Nghe tiếng bên ngoài, tôi tuyệt vọng rơi nước mắt.
Tôi nghĩ mình đến đây để lấy thể diện cho bà ngoại, không ngờ lại tham dự vào một bữa tiệc âm mưu.
Tôi cào cấu người đè lên mình, đột nhiên anh ta dừng lại.
“Em gái xinh đẹp, anh thích, anh thích.”
Anh ta nhanh chóng đứng dậy, thân hình béo phì rời khỏi người tôi, cuối cùng tôi có thể thở.
Nhưng tôi vẫn không thể mở cửa. Tôi lục lọi tủ đầu giường của Hà Phú Quý và tìm thấy một con d.a.o nhỏ. Tôi mở d.a.o ra, cảnh giác nhìn anh ta.
“Anh không thể lấy vợ đâu, tôi không muốn Nguyệt Nhi phải lấy thằng ngốc.” Bên ngoài vang lên giọng nói cứng rắn của Hà Phú Quý.
24
Mẹ của người đàn ông ngốc nghe thấy con mình bị gọi là thằng ngốc, lập tức không chịu nhận.
“Con trai tôi chỉ hơi ngốc thôi, chứ không phải là đồ đần độn. Nó thông minh ẩn giấu, các người không hiểu đâu, phúc của nó còn ở phía sau.”
“Tôi đã trả một số tiền lớn, tận năm vạn tiền sính lễ. Trong làng này, ai có thể trả nổi một số tiền sính lễ lớn như vậy chứ?”
“Nếu chuyện này không thành, các người phải đền tiền sính lễ gấp mười lần cho tôi.”
Bà nội sợ con mồi đã vào lưới mà lại bay mất, liền cố gắng khuyên nhủ Hà Phú Quý. Không biết từ đâu Hà Phú Quý lấy ra một chiếc kéo, cậu ấy nhắm thẳng vào vùng hạ bộ của mình.
“Tôi ra lệnh cho các người, ngay lập tức thả Nguyệt Nhi ra, nếu không, ba đời nối dõi nhà các người đến đây là hết.”
Tôi chưa bao giờ biết, ngoài bà ngoại, mẹ nuôi và Miêu Quân, lại có người đối xử tốt với tôi như vậy.
“Đừng, Phú Quý, con đừng làm điều ngu ngốc. Con bé là thứ bỏ đi, đâu đáng để con làm như vậy chứ?”
“Cô ấy không phải là thứ bỏ đi, cô ấy là chị tôi, là người chị tốt nhất của tôi.” Hà Phú Quý nói, và chiếc kéo trong tay cậu ấy càng gần sát hơn.
Những người khách mời xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán.
Bà nội và bố mẹ tôi sợ hãi tái mặt, lo lắng rằng Hà Phú Quý sẽ làm điều gì đó khiến họ phải hối hận suốt đời.
“Mở cửa ra, mở cửa ngay lập tức.” Hà Vi vội vàng lấy chìa khóa từ trong túi ra.
“Mở cửa rồi thì sao, con trai tôi đã chạm vào Nguyệt Nhi, nó không cần con bé, sẽ không ai thèm lấy con bé nữa.” Mẹ của người đàn ông ngốc lộ ra vẻ mặt đắc ý.
“Cố gắng bao nhiêu cũng vô ích, cuối cùng không phải là để hầu hạ con trai tôi sao?”
Hà Phú Quý lao tới, túm tóc bà ta và cho bà ta mấy cái tát mạnh.
“Ngốc thì có phúc của ngốc, đồ đần thì không.”
“Tránh xa tôi ra, lúc phát điên tôi thích nhất là tát những kẻ đê tiện.”
“Có những người, tôi chỉ muốn nói rằng, bàn tay của tôi rất hợp với mặt bà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/co-con-gai-ut/10.html.]
25
Cửa mở, tôi xuất hiện trước mọi người mà không bị thương. Người đàn ông ngốc giơ tay về phía tôi.
“Em gái xinh đẹp, em cào anh đi, em cào anh mà. Em cào làm anh thoải mái quá, anh thích.”
Việc tôi cào người đàn ông ngốc dường như đã kích hoạt bản tính thích bị ngược đãi của anh ta, vì vậy tôi không bị tổn hại gì.
Người dân trong làng đều cười nhạo anh ta đúng là ngốc thật, hai người ở trong phòng một mình, mà anh ta còn không biết phải làm gì.
Bà ngoại được thả ra, vội vàng chạy đến trước mặt tôi, lo lắng nhìn tôi.
Bữa tiệc mừng thọ sáu mươi tuổi của bà nội, do âm mưu của họ và sự bảo vệ của Hà Phú Quý, đã khiến hy vọng của họ tan thành mây khói và trở thành trò cười cho cả làng.
Tiệc rượu vẫn tiếp tục, tôi định dẫn bà ngoại về nhà, nhưng Hà Phú Quý kéo tay áo tôi.
"Dương Liễu Nguyệt, điểm thi của chị sẽ có vào trưa nay, tra điểm đi."
Tôi có thể từ chối những người khác, nhưng tôi không thể từ chối Hà Phú Quý, người vừa mới giúp tôi.
Bà ngoại gật đầu với tôi, bà và Hà Phú Quý đều tin chắc rằng tôi sẽ đỗ vào một trường đại học tốt.
Người trong làng lại cười nhạo.
"Thật nghĩ mình là người giỏi học hành à? Đại học không phải ai cũng vào được đâu."
"Con trai tôi cũng sắp tra điểm, sao không cược nhỉ? Đứa nào điểm thấp sẽ phải trả đứa điểm cao một ngàn đồng, dám không?"
"Làng này làm gì có con gái nào vào đại học? Dương Liễu Nguyệt cũng chẳng phải ngoại lệ."
"Dù có điểm đi nữa, chắc cũng chỉ vào hệ cao đẳng thôi. Tôi nghe nói cao đẳng cũng chẳng hơn gì trung cấp, cũng chỉ vào nhà máy làm công thôi."
Hà Phú Quý kéo cậu con trai trong đám đông ra. Tôi nhận ra cậu ta, cậu ấy và tôi cùng học ở trường cấp ba hàng đầu trong huyện, chỉ khác lớp.
"Ba cậu muốn cược, cậu dám không?"
"Dám, có gì mà không dám? Nhưng tôi muốn cược một vạn, nếu Dương Liễu Nguyệt thua, các người phải đưa tôi một vạn. Dám không?" Cậu con trai ngẩng cao đầu tự mãn. "Cô ta thi thử còn chẳng qua nổi tôi, thi đại học sao có thể vượt mặt tôi được?"
Tôi chần chừ, vì cậu ta đúng là năm nào cũng có tên trong danh sách xuất sắc, xếp hạng cũng cao hơn tôi.
Một vạn đồng thời đó là rất nhiều tiền.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Thế thì cược, lấy tiền ra đặt lên bàn, tìm người làm chứng." Hà Phú Quý nói.
Người trong làng thường chơi những ván cược nhỏ, nhưng đây là lần đầu tiên cược lớn thế này.
Thấy hai gia đình định cược, họ cũng muốn tham gia chia phần.
Cha của cậu con trai lập tức về nhà lấy tiền, dân làng cũng lần lượt đặt cược. Người cược nhỏ thì đặt mười đồng, người cược lớn thì đặt một trăm đồng.
Nếu tôi thua, những người đứng về phía Hà Phú Quý sẽ phải trả gấp đôi cho những người kia.
--------------------------------------------------