Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Gái Đào Mộ

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

13.

Cuộc họp kết thúc, bố tôi chính thức trúng cử chức trưởng thôn trong sự ủng hộ vang dội của dân làng.

Vừa bước ra khỏi trụ sở, Trương Dương lập tức quay sang tát thẳng một cái lên đầu Vương Toàn Hậu:

“Mày làm ăn kiểu gì vậy hả? Không phải mày đảm bảo chắc nịch là Hứa Quý tuyệt đối không trúng cử sao?! Mẹ nó mày chơi tao à?!”

Vương Toàn Hậu lập tức rụt cổ như một con cút, không dám hó hé, chỉ từ xa trừng mắt nhìn bố tôi đầy hằn học.

Ngay sau đó, ông ta nhớ lại chuyện năm ngôi mộ…

Nhưng rồi lại tự gạt bỏ nghi ngờ, lẩm bẩm:

“Chắc là có gì trục trặc thôi… Yên tâm, ông ta làm trưởng thôn cũng chẳng được bao lâu đâu. Nhà ông ta nhất định sẽ gặp chuyện!”

Trương Dương thì chẳng muốn nghe thêm bất kỳ lời nào từ hắn nữa, nghiến răng gằn giọng:

“Tao không muốn nghe mày bốc phét nữa, mày nói mày lo xong thì tao mới đưa tiền. Bây giờ không trúng cử, mày trả ngay năm vạn tệ cho tao!”

Mặt Vương Toàn Hậu táit mét tại chỗ, định giở bài ăn vạ trây lì như thường lệ…

Nhưng đối diện ánh mắt âm trầm đầy cảnh cáo của Trương Dương, ông ta đành lặng lẽ móc thẻ ngân hàng ra, giao lại.

Cùng lúc đó, tôi đón đường trưởng thôn cũ khi ông vẫn chưa rời khỏi trụ sở.

“Chú trưởng thôn, cho cháu hỏi… phong bì tố cáo đó là do người ta đưa cho chú sao?”

Giờ ông sắp được điều đi, mà bố tôi lại là người kế nhiệm, nên ông cũng tỏ ra thân thiện hơn trước nhiều:

“Phải, sao vậy cháu?”

Tôi liền rút từ trong áo ra một phong thư mới, ghé sát nhỏ giọng:

“Cháu muốn tố cáo Trương Dương lợi dụng chức vụ để bao che phạm pháp.”

Vợ của Trương Dương là chị họ của Vương Toàn Hậu. Hai năm trước, bà ta từng tranh chấp đất đai với một người trong làng, trong cơn tức giận đẩy đối phương một cái… ai ngờ người kia ngã trúng tảng đá, c.h.ế.t tại chỗ.

Trương Dương vì muốn che giấu cho vợ, thấy đối phương chỉ là một góa phụ nuôi con mồ côi, liền dùng thủ đoạn đe dọa và dụ dỗ, ép vụ việc chìm xuống.

Chuyện này cực kỳ kín, rất ít người biết.

Nếu không phải kiếp trước Vương Toàn Hậu say rượu khoe khoang, tôi đời nào biết được bí mật này.

Nghe xong, sắc mặt trưởng thôn lập tức trở nên nghiêm trọng. Ông đón lấy phong thư, giọng trầm xuống:

“Ưu nha đầu, cháu chắc chứ?”

Tôi gật đầu không do dự:

“Cháu chắc chắn 100%, chú trưởng thôn à. Chú chỉ cần gợi chuyện khéo léo với Vương Toàn Hậu, ông ta sẽ lỡ miệng ra ngay.”

Trưởng thôn cau mày trầm ngâm một lúc rồi gật đầu:

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-gai-dao-mo/7.html.]

“Được! Nếu chuyện này là thật, thì coi như chú và bố cháu vừa lập được công đầu cho thôn. Vừa mới nhậm chức đã có thành tích thế này… Ưu nha đầu, cháu có công không nhỏ đâu đấy!”

14.

Trưởng thôn hành động cực kỳ nhanh gọn.

Ngay trong ngày hôm đó, ông đã nộp bức thư tố cáo lên trên thị trấn.

Chính quyền thị trấn lập tức phái cảnh sát xuống làng để điều tra vụ việc, đồng thời đưa Vương Toàn Hậu về trụ sở để thẩm vấn.

Vương Toàn Hậu vốn chỉ là một người quê mùa, xưa nay chưa từng thấy trận thế như vậy, đứng trước sự uy nghiêm của cảnh sát, chẳng mấy chốc đã khai hết toàn bộ những gì mình biết.

Sau khi lấy lời khai, cảnh sát thả ông ta về.

Nhưng vừa về đến nhà, ông ta nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy có gì đó không đúng.

Tại sao cảnh sát tự dưng lại điều tra chuyện xảy ra từ hai năm trước?

Càng nghĩ càng sợ, ông ta vội vã tìm đến Trương Dương, kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối.

Trương Dương nghe xong giận đến phát điên, tát cho ông ta một trận tơi tả, vừa đánh vừa mắng:

“Đồ ngu! Mày hại c.h.ế.t tao rồi có biết không?!”

Vương Toàn Hậu bị cảnh sát bắt hai ngày, tinh thần đã suy sụp, giờ lại bị đánh, cơn phẫn uất trong lòng bùng lên, không nhịn nổi nữa, lập tức nhào vào đánh trả.

Kết quả là, đúng lúc cảnh sát quay lại nhà Trương Dương để bắt người, họ nhìn thấy chính là cảnh tượng hai gã đàn ông đang lăn lộn đánh nhau như chó mực giữa sân nhà.

Vậy là tốt rồi.

Không những Trương Dương và vợ bị áp giải về đồn để điều tra, mà ngay cả Vương Toàn Hậu cũng bị xử lý hành chính, tạm giam 15 ngày với tội danh gây rối trật tự công cộng.

Mười lăm ngày sau, khi Vương Toàn Hậu được thả ra, vừa ló mặt về làng, đã nghe tin bố tôi vì bức thư tố cáo kia mà được khen thưởng từ cấp trên.

Ông ta tức đến mức phát bệnh ngay tại chỗ.

Đầu xuân, tôi chính thức bước vào học kỳ hai năm lớp 12.

Kết quả kỳ thi thử đầu tiên nhanh chóng được công bố, tôi vẫn vững vàng trong top 3 toàn trường.

Vương Quân cầm bảng điểm của tôi mà tay run run, rồi cúi xuống nhìn bài thi lẹt đẹt của mình, ánh mắt tối sầm.

Với thành tích này, cho dù hắn có học lại thêm mười năm, cũng chưa chắc đủ điểm đỗ đại học.

Hắn lẩm bẩm, đầu óc quay cuồng:

“Không phải bố đã nói rồi sao… Đợi trận pháp phát huy hiệu lực thì thành tích của mình sẽ lên, còn con nhỏ họ Hứa sẽ rớt dốc thê thảm, cuối cùng chỉ còn cách về làng làm ruộng sao?

Chẳng lẽ… trận pháp có vấn đề?”

Ngay lúc hắn đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ hỗn loạn, thì bạn học ngồi cạnh, đang lướt video ngắn, đột nhiên chọt nhẹ vào tay hắn:

“Này, Vương Quân… Cái này chẳng phải bố mẹ cậu sao?!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Gái Đào Mộ
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...