1
Ngày đại hôn, giờ lành đã đến.
Ta đội trên đầu chiếc phượng quan nặng ba mươi cân, ngồi ngay ngắn trong khuê phòng, lắng nghe ngoài kia nhạc hỉ rộn rã, người người huyên náo.
Toàn bộ những nhân vật có m.á.u mặt trong kinh thành đều đã tới, chờ xem cuộc hôn phối huy hoàng giữa Thượng thư phủ và An Bình hầu phủ này.
Nhưng ta chờ được, không phải là tân lang Lục Chẩm Qua, mà là một trận ồn ào chấn động kinh thiên.
Nha hoàn thân cận của ta là Vãn Thúy lăn lộn bò vào, mặt trắng bệch như tờ giấy.
“Tiểu thư, không xong rồi! Tân lang … tân lang, hắn…”
“Hắn c.h.ế.t rồi?”
Ta nhướng mày, giọng điệu bình tĩnh.
“Không phải đâu tiểu thư!”
Vãn Thúy sắp khóc:
“Hắn… hắn cùng vị biểu tiểu thư Tô gia đi chung ngựa đến!”
Tô Uyển Ninh.
Biểu muội bạch liên yếu ớt chỉ cần một cơn gió là ngã của Lục Chẩm Qua được nuôi trong hầu phủ.
Phụ thân ta, đương triều Hộ bộ thượng thư Tạ Viễn, mặt xám đen như sắt xông vào, phía sau là mẫu thân ta đã khóc đến sưng cả mặt.
“Tri Điệp!”
Giọng phụ thân ta run rẩy:
“Tên súc sinh họ Lục kia, hắn…”
Ta đứng dậy, thân trên khoác bộ giá y xa hoa bỗng chốc trở thành trò cười.
“Phụ thân, đừng vì hắn mà hại thân thể.”
Ta đỡ lấy phụ thân:
“Nữ nhi muốn tự mình đi nhìn cho rõ.”
Ngoài cổng Thượng thư phủ, đã loạn thành một mớ hỗn độn.
Đoàn nghênh thân tắc nghẽn nơi đầu phố, hỷ trướng đỏ rực rủ xuống ủ rũ.
Mà ở đầu đoàn, lẽ ra người phải hiên ngang tới đón ta, Lục Chẩm Qua, giờ phút này lại đang ôm chặt một nữ tử toàn thân run rẩy.
Tô Uyển Ninh.
Nàng ta mặc một thân hiếu phục trắng toát, trái ngược hoàn toàn với không khí vui mừng khắp phố.
Gương mặt nhỏ nhắn khóc đến lê hoa đái vũ, như thể chịu đựng nỗi uất ức tày trời.
Nàng tựa vào lòng Lục Chẩm Qua, ho sặc sụa dữ dội, như thể giây tiếp theo liền tắt thở.
“Chẩm Qua ca ca.”
Giọng nàng ta nhỏ tựa muỗi vo ve:
“Uyển Ninh… Uyển Ninh không phải cố ý, ta chỉ… chỉ muốn nhìn huynh mặc giá y thêm một lần… khụ khụ khụ…”
Ánh mắt Lục Chẩm Qua chan chứa đau lòng, giọng điệu dịu dàng ta chưa từng được nghe.
“Đừng nói nữa, ta đều biết cả. Ta đưa nàng về phủ gặp đại phu trước đã.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-thu-tat-bao-svxo/1.html.]
Xung quanh tân khách chỉ trỏ, lời nghị luận ong ong chui vào tai ta.
“Cái này… cái này còn ra thể thống gì nữa?”
“Ngày đại hôn, tân lang lại ôm ấp nữ nhân khác… mặt mũi Tạ Thượng thư sợ là xanh lè rồi.”
“Tô tiểu thư này cũng thật, bệnh không sớm không muộn, lại chọn đúng lúc này.”
Ta chen người ra, từng bước tiến đến trước mặt bọn họ.
Chuỗi châu ngọc trên phượng quan khẽ va chạm, vang lên thứ âm thanh trong trẻo lạnh lẽo.
Lục Chẩm Qua thấy ta, trên mặt thoáng hiện lúng túng và áy náy.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Tri Điệp, nàng nghe ta giải thích. Uyển Ninh nàng ấy…”
“Ngươi cần giải thích gì với ta?”
Ta cắt lời hắn, ánh mắt lướt qua hắn rơi xuống nữ tử đang giả vờ đáng thương trong lòng hắn:
“Giải thích vì sao trong ngày đại hôn của ta, ngươi lại ôm ấp nữ nhân khác giữa đường, làm mất hết thể diện của Tạ gia ta sao?”
Tô Uyển Ninh từ trong lòng hắn thò đầu ra, rụt rè nhìn ta.
“Tri Điệp tỷ tỷ, đừng trách Chẩm Qua ca ca, tất cả là lỗi của muội. Muội… muội đi ngay đây…”
Nói xong, nàng ta vùng vẫy muốn đứng xuống, kết quả chân mềm nhũn, lại “vừa hay” ngã vào lòng Lục Chẩm Qua, rồi còn rất cố gắng chống tay muốn đứng dậy.
Giữa lúc ấy, nàng ta còn ngoái đầu nhìn hắn, gương mặt thanh thuần tràn đầy nước mắt!
Loại bạch liên tâm cơ này, đúng là hiếm thấy!
Ta tức đến bật cười.
Còn chưa kịp phát tác, một phụ nhân quý phái chen vào.
Chính là An Bình hầu phu nhân, người chuẩn bị là nhạc mẫu của ta.
Bà ta không thèm liếc ta một cái, thẳng tới bên cạnh Lục Chẩm Qua, sờ lên trán Tô Uyển Ninh, sắc mặt đầy lo lắng.
“Ôi trời ơi, Uyển Ninh của ta, sao bệnh thành thế này? Mau, Chẩm Qua, đưa nó về phủ, gọi đại phu!”
Một tiếng “Uyển Ninh của ta”, thân mật còn hơn con gái ruột.
Lục Chẩm Qua như được đại xá, lập tức bế nàng ta định đi.
“Đứng lại!”
Ta quát lớn.
Hắn dừng bước, quay đầu lại, ánh mắt lộ rõ sự bực bội.
“Tạ Tri Điệp, rốt cuộc nàng muốn thế nào? Uyển Ninh sắp không qua khỏi rồi, một mạng người chẳng lẽ còn không quan trọng bằng sĩ diện của nàng sao?”
Ta bật cười. Cười đến mức nước mắt cũng muốn trào ra.
“Lục Chẩm Qua, hôm nay là ngày đại hỷ của ta và ngươi, là hôn sự Hoàng thượng thân ban. Ngươi ôm nữ nhân khác bỏ đi, sĩ diện của ta và Tạ gia ta đặt ở đâu? Còn sĩ diện của Hoàng thượng, lại đặt ở nơi nào?”
Lúc này An Bình hầu phu nhân rốt cuộc chịu nhìn thẳng ta, chỉ là ánh mắt đầy khinh miệt.
“Tạ tiểu thư, ngươi cũng thật số đo tính toán. Uyển Ninh từ nhỏ lớn lên trong phủ ta, thân thể yếu ớt, Chẩm Ngô chăm sóc nó là chuyện nên. Chậm trễ giờ lành, ngày khác làm lại là được. Ngươi cứ so đo như vậy, sau này còn làm chủ mẫu An Bình hầu phủ thế nào?”
Thật hay cho câu “ngày khác làm lại”.
Thật hay cho câu “so đo tính toán”.
--------------------------------------------------