Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Bé Thơ Ngây Đừng Hòng Trốn

Chương 211

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm nay Ngô Hiểu Dao tới bệnh viện, Bắc Thiên Thần cũng đi theo cô.

Ngồi ở cửa phòng bệnh mà mặt mày cô ủ rũ, lo lắng đan xe lo âu, cô không muốn mất đi bất kỳ người thân nào, chỉ cầu cầu xin ông ngoại có thể có chuyển biến tốt mà thôi.

"Dao Dao, ăn một chút gì đi." Bắc Thiên Thần đi tới đưa cho Ngô Hiểu Dao tô cháo tổ yến.

Cô chán nản lắc đầu không muốn ăn, từ chối ý tốt của anh.

Bắc Thiên Thần buồn bã ngồi xuống trước mặt cô, giọng nói như khuyên bảo ai đó vậ: "Ăn chút đi nào, được không?"

Thoáng chốc. . . . . .

Trái tim cô nhảy lên “thịch thịch” . . . .

Mới vừa rồi điệu bộ của Bắc Thiên Thần rất giống Dạ Thiên Ưng, ngay cả cách nói chuyện với cô cũng giống.

Không thể không thừa nhận cô đang nhớ Thiên Ưng, rất nhớ anh.

Khi người con gái lâm vào thời điểm mất mát thì thứ cô ấy nghĩ đến đầu tiên là người đàn ông yêu thương cô ấy, nhưng Dạ Thiên Ưng không có bên cạnh cô .

Cô không muốn báo cho Dạ Thiên Ưng biết, dù sao anh ấy cũng đang lo cho sự nghiệp của mình.

Mặc dù, bây giờ cô rất khát khao anh ấy quay về bên cạnh cô.

Nhận lấy tô cháo tổ yến trên tay Bắc Thiên Thần, cô khẽ cười: "Cám ơn anh Bắc Thiên Thần."

Nghe giọng nói dịu dàng của cô ấy, nhìn nụ cười thuần khiến của cô ấy, gương mặt anh hơi đỏ, rồi anh giơ tay về phía mặt cô ấy, nhưng đúng lúc ấy cô vươn tay xoa mặt khiến anh bất giác thu tây về.

Anh muốn sờ khuôn mặt cô, nhưng anh biết cô không thuộc về anh. . . . . .

Nhìn động tác Bắc Thiên Thần, Ngô Hiểu Dao ngẩn ra nhưng không nghĩ gì thêm, đứng dậy.

"Đi đâu vậy?” Bắc Thiên Thần tò mò hỏi.

"Em mang qua cho mẹ, bà ấy cũng chưa ăn gì."

"Ha ha, em ăn đi, anh mang cho dì ấy rồi."

Bắc Thiên Thần nói câu này xong thì cô cảm kích anh vô cùng.

Lòng cô bây giờ rất yếu mềm, chỉ cần ai đó làm gì tốt một chút thôi, cũng khiến cô cảm kích người đó rất nhiều.

Cô cảm thấy Bắc Thiên Thần như ánh mặt trời ấm áp trong lòng cô vậy, mỗi lần đều chiếu sáng nỗi buồn man mác ở đó. . . . . .

"Mẹ." Ngô Hiểu Dao đi vào phòng, đôi mắt đã hơi ươn ướt: "Hay chúng ta đi mượn cậu ít tiền được không mẹ?"

Cô thật sự không còn cách nào rồi, chỉ có thể xin mẹ đi vay tiền cậu mà thôi.

Anh trai mẹ Ngô là ai, mẹ Ngô so với ai hiểu ông ấy hơn cả, bà lắc đầu, nhìn người cha của mình đang nằm yên trên giường bệnh: "Cậu con sẽ không cho chúng ta mượn tiền đâu con ạ."

Anh trai của mẹ Ngô cũng tương đối khá giả, trong nhà chắc chắn cũng có vài chục vạn. Nhưng đời mà, có vài người có hiếu, lại có vài người lại vô cùng bất hiếu. Anh trai bà khi kết hôn thì ném cha cho mẹ, chưa từng ghé đến nhà cũ thăm một lần, ông cũng là một người tương đối ích kỷ, cái gì cũng phải vắt ra nước mới chịu.

Ngô Hiểu Dao thở dài, rồi lẳng lặng nhìn ông ngoại đang nằm bất tỉnh trên giường, nước mắt bất chợt rơi xuống.

Không có tiền thật đáng sợ, nhưng lúc không có tiền lại không có ai để mượn càng đáng sợ hơn.

Cô từng có suy nghĩ, lấy viên món quà "Kim cương chi yêu" mà Dạ Thiên Ưng tặng mình đi cầm cố . . . . . .

