Tiếng hét của Lưu Khải dần bị tiếng ầm ầm của máy móc át đi, nửa tiếng sau, chúng tôi cho một chậu thứ không thể gọi là t.h.i t.h.ể vào lò nướng bánh của Hàn Vũ.
Hàn Vũ ném vài cục bột vào đó để che đi mùi dầu t.h.i t.h.ể đang cháy, lúc này vốn là thời gian làm bánh của cô ấy, nên cho dù khói bốc lên nghi ngút cũng sẽ không ai nghi ngờ.
Sau khi đốt t.h.i t.h.ể Lưu Khải, Hàn Vũ dọn sạch tro cốt trong lò nướng, sau đó bày những chiếc bánh mua từ nơi khác trong tiệm.
Tôi đưa bản cung và lời khai đã chuẩn bị cho Hàn Vũ: "Tiếp theo mới là trận chiến thực sự, cảnh sát chắc chắn sẽ tra hỏi cô không ngừng, cô đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"
Hàn Vũ đáng sợ nói một cách lạ thường: "Anh yên tâm đi, tôi tuyệt đối sẽ không đền mạng cho một con súc sinh."
Ngày thứ hai sau khi Lưu Khải mất tích, cảnh sát đã đến tiệm của Hàn Vũ, hơn nữa còn có tới năm sáu người cùng lúc.
Tôi lập tức thông báo cho hàng xóm đến hỗ trợ Hàn Vũ, mọi người đều rất đồng cảm với cô ấy, chỉ trong chốc lát đã có mấy chục người xuất hiện, khiến cảnh sát có chút luống cuống: "Làm gì vậy? Tấn công cảnh sát là trọng tội!"
Vương Béo hét lên: "Lãnh đạo, chúng tôi không muốn gây rối, chúng tôi chỉ muốn hỏi các ông không đi bắt kẻ g.i.ế.c người mà lại đến điều tra nạn nhân thì có ý gì?"
Một cảnh sát già với hai sao bốn gạch trên vai bước ra: "Tôi hiểu tâm trạng của mọi người nhưng việc cảnh sát rút hồ sơ vụ án là tuân theo đúng quy trình pháp luật, chúng ta phải làm việc theo đúng quy định chứ?"
Lão Trương bất bình nói: "Lần trước có một ông già ngã ngay trước cửa nhà tôi, đòi tôi hai vạn đồng, cuối cùng cảnh sát nói ông già là nhóm yếu thế, bắt tôi bồi thường một vạn rưỡi, sao lúc đó các ông không làm việc theo đúng quy định?"
Cảnh sát già bị đối đáp đến câm nín, mọi người đều phẫn uất: "Tiểu Vũ, em đừng sợ, nếu ai làm loạn hơn thì người đó có lý, chúng tôi ngày nào cũng sẽ cùng em đến cục cảnh sát làm loạn!"
Cuối cùng, chính Hàn Vũ là người chủ động ra mặt xoa dịu mọi người: "Cảm ơn mọi người đã quan tâm đến tôi nhưng Tiểu Kỳ bị hại không phải lỗi của cảnh sát, ngược lại họ đã nhanh chóng tìm ra hung thủ, tôi rất biết ơn họ, mọi người giải tán đi, đừng làm phiền cảnh sát làm việc."
Hàn Vũ đã thể hiện rất xuất sắc, tôi đã dặn dò cô ấy nhất định phải tạo dựng hình ảnh tích cực, chủ động hợp tác điều tra trong mắt cảnh sát.
Cảnh sát cũng là con người, sẽ bị cảm xúc chi phối trong quá trình làm án, nếu họ đồng cảm với Hàn Vũ thì sẽ không đào sâu truy cứu, như vậy Hàn Vũ sẽ thuận lợi vượt qua.
3
Cảnh sát già lau mồ hôi: "Chà, quy mô lớn như vậy, xem ra cô cũng khá được yêu mến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-dao-mo-cua-tinh-yeu/chuong-3.html.]
Hàn Vũ vừa pha trà vừa cười khổ: "Chúng tôi những người buôn bán nhỏ, không giống như lãnh đạo, không ai trả lương cho chúng tôi, xảy ra chuyện cũng không ai quan tâm, nên mọi người cứ thế tương trợ lẫn nhau mà sống, không biết hôm nay lãnh đạo đến có việc gì?"
Cô ấy rót cho cảnh sát già một ly trà Phổ Nhĩ, cảnh sát già mỉm cười cảm ơn rồi đưa một tấm danh thiếp ra Ngô Tranh: "Ngày tìm Tiểu Kỳ, tôi cũng có mặt ở hiện trường, tôi rất lấy làm tiếc cho hoàn cảnh của đứa trẻ đó nhưng hôm nay chúng tôi đến là vì chuyện của Lưu Khải."
"Hôm qua chúng tôi nhận được tin báo của bố mẹ cậu ta, nói là con trai mất tích, xét đến mối quan hệ giữa hai người, cảnh sát hiện nghi ngờ cô có liên quan đến vụ án nhưng cô đừng quá kích động, đây chỉ là thủ tục thông thường, không có nghĩa là cô là nghi phạm."
Tôi nhận ra Ngô Tranh đang nói dối, nếu xử lý theo vụ án mất tích thì không cần phải huy động nhiều cảnh sát đến vậy.
Họ đang nghi ngờ Hàn Vũ đã g.i.ế.c Lưu Khải, hôm nay đến để tìm kiếm bằng chứng.
Tuy nhiên, điều này không làm khó được Hàn Vũ, về việc ứng phó với thẩm vấn của cảnh sát, chúng tôi đã luyện tập rất nhiều.
Nhưng hành động của Hàn Vũ lại khiến tôi kinh ngạc, cô ấy đặt cổ tay lên bàn: "Đúng, là tôi g.i.ế.c cậu ta, các người bắt tôi đi."
Tôi và Ngô Tranh đồng loạt tỏ vẻ kinh ngạc.
"Cô Hàn, từng lời cô nói lúc này đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, cô có thực sự thừa nhận mình đã mưu sát Lưu Khải không?"
"Đúng, tôi thừa nhận mình là kẻ g.i.ế.c người này, xin anh hãy cho tôi biết nếu ngay cả tôi cũng không thể tự tay báo thù cho kẻ đã g.i.ế.c hại con gái mình thì sống trên đời còn có ý nghĩa gì nữa?"
Hàn Vũ bắt đầu nghẹn ngào, Ngô Tranh có chút bối rối, vội vàng gọi nữ cảnh sát đi cùng đến an ủi Hàn Vũ.
Bên cạnh sự kinh ngạc, tôi thầm tán thưởng sự cao tay của Hàn Vũ, câu trả lời của cô ấy còn xuất sắc hơn tôi tưởng.
Điều tra hình sự là một lĩnh vực chuyên môn, dựa trên rất nhiều kiến thức tâm lý học, sinh vật học và kinh nghiệm điều tra hàng trăm năm.
Thành thật mà nói muốn lừa được cảnh sát trong quá trình thẩm vấn, đặc biệt là những cảnh sát có kinh nghiệm, về cơ bản là không thể, họ có thể nắm bắt được những chi tiết rất nhỏ để nhận ra nghi phạm đang nói dối.
Chiến lược ban đầu của tôi là để Hàn Vũ cố gắng giữ im lặng.
--------------------------------------------------