Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Dao Mổ Của Tình Yêu

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Với tình trạng tinh thần hiện tại của Hàn Vũ, cô ấy có làm bất cứ điều điên rồ nào cũng không có gì lạ, tôi thực sự không thể trông cậy vào việc nói lý với cô ấy.

Nếu xảy ra trường hợp xấu nhất, tôi có lẽ phải... Xử lý cả cô ấy nữa...

Tôi vội vàng dập tắt ý nghĩ đó nhưng hết ý nghĩ đáng sợ này đến ý nghĩ đáng sợ khác lại hiện lên trong đầu.

Con người cuối cùng vẫn là ích kỷ.

Bố vợ bị ốm, vợ tôi quyết định đưa con gái về nhà chơi hai ngày, trong tiệm chỉ còn mình tôi ở đó.

Hàn Vũ đột nhiên gửi tin nhắn cho tôi, nói rằng cửa hàng của cô ấy có một bóng đèn bị hỏng, cầu d.a.o điện lúc nào cũng nhảy, cô ấy muốn mời tôi đến giúp xem qua.

Tôi lấy một đôi găng tay từ trong ngăn kéo ra, nhét vào túi.

Tôi quyết định sẽ khuyên nhủ Hàn Vũ lần cuối, nếu có thể thì tôi tuyệt đối không muốn làm như vậy.

6

Nhưng nếu bắt tôi phải chọn giữa tôi và cô ấy, tôi chỉ có thể chọn bản thân mình.

Tôi đến tiệm của Hàn Vũ, cô ấy nói hộp điện nằm trong một căn phòng nhỏ, căn phòng nhỏ này trước đây là nhà vệ sinh, không có cửa sổ, bên trong rất tối, không nhìn thấy gì cả.

Tôi lấy điện thoại ra, bật đèn pin, tìm mãi mà không thấy cái hộp điện nào.

Ngay lúc này, cửa phía sau đột nhiên bị khóa lại.

Tôi giật mình, cố sức đập cửa, hỏi Hàn Vũ tại sao lại khóa tôi lại.

Hàn Vũ không nói một lời, ngược lại cầm lấy một chiếc ổ khóa lớn từ bên ngoài khóa lại.

Tôi căng thẳng đến tim đập thình thịch, chẳng lẽ Hàn Vũ đã đoán được tôi định làm gì nên dứt khoát khóa tôi lại rồi báo cảnh sát tự thú?

Chết tiệt!

Tôi đá mạnh mấy cái vào cửa, lúc này dưới lầu đột nhiên có tiếng bước chân, có hai người đến.

Tôi không dám phát ra tiếng động, cánh cửa này là loại cửa nhà vệ sinh cũ, phía dưới có một cửa sổ thông gió, tôi cúi người xuống nhìn ra ngoài qua cửa sổ thông gió.

Tôi phát hiện, người đến vào nửa đêm không phải là cảnh sát mà là bố mẹ của Lưu Khải.

Tôi có chút khó hiểu: Tại sao Hàn Vũ lại gọi họ đến? Chẳng lẽ cô ấy muốn c.h.ế.t để chuộc tội?

Nhưng bố mẹ Lưu Khải không phải là kẻ ngốc, cho dù Hàn Vũ có thừa nhận tội ác của mình thì bố mẹ Lưu Khải cũng không đến mức bốc đồng g.i.ế.c cô ấy, họ chỉ cần báo cảnh sát là đủ.

Dù sao, tình yêu họ dành cho Lưu Khải là vô cùng ít ỏi, không thể so sánh với Hàn Vũ.

Hàn Vũ rót trà cho hai người, mang ra hai mẩu bánh mì khô, chính là loại bánh cô ấy thường ăn gần đây.

Mẹ của Lưu Khải đập mạnh vào bàn: "Rốt cuộc thì bà đã giấu con trai tôi ở đâu? Mau giao nó ra đây, nếu không hôm nay bà sẽ biết tay."

Hàn Vũ với vẻ mặt bình thản: "Tôi không hề giam giữ Lưu Khải, là tự nó trốn đến chỗ tôi, nó nói nó không muốn gặp hai người vì hai người hoàn toàn không yêu nó, không xứng đáng làm bố mẹ nó."

Mẹ của Lưu Khải đỏ mặt tía tai: "Nói bậy nói bạ! Ai, ai nói tôi không yêu con trai mình?"

"Vậy thì chứng minh cho tôi thấy đi, những chiếc bánh này là tôi nướng thất bại, cứng đến mức khó nuốt, nếu bà ăn hết tôi sẽ tin bà."

