"Chẳng phải bà ta không yêu chồng mình chút nào sao? Chưa bao giờ đối xử tốt với ông Dương."
"Ông Dương tốt thế cơ mà. Năm xưa nếu không phải ông Dương chịu lấy bà ấy khi bà ấy đang mang bầu, bà ấy chắc giờ chỉ làm quả phụ thôi, giống như Miêu Xuân Hoa, người mất chồng từ sớm."
"Ông Dương chỉ là uống rượu say, nhầm lẫn tưởng Dương Liễu Nguyệt là bà ấy. Con bé này giống hệt phiên bản thu nhỏ của Liễu Thúy Phân, nhận nhầm cũng là chuyện bình thường."
"Nhiều năm qua, ông Dương luôn tôn trọng bà ấy, thậm chí còn không quan tâm chuyện bà ấy không thể sinh con. Có người đàn ông nào độ lượng như ông Dương chứ?"
"Nếu ở nhà tôi, loại đàn bà như thế này sớm muộn cũng bị đánh chết. Ông Dương mà không đánh bà ta, thực sự quá nhu nhược."
Tôi đi qua cổng làng, những bà tám cố tình nói to để tôi nghe thấy.
Bà ngoại từng dặn, những kẻ lắm chuyện chỉ đang rảnh rỗi, không cần phải lo sợ, nếu không, họ sẽ nghĩ rằng điều họ nói là thật.
Tôi đi chậm lại, liếc nhìn họ.
"Ô, mới học cấp hai ở thị trấn đã giỏi giang lắm rồi à. Nhìn người như muốn ăn tươi nuốt sống ấy."
"Con gái thì không thể bằng con trai được, học cũng không giỏi bằng. Tôi nghĩ một số người, ngay cả vào cấp ba còn chẳng được, mà lại còn mơ mộng vào đại học, đúng là mơ giữa ban ngày."
"Liễu Thúy Phân đúng là mơ hão, ngày xưa bà ta còn mong tình nhân của mình đưa về thành phố hưởng phúc. Giờ thì lại mơ mộng cho Dương Liễu Nguyệt vào đại học, đúng là nực cười."
"Tiền kiếm được từ việc làm bảo mẫu cho gia đình giàu có đều bị con bé vô dụng kia tiêu hết rồi, đến tiền để dành mua quan tài cũng sợ không còn."
"Con gái nhà tôi là Nhị Á đã sớm vào nhà máy làm việc, mỗi tháng còn gửi về nhà một nghìn tệ để báo hiếu tôi và bố nó."
"Học c.h.ế.t đi sống lại không bằng sớm đi lấy chồng, con gái học nhiều thế để làm gì chứ?"
Tôi nghe rõ những lời họ nói và thầm thề với lòng mình: Tôi nhất định sẽ vào cấp ba, thi đậu đại học, vào ngôi trường tốt nhất trong tỉnh.
Bà ngoại từng nói, không cần tranh cãi với những kẻ lắm chuyện, càng nói họ sẽ càng hả hê.
"Đồ bà tám thối, con bé nhà tôi chẳng ăn cơm nhà mấy người, chẳng xài tiền của mấy người, sao lại thấy chướng mắt?"
"Phụt!" Không biết từ lúc nào, bà ngoại đã xuất hiện với xô phân, người xưa nay hiền lành như bà đã dội thẳng phân lên họ.
"Đừng có lớn tiếng quát tháo con bé nhà tôi, nó sợ chó từ nhỏ."
"Già rồi thì thôi, sao lại trở thành quái vật làm gì?"
Sau đó, tôi mới biết qua nhật ký của bà rằng, hôm đó bà hiếm khi nổi giận dội phân vì sợ những lời bàn tán của mấy bà tám sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng tôi, lo tôi sẽ bị sao nhãng cho kỳ thi vào cấp ba sắp tới.
Trong nhật ký bà viết: "Cô bé ngoan của tôi thật ngoan, không nên để những lời lẽ bẩn thỉu của mấy bà tám đó ảnh hưởng đến việc học."
