Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Bé Thơ Ngây Đừng Hòng Trốn

Chương 229

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc đến đồn cảnh sát, Bắc Thiên Thần và Ngô Hiểu Dao được thẩm vấn chung trong một phòng, còn hai tên tóc vàng hoe kia được thẩm vấn ở căn phòng khác.

"Bắc Thiên Thần, người nhà cậu tới bảo lãnh, cậu có thể đi rồi."

"Còn Ngô Hiểu Dao thì sao?"

"Cô ta không thể đi, qua xét nghiệm cho thấy trong máu cô ta có thành phần ma túy tổng hợp.”

"Anh cảnh sát, cô ấy bị bỏ thuốc đấy. " Bắc Thiên Thần bất mãn giải thích với người cảnh sát kia.

"Những chuyện này bọn tôi sẽ điều tra, cậu đi đi."

"Anh liên lạc với Tiếu Thiên Dạ chưa?"

"Anh ta đang chạy đến đó." Nói xong, người cảnh sát kia đem Bắc Thiên Thần ra khỏi phòng thẩm vấn.

Bên ngoài phòng thẩm vấn, Dạ Thiên Ưng dùng vẻ mặt thâm trầm nhìn Bắc Thiên Thần.

Bởi vì khung giám hộ Bắc Thiên Thần để tên tuổi địa chỉ của Dạ Thiên

Ưng, cho nên trước tiên cảnh sát thông báo cho anh đến đây bảo lãnh, còn người giám hộ của Ngô Hiểu Dao cảnh sát đã liên hệ nhưng vẫn chưa đến

"Anh hai.” Bắc Thiên Thần giờ chỉ mong anh Dạ Thiên Ưng mau mau rời khỏi chỗ này, cậu không muốn anh nhìn thấy Ngô Hiểu Dao bây giờ, càng không

thể để anh ấy gặp được Tiếu Thiên Dạ dọ cậu gọi đến.

"Em dám mang Ngô Hiểu Dao đi quán Bar?" Dạ Thiên Ưng khi nhận được cảnh

sát thông báo thì cũng đã biết rõ ngọn nguồn chuyện này rồi, anh lấy

danh phận bạn trai Ngô Hiểu Dao để bảo lãnh cô ra ngoài, nhưng hiện giờ

trong cơ thể cô có chứa chất ma túy, nên phải giam giữ trên 48 tiếng

đồng hồ mới có thể bảo lãnh ra ngoài được.

"Vâng." Bắc Thiên Thần áy náy gật đầu.

"Tại sao em không coi trọng cô ấy hả?" Dạ Thiên Ưng lập tức bùng phát lửa giận trong người.

Mười ngày nay anh phiền đến khó chịu, mà giờ lại nhân được tin tức Ngô

Hiểu Dao đi chung với Bắc Thiên Thần nữa chưa. Tim anh không khỏi có

loại mùi vị ghen tuông chiếm lĩnh.

"Ơ, ở đồn cảnh sát mà công khai cãi nhau à?" Một giọng nói tình từ kiểu nhà giàu phát ra.

Cả cục cảnh sát đúng nghiêm chào người đàn ông kia một cái, sau đó đứng sang hai bên nhường đường cho anh ta.

Người đàn ông ấy từ từ đi về phía Dạ Thiên Ưng, trong đôi mắt ấy là sự ác ý khi nhìn vào Dạ Thiên Ưng.

Thoáng chốc, Dạ Thiên Ưng vốn đang giận dữ chuyển sang căm hận, tay anh

nắm chặt thành quả đấm, mắt nhìn chằm chằm vào tên đàn ông đó.

“Chú trong coi em trai thế nào vậy ta? Sao lại dạy dỗ nó thành một tên

lưu manh đầu đường xó chợ như thế nhỉ? Đã ra ngoài đánh nhau, còn mang

bạn gái đi hít thuốc phiện, thật là ‘thượng bất chánh hạ tắc loạn’* mà." Người đàn ông này chính là anh cả của Dạ Thiên Ưng, Tiếu Thiên Dạ.

(thượng bất chánh hạ tắc loạn: mình xin phép được để nguyên câu văn này, bởi theo ý mỉa mai của ông Tiếu này đối với anh Ưng thì hợp ngữ cảnh,

dùng châm ngôn để nói càng tăng độ mỉa hơn nữa. ^^ Tạm dịch câu này là:

trên không chính trực dưới không nề nếp.)

Hình dáng bên ngoài của anh ta cũng tương tự như Dạ Thiên Ưng, chỉ là

phong cách của hắn có cảm giác nghiêm trang nghiêm nghị hơn mà thôi, so

với cái vẻ mị hoặc của Dạ Thiên Ưng thì có sự chệnh lệch rất xa.

Thấy Tiếu Thiên Dạ chất vấn mình, Dạ Thiên Ưng khinh thường cười một

tiếng: "Em trai của tôi thì tôi có quyền dạy bảo nó như thế nào chứ, đâu có thể so với loại người nhận người khác làm cha mà cậy mạnh được đâu."

Dạ Thiên Ưng rất hận Tiếu Thiên Ưng, nỗi hận ấy không thể nào dùng vào tiếng đồng hồ để gỡ bỏ được.

