“Ta không muốn lên trời.”
Ta nhìn thẳng bà ta, từng chữ rõ ràng:
“Ta chỉ muốn An Bình hầu phủ, từ nay về sau, không thể ngẩng đầu giữa kinh thành.”
Hầu phu nhân tức giận bỏ đi.
Trong hai ngày kế tiếp, gió dư luận trong kinh thành trở nên kỳ quái.
Một bộ phận người mắng Lục gia chẳng ra gì, một bộ phận khác lại truyền rằng ta kiêu căng ngang ngược, ghen tuông hẹp hòi, cứng rắn ép vị biểu muội bệnh tật đến nỗi thổ huyết tại chỗ, thậm chí còn coi thường thánh ân, ném phượng quan.
Không cần nghĩ cũng biết, sau lưng tất nhiên là hầu phu nhân đang giở trò.
Bà ta muốn khuấy đục mặt nước, muốn đem hết bùn nhơ hắt lên người ta.
Mẫu thân ta sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, còn ta thì hoàn toàn không hề vội.
“Vãn Thúy, đem vài bộ trang sức quý giá nhất trong kho, cùng cả tấm vân cẩm kia, gói ghém lại.”
“Tiểu thư, người định làm gì vậy?”
“Tặng lễ.”
Ta khẽ mỉm cười:
“Mang tặng cho phu nhân Thị lang bộ Lại, phu nhân Đô thống cấm quân Chu tướng quân, và Trường công chúa điện hạ, mỗi vị một phần.”
Những người ấy, đều là “trạm phát sóng” nổi tiếng trong kinh thành, một lời trong tiệc trà có thể định đoạt chiều hướng dư luận của toàn bộ giới thượng lưu.
Vãn Thúy mang lễ ra ngoài, chưa đầy một canh giờ đã trở về, mặt mày hớn hở.
“Tiểu thư, người thật linh nghiệm! Mấy vị phu nhân đều nhận lễ, còn kéo nô tỳ hỏi han đủ điều. Nô tỳ cứ làm theo lời người, không đáp gì cả, chỉ khóc, nói tiểu thư mấy hôm nay cơm chẳng nuốt nổi, ngày ngày lấy lệ rửa mặt, sính lễ đã chuẩn bị xong xuôi, người thì chẳng còn, chúng nô tỳ nhìn mà xót ruột…”
“Vậy bọn họ nói sao?”
“Họ đều nói, hầu phủ thật chẳng ra gì, dặn tiểu thư ngàn vạn lần phải nghĩ thoáng ra, đừng vì loại nam nhân như thế mà hại thân mình!”
Ta mỉm cười hài lòng, trong lòng sớm đã tính toán.
Thấp giọng, yếu thế, vĩnh viễn là cách tốt nhất để tranh thủ lòng thương hại.
Ta muốn cho mọi người đều thấy, kẻ vô tội đáng thương nhất chính là ta, Tạ Tri Điệp.
Đến ngày thứ ba, kỳ hạn đã định.
Lục Chẩm Qua lại dắt theo Tô Uyển Ninh, đích thân tới cửa.
Ta ngồi ngay ngắn trong khách sảnh, nhìn đôi cẩu nam nữ kia sóng vai bước vào, suýt chút nữa không nhịn được mà nôn ra.
Lục Chẩm Qua gầy đi, dưới mắt mang theo vệt xanh nhạt, nhìn ta bằng ánh mắt phức tạp, vừa có áy náy, vừa có oán hận, lại xen lẫn một tia tình cảm mà ta chẳng buồn lý giải.
Tô Uyển Ninh thì vẫn một thân váy trắng, dáng vẻ yếu đuối như cành liễu trong gió.
Vừa thấy ta, hốc mắt nàng ta liền đỏ ửng:
“Tri Điệp tỷ tỷ…”
Nàng vừa mở miệng đã định quỳ xuống.