Nhưng cô không biết nếu mình làm như vậy có phải đang dùng tiền của Dạ Thiên Ưng hay không.

"Dao Dao, trước tiên con về trường đi, đừng làm chậm trễ việc học."

"Dạ." Lau hết nước mắt trên mặt, cô đi theo Bắc Thiên Thần về trường học. . . . . .

Về đến trường cũng đã hơn mười giờ tối.

Đi giữa sân trường, cơn gió đêm quất qua người khiến cơ thể cô lạnh cóng.

Hôm nay đã vào đông rồi, cỡ vài ngày nữa thì đến năm mới, cô mong sao bệnh của ngoại có chuyển biến tốt hơn để cả nhà đón năm mới thật vui vẻ.

Giữa những lo lắng bận tâm, chợt Bắc Thiên Thần đem áo khoác lên người cô.

Cô ngẩn người một chút, quay đầu nhìn về phía Bắc Thiên thần: "Không sao đâu, em không lạnh." Nói xong, cô định đưa tay đẩy áo khoác của anh ra.

Nhưng là. . . . . .

Bắc Thiên Thần theo bản nắng tóm lấy tay cô: "Không được."

Bây giờ cô thật sự lúng túng, mấy ngày nay Bắc Thiên Thần đối với cô rất tốt, lại chăm sóc rất kỹ lưỡng nhưng có phải hơi quá rồi không?

Cô rút tay lại, nhưng Bắc Thiên Thần không có ý buông tay ra?

"Học trưởng Thiên Thần?"

"A, xin lỗi." Bắc Thiên Thần ngại ngùng bỏ bàn tay lạnh ngắt ấy ra, bước thật nhanh về hướng ký túc xa nữ.

Anh không biết lý do gì mà càng ngày anh càng không nhịn được.

Tại sao mỗi khi lơ đãng anh sẽ làm mấy hành động mập mờ với cô như vậy?

Nếu như cứ tiếp tục như vậy, anh sợ có một ngày, anh sẽ phản bội anh trai của mình.

Tới cửa phòng, NGô Hiểu Dao trả áo khoác lại cho anh, Bắc Thiên Thần lửng thửng đi về phòng. . . . .

Hôm sau trời vừa sáng. . . . . .

Ngô Hiểu Dao bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.

Cô mặc chiếc áo ngủ bằng bông đi ra mở cửa. Vừa mới ngó xem thử thì cơn buồn ngủ của cô biến mất ngay lập tức. Trước mặt cô là một con rối Crayon Shinchan khổng lồ đứng sừng sững tại cửa.

Hai nhân viên này thường xuyên đến đây giao hàng cho cô, thường thì chia nhau mà đi, đã quen mặt cô rồi. Mà hôm nay con rối này quá lớn nên hai người đi cùng nhau.

Bọn họ đem nó vào trong phòng rồi rời đi.

Cô đúng đó, nhìn chăm chăm vào con Crayon Shinchan trước mặt mình. Dạ Thiên ưng biết cô thích xem Crayon Shinchan 》, nhưng cô không ngờ anh có thể tặng một con rối to như thế này, chắc chiều cao cỡ một mét chín.

Thấy nó, cô cười, nhưng nước mắt cũng rơi xuống cùng.

Bây giờ cô không vui, cô lo cho bệnh tình của ngoại.

Cô vòng tay ôm lấy cả người nó vào trong lồng ngực.

Cô đột nhiên thấy nó thật ấm áp, tựa như Dạ Thiên Ưng vậy.

"Thiên Ưng, chừng nào thì anh mới về?" Ngô Hiểu Dao nỉ non, cô tính cỡ ngày 20 anh mới về được.

Đột nhiên, cái con Crayon Shinchan cũng vòng tay ôm lấy cô.

Cô ngẩn người, tại sao con rối này lại chủ động ôm cô?

Cô hốt hoảng đẩy nó ra, nhưng dù dùng sức thế nào cũng không rời khỏi lồng ngực nó được.

"Bé con, anh đã về."

Hình như cô nghe được tiếng Dạ Thiên Ưng, hay mình nghe nhầm?

Cô ngẩng đầu lên nhìn mặt nó.

Một vết rách? ?

Cô vươn tay kéo cái đầu Crayon Shinchan . . . . . .

Hiểu Dao kích động hét lên : “Thiên Ưng à!!” Rồi ôm chầm lấy anh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 55: Mượn cơ hội để trả thù
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110: Chiếm tiện nghi trên tàu điện ngầm (1)
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 121: Mắng chửi Chủ tịch
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Bé Thơ Ngây Đừng Hòng Trốn
Chương 211

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 211
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...