Bố mẹ Lưu Khải nhìn nhau, đành phải bẻ bánh mì ra ăn cùng với trà, không lâu sau, hai người đã ăn xong.

Hàn Vũ đứng dậy, ghé vào tai mẹ của Lưu Khải, nói nhỏ vài câu.

Mẹ của Lưu Khải như phát điên lên, trèo lên người Hàn Vũ bóp cổ cô ấy, bố của Lưu Khải cầm lấy một cây cán bột vừa to vừa nặng, đập mạnh vào đầu Hàn Vũ.

Mỗi lần ông ta đập xuống, tứ chi của Hàn Vũ lại co giật không tự chủ, nhưng từ đầu đến cuối cô ấy không có bất kỳ sự phản kháng nào.

Tôi vội bịt chặt miệng mình.

Sau khi hành hung, bố mẹ Lưu Khải thậm chí còn không kịp dọn dẹp hiện trường đã vội vàng bỏ chạy.

Tôi vội vàng gọi cảnh sát, gọi 120 rồi đá mạnh mấy cái vào cửa, cuối cùng cũng đá bay bản lề ra.

Tôi chen chúc ra khỏi khe hở, kiểm tra vết thương của Hàn Vũ, nhưng đã quá muộn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-dao-mo-cua-tinh-yeu/chuong-7-full.html.]

Phần sau đầu của cô ấy bị biến dạng nghiêm trọng, m.á.u hòa lẫn với dịch não sền sệt trào ra từ tai và mũi.

Điều kỳ lạ là dù bị hành hạ tàn bạo, Hàn Vũ lại nở nụ cười trên môi.

Hai tay cô ấy không hề nắm chặt vì chống cự dữ dội mà ở một tư thế vô cùng thoải mái, như đang bình yên ôm lấy cái chết.

Cảnh sát nhanh chóng có mặt tại hiện trường, tôi đã cung cấp cho họ đủ manh mối và bằng chứng, chỉ vài tiếng đồng hồ sau, họ đã bắt giữ bố mẹ của Lưu Khải.

Tòa án truy tố họ tội g.i.ế.c người, bố của Lưu Khải nhận án tử hình, còn mẹ cậu ta lãnh án chung thân.

Điều kỳ lạ là khi công tố viên chất vấn họ tại sao lại g.i.ế.c Hàn Vũ, cả hai người đều im lặng, không nói một lời.

Vài ngày sau, tôi nhận được một bức thư từ con gái, là Hàn Vũ viết cho tôi: [Khi cậu đọc được bức thư này, có lẽ tôi đã c.h.ế.t rồi.

Đừng vì tôi mà đau buồn, tôi rất vui được đoàn tụ với Kỳ Kỳ ở thế giới bên kia, cái c.h.ế.t là sự giải thoát tốt đẹp nhất đối với tôi.

Tôi luôn tự hỏi, liệu sự trả thù của mình có ý nghĩa gì không, tôi không hề nhận được chút an ủi nào từ cái c.h.ế.t của Lưu Khải, ngược lại chỉ có sự trống rỗng vô tận.

Nhưng kết luận vẫn là, với tư cách là một người mẹ, tôi buộc phải vung lên con d.a.o đồ tể nhân danh tình yêu này, đó là sứ mệnh của tôi, tôi không cần ai hay pháp luật nào đ.á.n.h giá tôi cả.

Đi sâu vào vấn đề, tôi vẫn không thể tha thứ cho bố mẹ của Lưu Khải, nếu họ yêu thương con cái của mình nhiều hơn một chút, có lẽ tôi đã không phải trải qua bi kịch như vậy, cho dù pháp luật không truy cứu họ, tôi cũng không thể cho phép họ sống ngoài vòng pháp luật.

Tôi sẽ dùng chính mạng sống của mình để trừng phạt họ, đây là điều duy nhất tôi có thể làm cho Lưu Khải.]

Hàn Vũ để lại cho tôi một ít tiền, nhờ tôi lo liệu hậu sự cho cô ấy và hãy để tro cốt của cô ấy được đặt chung với Tiểu Kỳ.

Tôi đã hoàn thành tâm nguyện của cô ấy, mỗi năm vào ngày giỗ, tôi đều cùng con gái đến tảo mộ cho hai mẹ con họ, thắp hương, cầu mong họ tiếp tục được đoàn tụ trong vòng luân hồi tiếp theo.

Con gái tôi đã lớn đến tuổi có thể hiểu về cái chết, con bé luôn hối tiếc vì lúc đó lẽ ra mình nên đi theo, nhắc nhở Tiểu Kỳ tránh xa Lưu Khải, có lẽ đã có thể cứu vãn một bi kịch.