Ta khẽ nâng tay, nha hoàn lập tức chặn lại.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Tô tiểu thư thân thể quý giá, vẫn là thôi đi, lỡ đâu lại va vào đâu đó, thế tử đây chẳng phải sẽ đau lòng lắm sao?”
Ta cười mà như không cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-thu-tat-bao-svxo/3.html.]
Sắc mặt Tô Uyển Ninh trắng bệch, đứng ngượng ngùng một bên.
Lục Chẩm Qua tiến lên một bước, giọng khàn khàn:
“Tri Điệp, ta là tới…”
“Đến đưa sính lễ cùng hưu thư phải không?”
Ta thẳng thừng cắt lời.
Hắn nghẹn lại, gương mặt thoáng lúng túng:
“Tri Điệp, ta biết hôm đó là ta sai. Nhưng năm năm tình nghĩa, lẽ nào chỉ vì chút hiểu lầm này mà gạt bỏ hết sao?”
“Năm năm tình nghĩa?”
Ta bật cười như nghe được trò cười lớn nhất thiên hạ:
“Lục Chẩm Qua, ngươi cùng ta nói đến tình nghĩa? Khi ngươi vì một nữ nhân khác mà bỏ mặc ta trong ngày đại hôn, khiến ta và Tạ gia trở thành trò cười khắp kinh thành, sao không nhớ đến cái gọi là tình nghĩa?”
“Không phải… khi ấy Uyển Ninh thật sự nguy kịch…”
“Đủ rồi!”
Ta đập mạnh bàn, chén trà lắc kêu leng keng:
“Lục Chẩm Qua, ngươi đừng mang mấy lời dối trá đó đến trước mặt ta nữa, ta đã chán ghét đến tận xương tủy rồi!”
Tô Uyển Ninh vội chen vào màn kịch cũ rích của nàng ta:
“Tri Điệp tỷ tỷ, đừng trách Chẩm Qua ca ca, đều do ta cả. Hôm nay ta đến chính là muốn giải thích rõ, ta và huynh ấy… hoàn toàn trong sạch, chúng ta…”
“Các ngươi thì sao?”
Ta lạnh lùng liếc nhìn:
“Là huynh muội thâm tình, hay là tình khó dứt?”
“Ta…”
“Tô Uyển Ninh, ta hỏi ngươi.”
Ta bức bách nhìn thẳng nàng ta:
“Khi Lục Chẩm Qua nói muốn cưới ta, cùng ta kết tóc đồng tâm, ngươi ở đâu? Khi ta cùng hắn chuẩn bị hôn lễ, tràn đầy chờ mong làm tân nương, ngươi ở đâu?”
“Sớm không đến, muộn không đến, lại chọn đúng ngày đại hôn của ta mà chạy đến ‘nhìn hắn lần cuối’. Sao vậy? Là cảm thấy Tạ Tri Điệp ta dễ bắt nạt, hay là thấy nam nhân toàn thiên hạ đều phải xoay quanh ngươi?”
“Không… ta thật sự chỉ… chỉ muốn chúc phúc hai người…”
Nước mắt nàng ta rơi lã chã như hạt châu đứt chỉ.
Ta tiến sát một bước, cúi gần tai nàng ta, chỉ để ba chúng ta nghe thấy:
“Chúc phúc? Ta thấy ngươi là đến điếu tang thì có. Đáng tiếc, người c.h.ế.t không phải ta. Nhưng ngươi yên tâm, chẳng bao lâu nữa sẽ có kẻ phải chịu báo ứng thôi.”
Thân thể Tô Uyển Ninh run bắn, khiếp hãi nhìn ta.
Ta đứng thẳng, không liếc nàng ta thêm, chỉ nhìn Lục Chẩm Qua:
“Ta không có nhiều kiên nhẫn. Sính lễ, hưu thư, một thứ cũng không thể thiếu. Nếu không, không phải ta bàn với ngươi, mà là phụ thân ta đi bàn với lão hầu gia cùng Hoàng thượng.”
Sắc mặt Lục Chẩm Qua cuối cùng cũng biến đổi.
--------------------------------------------------