhìn Ngô Hiểu Dao đang ngủ say ở trên giường, vẻ mặt vốn âm trầm của hắn lập tức buông lỏng đi rất nhiều.

Rõ ràng là đã thề rằng sau này sẽ không ngủ cùng cô gái ngỏ này, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà chủ động dính lấy cô.

Đi tới bên cạnh giường, Dạ Thiên Ưng cởi bỏ cái áo ngủ duy nhất ở trên người, cơ bắp tràn đầy sung mãn bắp thịt bóng loáng toàn bộ đều lộ ra ngoài.

Vóc người cân xứng phối hợp với gương mặt đẹp trai kia, quả thực là kiệt tác của ông trời!

Nhấc cái chăn đắp lên trên người Ngô Hiểu Dao, động tác của hắn nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh của cô.

Ngửi được trên người cô phát ra hương thơm mê người trên thân thể cô, Dạ Thiên Ưng cảm thấy có một luồng nhiệt đánh thẳng lên đỉnh đầu của hắn.

Là hắn say sao? Nhưng hắn chỉ uống một chút rượu thôi mà, nhưng là. . . . . . Tại sao bây giờ hắn lại có cảm giác muốn cùng cô gái nhỏ dây dưa đây?

Nằm ở bên cạnh cô, mắt nhìn chăm chú vào khuôn mặt đang ngủ kia, nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, gương mặt từ từ đến gần đôi môi anh đào của. . . . . .

"Chẹp, Chẹp. . . . . ."

". . . . . ."

Đúng lúc tình nồng ý đậm, Ngô Hiểu Dao đột nhiên miêng phát ra âm thanh chẹp. Tất cả các xúc động lúc trước của Dạ Thiên Ưng đã bị quét sạch đi rồi.

Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, không khỏi khẽ cười: "Cô gái nhỏ chính là cô gái nhỏ. . . . . ."

Chẳng biết tại sao, nói đến việc này, trong tim của hắn chảy ra một chút chua xót.

Cô là cô gái nhỏ không sai, lại có thể làm dục vọng của hắn, mỗi khi dục vọng sắp bộc phát, cô bày ra bộ dang cô gái nhỏ, cuối cùng làm cho người đàng ông lạnh lùng như hắn có cảm giác tội lỗi.

Ai da, xem ra Dạ Thiên Ưng vẫn tương đối có tính người . . . . . .

Vô tình, hắn rơi vào tình trạng nửa mê nửa tỉnh, sao đoán được, xoay người một cái, cánh tay Ngô Hiểu Dao đã đặt ở trên ngực của hắn.

Hơi nhíu mày, hắn kiềm chế tức giận, để mặc cho cô gái nhỏ này tiếp tục ‘ thích gì làm nấy ’.

Nhưng cô lại ngày càng táo tợn hơn nữa? !

"Ầm" Cả bắp đùi cô lập tức đặt ở trên người của Dạ Thiên Ưng, đầu gối của cô lại một lần nữa vô tình đập vào chỗ hiểm trên người Dạ Thiên Ưng.

"Ưmh. . . . . ." Cắn chặt môi dưới, hắn đau khổ rên rỉ.

Thôi, hắn nhịn! Ai bảo hắn ở không đi gây sự, đem cô gái nhỏ này đưa tới nhà chi?

Chỉ là. . . . . .

Cô gái nhỏ này ngoại trừ việc ngủ làm cho người khác ghét ra, những lúc khác đều đáng yêu.

Nhớ lại, nhớ lại, Dạ Thiên Ưng "Lưng đeo" thân thể nhỏ nhắn của Ngô Hiểu Dao kia liền đi vào giấc ngủ. . . . . .

Buổi sáng sớm mùa hè sẽ rất sáng, nhưng có vài người thích ngủ nướng, cô sẽ không để ý đến cái gì trời có sáng hay không có sáng , cô chỉ quan tâm đến chính mình ngủ đủ ngủ thiếu.

Như vậy, Ngô Hiểu Dao đây chính là một ví dụ, cũng đã gần đến buổi trưa, cô thực sự còn ngủ phi thường.

Dạ Thiên Ưng hắn ước chừng 8 giờ sáng đã tỉnh dậy, đây là hắn đã sớm hình thành thói quen rồi.

Bản thân Dạ Thiên Ưng cũng không thích lãng phí thời gian vào việc ngủ. Hắn sau khi rời giường là sẽ làm một chuyện, chính là làm điểm tâm.

Từ nghèo khó đến giàu có, hắn chưa bao giờ thuê một nữ giúp việc làm dù chỉ một ngày, toàn bộ đều là hắn tự nấu cơm cho mình ăn, vậy là nhiều năm qua hắn đã thành thói quen rồi.

Thấm thoát đã đến giữa trưa rồi, Ngô Hiểu Dao từ tình trạng ngủ mê man đã tỉnh, cô cảm thấy hôm nay ngủ rất thoải mái.

Có thể là do giường lớn? Cũng có thể là do cô "Ôm gối" đó rất thoải mái? !

Vừa mở ra mắt, cảm giác tất cả mọi thứ xung quanh đều xa lạ.

Cô nhớ là hình như ngủ trên ghế sa lon ? Tại sao sau khi tỉnh dậy lại ở trên giường của Dạ Thiên Ưng cơ chứ? ? ? ? Làm cái gì a, không để ý lại bị tập kích nữa? ?

Nhìn áo ngủ mặc trên người một chút vẫn còn rất chỉnh tề. Nhẹ nhõm thở phào.

Nhưng. . . . . . Áo ngủ này mặc như không mặc này có liên quan gì đâu à? Buồn bực! !

Đứng dậy mặc quần áo tử tế, khẽ bước ra khỏi phòng ngủ của Dạ Thiên Ưng, nửa gương mặt lộ ra bên ngoài rình coi Dạ Thiên Ưng có ngồi ở trên ghế sa lon hay không.

Thoáng chốc, cả khuôn mặt của cô có chút bình minh. . . . . .

Dạ Thiên Ưng vẫn như cũ mặc áo ngủ tơ tằm màu lam của ngày hôm qua, hắn đang ngồi ở trên ghế sa lon, tất cả bề ngoài xem ra, thật quá gợi cảm, nhìn khuôn mặt Ngô Hiểu Dao cũng không khỏi bị hắn mê hoặc .

"Em thật là có thể ngủ đấy."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 55: Mượn cơ hội để trả thù
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: Chiếm tiện nghi trên tàu điện ngầm (1)
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 121: Mắng chửi Chủ tịch
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Bé Thơ Ngây Đừng Hòng Trốn
Chương 131

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 131
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...