Kể từ ba mẹ bọn anh qua đời, Tiếu Thiên Dạ lập tức được một gã chính trị người Nhật Bản nhận nuôi, sau đó anh ta trở nên coi thường Dạ Thiên Ưng anh.

"À há." Tiếu Thiên Dạ nhíu mày, giọng nói phẫn hận: "Nếu không phải do

chú hại chết cha mẹ tôi, thì làm sao tôi trở thành cô nhi, tôi được nhận nuôi nhỉ? "

Trong nháy mắt, nắm tay của Dạ Thiên Ưng nổi đầy gân xanh vì uất ức. Anh không hại chết ba mẹ mình, nhưng nếu có thì anh chỉ là kẻ gián tiếp

giúp hung thủ hại chết ba mẹ mà thôi.

Khi còn bé Dạ Thiên Ưng rất nghịch ngợm, lúc ở nhà đùa lửa, không cẩn

thận đốt cháy cả căn nhà, thế là, vì cứu Dạ Thiên Ưng mà ba mẹ anh phải

chôn mình trong trận hỏa hạn đó.

Từ đó, anh vẫn luôn mang trong mình nỗi trách cứ bản thân mà sống qua

ngày. Cho đến khi anh gặp được cô gái nhỏ bé ấy, nhưng trách cứ trong

lòng cùng bay đi theo cô.

Rất vất vả mới buông bỏ được nỗi ám ảnh đó, giờ lại bị Tiếu Thiên Dạ

khơi ra, tự trách cùng với sự nóng giận trong lòng Dạ Thiên Ưng như muốn lao ra. Nhưng anh không thể đánh Tiếu Thiên Dạ, anh biết rõ lòng dạ hèn hạ của anh ta, giống y đúc mười hai năm trước, dù đây là lần đầu tiên

họ gặp lại. Vẫn toàn mùi thuốc súng.

"Anh cả, đừng trách anh hai." Ba mẹ bọn họ mất đi khi Bắc Thiên Thần

còn quá nhỏ, cậu không trách anh trai mình, mà hơn nữa, vị trí của anh

hai Dạ Thiên Ưng trong lòng cậu lại rất lớn.

"Ồ, Thiên Thàn à, như vậy đi, em đừng có đi theo cái người không có tiền đồ này nữa nhé, đi theo anh đi." Từ lúc mới tới Tiếu Thiên Dạ đã coi

thương Dạ Thiên Ưng, vô cùng coi thường anh, ngay cả bây giờ Dạ Thiên

Ưng đã trở thành một thương nhân xuất xa, anh ta vẫn coi thường như

trước.

"Anh cả à, trong lòng em anh hai vẫn ở vị trí đầu tiên, hôm nay em gọi

anh đến đây, là hy vọng anh nể tình bọn mình là anh em ruột, xóa bỏ tội

danh của Ngô Hiểu Dao giùm em." Lời Bắc Thiên Thần nói ra vừa mang sự

kiên định lẫn ý khẩn cầu.

Cậu khẳng định vị trí của Dạ Thiên Ưng một cách kiên định, và khẩn cầu cứu giúp Ngô Hiểu Dao giùm cậu.

"Em đừng nói bậy như thế, anh cả ta đây phải theo luật phát mà làm, cô

bé kia nếu thật sự hút thuốc phiện thì anh không có biện pháp, còn nếu

bị hại thì anh sẽ thả người ra thôi, dĩ nhiên, trước tiên anh cũng có

thể dùng danh nghĩa của mình để bảo lãnh cô bé ra khỏi đây trước khi đến lúc đó."

Tiếu Thiên Dạ nói xong, trừng mắt nhìn Dạ Thiên Ưng rồi đi vào phòng làm việc cảnh sát ở bên trong.

"Anh hai, em không còn cách nào mới gọi anh cả đến."

"Thôi." Dạ Thiên Ưng không trách Bắc Thiên thần.

Anh biết, tình huống như thế này chỉ còn mình Tiếu Thiên Dạ mới bảo lãnh được Ngô Hiểu Dao.

Rốt cuộc chỉ có quyền lực chính trị mới lớn nhất, anh hiểu rồi, muốn

thỏa mãn dã tâm của mình, anh nhất định phải trở thành một chính trị

gia.

Chốc lát, Ngô Hiểu Dao mặt mày vui vẻ ra khỏi phòng thẩm vấn.

Nhưng...Khi cô nhìn thấy Dạ Thiên Ưng trong nháy mắt, khổ sở trong lòng

bất chợt dâng lên lần nữa, cô lúng túng cúi đầu, vẫn cố để nụ cười bên

môi. Dù muốn không cười cũng chả được.

Thấy dáng vẻ cô kiểu đó,lòng Dạ Thiên Ưng có loại giận dỗi không nói

thành tên, anh quát: "Mang cô lên xe!" Anh nói xong, xoay người đi khỏi đồn cảnh sát.

Bắc Thiên Thần đi tới bên cạnh của cô, dẫn cô ra khỏi đồn cảnh sát, rồi cùng nhau ngồi lên xe Dạ Thiên Ưng về.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 55: Mượn cơ hội để trả thù
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: Chiếm tiện nghi trên tàu điện ngầm (1)
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 121: Mắng chửi Chủ tịch
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 229
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...