18
Tôi đỗ vào trường cấp ba tốt nhất ở thị trấn, vì thành tích xuất sắc, trường đã miễn cho tôi học phí.
Bà ngoại tiếp tục làm bảo mẫu cho gia đình giàu có, bà kể với tôi rằng nhà chủ có biệt thự, nhà rất đẹp.
Tôi nằm trong vòng tay bà, hứa hẹn: "Sau này con sẽ mua biệt thự cho bà ở, có người phục vụ bà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/co-con-gai-ut/7.html.]
"Bà chỉ mong con có tiền đồ, sống đúng với bản thân mình, biệt thự chỉ là cái nhà, chỉ để ở, không đáng để tiêu nhiều tiền vào nó."
"Vậy con sẽ xây một căn nhà nhỏ ở làng mình, đến lúc đó, cả làng sẽ phải ghen tỵ với bà."
"Thế thì con phải cố gắng lên, để trở thành người đầu tiên trong làng ta đỗ đại học."
Khi vào cấp ba, việc học của tôi trở nên khó khăn hơn, bất chợt tôi nhớ đến những lời mấy bà tám đã nói.
Họ nói: "Con gái không thể bằng con trai, học không giỏi bằng. Tôi nghĩ một số người còn chẳng đỗ nổi cấp ba, nói gì đến đại học, đúng là mơ mộng viển vông."
Khi nhìn thấy bảng điểm, tôi bắt đầu nghi ngờ liệu mình có thực sự kém hơn các bạn trai không.
Tôi cầm bảng điểm không tốt về nhà, không dám tự mình đưa cho bà ngoại ký.
Bà ngoại nhìn điểm số của tôi, thản nhiên ký tên: "Họ giỏi vì họ có đi học thêm, con chưa bao giờ đi học thêm mà có được kết quả như vậy, đã là rất tốt rồi."
"Nhưng với điểm số này, chỉ đủ để vào trường hạng ba, con muốn vào trường tốt nhất trong tỉnh mà."
"Không thể một bước mà thành công, con phải đi từng bước một. Mai chúng ta cũng đi học thêm."
"Con thực sự có thể học thêm được sao?"
"Tất nhiên rồi, bà có tiền."
"Bà ơi, sao bà lại tốt với con như vậy?"
Từ khi tham gia buổi họp phụ huynh của tôi, bà ngoại không cho tôi gọi bà là "mẹ" nữa.
Bà nói: "Bà vốn dĩ không phải là mẹ con, nếu con có một người mẹ già như bà, bạn bè sẽ cười con đấy."
Bà xoa đầu tôi, giải thích: "Vì con là cô con gái út bé nhỏ của bà mà."
19
Tôi không để bà ngoại tìm gia sư cho mình, mà mặt dày hỏi bài bạn cùng bàn học giỏi và thầy cô giáo.
Thầy cô và bạn bè rất tốt, họ sẵn lòng giúp đỡ tôi.
Thành tích của tôi cũng dần dần được cải thiện.
Tôi muốn kể cho bà ngoại nghe về bạn học của mình, cô ấy tên là Ôn Noãn, con người như chính cái tên, luôn đối xử nhẹ nhàng và mang lại cảm giác ấm áp.
Kỳ thi cuối kỳ kết thúc sớm, tôi về nhà sớm hơn dự định và phát hiện bà ngoại đang xoa dầu hồng hoa.
"Bà ơi!" Tôi hét lên kinh ngạc.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Bà bị sao thế?"
Bà ngoại vội kéo tay áo xuống, không muốn tôi nhìn thấy những vết bầm trên tay.
"Con đừng lo, bà chỉ bị trượt ngã, tay bị bầm chút thôi, có gì nghiêm trọng đâu. Bà không đau, không đau chút nào."
Tôi lo lắng đến mức rơi nước mắt, chạy tới giúp bà bôi thuốc.
--------------------------------------------------