Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

CÔ CON GÁI ÚT

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Họ đưa Hà Phú Quý đi bệnh viện, bác sĩ nói rằng cả hai hệ thống s.i.n.h d.ụ.c của cậu đều hoạt động bình thường, chỉ cần phẫu thuật là có thể trở thành một người bình thường.

Chi phí phẫu thuật là một số tiền lớn, mà họ thì không có nhiều tiền tiết kiệm.

Dương Liên Tâm cầu xin tôi: "Em trai con bị bệnh, con không thể bỏ mặc nó được."

"Nó có trở thành người bình thường hay không là phụ thuộc vào con. Con còn nhớ hồi con đi học đại học, nó đã lén gửi cho con hơn hai mươi nghìn không?"

Hà Vi quát lên: "Mày là con tao, mày phải phụng dưỡng tao."

"Đưa tiền đây, mày phải trả tiền chữa bệnh cho em trai mày, đó là trách nhiệm của mày."

Tôi khoác tay bà ngoại: "Xin lỗi, không có luật nào quy định rằng tôi phải phụng dưỡng chị gái và anh rể cả."

"Người mà tôi sẽ phụng dưỡng, từ trước đến nay chỉ có bà Liễu Thúy Phân thôi."

"Nếu mày dám không đưa tiền, tao sẽ c.h.ế.t trước mặt mày." Dương Liên Tâm cầm dao, dí vào cổ mình.

Tôi rất muốn thấy họ bị báo ứng, nhưng tôi không muốn báo ứng đó rơi vào em trai mình.

Một đứa trẻ tốt bụng như nó không nên trở thành nạn nhân.

Nhưng tôi còn chưa kịp trả lời, thì mẹ nuôi chạy đến.

"Chuyện lớn rồi, Phú Quý đã tự cắt đứt bộ phận s.i.n.h d.ụ.c của mình."

Dương Liên Tâm ngất xỉu tại chỗ.

Hà Vi tức đến mức nôn ra máu, dòng m.á.u đỏ tươi b.ắ.n tung tóe lên người tôi.

Tôi lập tức lái xe đưa Hà Phú Quý đến bệnh viện, bác sĩ hỏi: "May mà đến kịp, vẫn có thể nối lại được. Cậu có mang theo không?"

Thứ đó sao?

Tôi không hề nhìn thấy.

"Em đã xả nó vào bồn cầu, không thể tìm thấy nữa đâu."

"Chị à, em không muốn làm đàn ông. Em đã từng gặp bác sĩ tâm lý, bác sĩ nói rằng trong tâm lý, em thực sự là một phụ nữ. Có lẽ đây là lý do khiến em có thể đồng cảm với những gì phụ nữ phải trải qua."

Bác sĩ tiến hành ca phẫu thuật cho Hà Phú Quý. Sau ca mổ, em ấy hoàn toàn mất đi đặc điểm của một người đàn ông và trở thành phụ nữ.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Lời tiên đoán đầy cay nghiệt của Dương Liên Tâm đã trở thành sự thật: bà mắc bệnh ung thư, và nó đã ở giai đoạn cuối.

Bà ấy đột nhiên thức tỉnh, nói với Hà Phú Quý: "Hãy ở bên mẹ vài ngày. Khi mẹ chết, con có thể sống cuộc đời của mình, hãy đối xử tốt với chị con, mẹ đã mắc nợ chị ấy quá nhiều."

Hà Vi vẫn cứng đầu cho rằng mình đã phụ lòng tổ tiên vì không thể có con trai nối dõi, ông ta bỏ mặc người vợ bệnh tật, chìm đắm trong trụy lạc, tìm kiếm phụ nữ bên ngoài với hy vọng sẽ sinh con nối dõi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/co-con-gai-ut/15.html.]

Người đưa Dương Liên Tâm đi chặng đường cuối cùng, chính là Hà Phú Quý và bà ngoại tôi.

Bà ấy ra đi rất nhanh, dường như không chịu nhiều đau đớn.

34

Sau này...

Hà Vi không thể sinh con trai, lại còn mắc phải bệnh truyền nhiễm, trở nên điên loạn, suốt ngày lẩm bẩm: "Con gái tôi là phượng hoàng, tôi nên đối xử tốt với nó, để tôi được hưởng phúc."

Ông ta c.h.ế.t đuối trong sông, con sông mà ngày xưa ông ta từng muốn dìm c.h.ế.t tôi.

Hà Phú Quý đã đổi tên và có sự nghiệp riêng của mình. Cậu ấy từng nói với tôi rằng người em ngưỡng mộ nhất là Coco Chanel, giờ đây khi tôi xem ti vi, thấy em trở thành một nhà thiết kế thời trang hàng đầu.

Ôn Noãn đã trở thành một nhà thiết kế hàng không vũ trụ, cô gái rạng rỡ ấy có một người chồng đồng hành và những đứa con đáng yêu, cô đứng trên đỉnh cao, theo đuổi sự nghiệp vĩ đại của mình.

Tôi vẫn chưa kết hôn, suốt đời cống hiến cho sự nghiệp trồng dược liệu mà tôi yêu quý.

Miêu Quân và vợ đã sinh con thứ hai, họ nhận nuôi một bé gái cho tôi.

Tôi nuôi dạy cô bé như cách bà ngoại đã nuôi dạy tôi khi xưa.

Tôi hy vọng cô bé sẽ sống một cuộc đời tự do, không bị ràng buộc bởi những định kiến hay áp lực xã hội.

Bà ngoại tôi sống rất tốt, không bệnh tật, đau đớn. Bà sống đến 102 tuổi mới qua đời. Khi đó, tôi đã 65 tuổi.

Cuốn nhật ký của bà ngoại là thứ tôi thường xuyên đọc lại nhất, các trang giấy đã mờ nhạt, chữ viết cũng phai dần theo thời gian.

Tôi đã gõ lại từng dòng, từng chữ từ cuốn nhật ký ấy lên máy tính. Tôi muốn lưu giữ mãi tình yêu và sự hy sinh bà đã dành cho tôi.

Bà ngoại, con yêu bà.

Con thực sự yêu bà, yêu bà rất nhiều.

Không có bà, sẽ không có con của ngày hôm nay.

Tôi đã đổi họ, mang họ của bà ngoại, tôi tên là Liễu Nguyệt.

Trong cuốn nhật ký của bà, bà viết: "Những người khác chỉ là những ngôi sao bình thường giữa trời, nhưng đứa bé ngoan của tôi thì khác. Nó là mặt trăng duy nhất."

Bà ngoại, con chính là đứa con út của bà.

Kiếp sau, con muốn thực sự làm con gái của bà.

Hoặc nếu có thể, hãy để con làm mẹ của bà cũng được, để con có thể chăm sóc bà như cách bà đã chăm sóc con.

(Hoàn)

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
CÔ CON GÁI ÚT
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...