Tôi dịu dàng xoa đầu con bé: “Xã hội này có rất nhiều nguy hiểm khó lường nhưng bố không thể luôn ở bên cạnh bảo vệ con được vì vậy con nhất định phải tự bảo vệ mình thật tốt, bằng không, cho dù bố có phải trả bằng cả mạng sống này để báo thù cho con.”

Con gái ôm chầm lấy tôi: “Con không muốn bố phải vì con mà báo thù, bố yên tâm, con nhất định sẽ ổn thôi.”

Từ đó về sau, quán của tôi có thêm một vị khách quen, Ngô Tranh.

Sau khi cấp trên điều ông ta về phòng làm việc thay vì làm việc ở tuyến đầu, ông ta đã từ bỏ công việc cảnh sát rồi đi làm thám tử tư.

Ông ta coi quán của tôi như nhà ăn của mình, có chuyện gì hay không có chuyện gì cũng qua ăn một bát mì, còn mặt dày xin tôi làm cho ông ta một thẻ thành viên: “Này, cậu học cao hiểu rộng, cậu có thể cho tôi biết, lúc đó suy luận của tôi có sai chỗ nào không?”

Đây là câu Ngô Tranh thích hỏi nhất.

Tôi bị ông ta làm phiền đến mức phát bực, tôi quyết định nói cho ông ta biết câu trả lời: “Suy luận của ông hoàn toàn chính xác, chỉ là ông tìm sai địa điểm rồi, hiện trường vụ án không phải ở cửa hàng của Hàn Vũ.”

Ngô Tranh rất ngạc nhiên: “Sao có thể? Tôi cứ nghĩ Hàn Vũ chắc chắn sẽ g.i.ế.c Lưu Khải ngay tại cửa hàng của mình để báo thù cho con gái.”

“Cô ấy đúng là đã g.i.ế.c Lưu Khải ngay tại cửa hàng của mình, chỉ là Hàn Vũ có hai cửa hàng, một cửa hàng khác nằm ngay cạnh cửa hàng ban đầu, trang thiết bị trang trí hoàn toàn giống hệt.”

Chủ nhà của Hàn Vũ vì nhìn thấy việc kinh doanh của cô ấy phát đạt nên đã liên tục tăng giá thuê để ép cô ấy dọn đi vì vậy Hàn Vũ phải tìm địa điểm khác trước.

Sau khi g.i.ế.c Lưu Khải, Hàn Vũ đã lập tức chuyển nhà, dịch chuyển bảng quảng cáo. Vì cách bài trí hoàn toàn giống nhau nên Ngô Tranh cũng không nhận ra, dù sao thì cũng không ai đi đếm xem cửa hàng của Hàn Vũ là cửa hàng thứ mấy.

Ngô Tranh bỗng nhiên tỉnh ngộ, ông ta lẩm bẩm: “Được rồi, cho dù tôi không tìm thấy hiện trường vụ án nhưng tại sao tôi lại không tìm thấy tro cốt của Lưu Khải? Theo cân nặng của cậu ta, cho dù các người có đốt sạch đến đâu, cũng phải có khoảng hai cân tro cốt nhưng tôi không hề tìm thấy dấu vết đổ bỏ chúng ở bất kỳ đường cống hay thùng rác nào.”

Tôi lắc đầu: “Cái này thì tôi không biết, tro cốt là do Hàn Vũ xử lý, có lẽ vấn đề này sẽ mãi mãi không có lời giải đáp.”

Ngô Tranh thất vọng bỏ đi.

Hàn Vũ quả thực không nói cho tôi biết cô ấy xử lý những mảnh tro cốt đó như thế nào nhưng tôi đại khái có thể đoán được.

Cô ấy có lẽ đã nhào những mảnh tro cốt đó vào bột mì rồi nướng thành bánh mì.

Từ sau khi g.i.ế.c Lưu Khải, Hàn Vũ mỗi ngày đều nhai bánh mì khô, chỉ uống nước rồi từng chút một nhai hết nó.

Đó có lẽ là một loại bánh mì có mùi vị cực kỳ khó ăn, còn có thể lẫn cả xương, răng, vậy mà cô ấy lại cố nhai hết.

Cô ấy đã để hai chiếc bánh cuối cùng lại cho bố mẹ của Lưu Khải và lừa họ ăn chúng.

Đây chính là sự trả thù của một người mẹ.

- Hết -

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Dao Mổ Của Tình Yêu
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...