Nói cách khác, Ngô Tranh là một thám tử đích thực.
Tôi nuốt nước bọt, đối đầu với một người như vậy, chẳng khác nào tự sát.
Tôi quyết định tìm cớ chuồn êm, Ngô Tranh đột nhiên lấy ra một bức ảnh từ camera giám sát, trong ảnh là Lưu Khải: "Lãnh đạo cho rằng Lưu Khải có thể đã bỏ nhà đi, định xử lý vụ án này như trường hợp trẻ lạc nhưng tôi không đồng ý."
Ông ta vỗ vỗ bức ảnh: "Hành vi của Lưu Khải có chút không bình thường, rõ ràng là cậu ta đang cố gắng che giấu hành tung của mình, tôi nghĩ cậu ta đang theo dõi ai đó."
Ông ta lại lấy ra một bức ảnh khác: "Tóc búi, áo len trắng, quần yếm màu xanh... Tôi nhớ hình như anh có một cô con gái? Cỡ tuổi Tiểu Kỳ phải không?"
Tim tôi bắt đầu đập thình thịch.
Trong quá trình cảnh sát điều tra vụ án, yếu tố quan trọng nhất họ coi trọng là động cơ.
Giết người, đặc biệt là cần một động cơ mãnh liệt.
Kế hoạch ban đầu của tôi là nếu cảnh sát không biết tôi có động cơ phạm tội thì tôi có thể che giấu cho Hàn Vũ, để cô ấy rửa sạch nghi ngờ nhờ bằng chứng ngoại phạm.
Nhưng tôi không ngờ Ngô Tranh lại phát hiện ra động cơ của tôi nhanh như vậy, từ đó suy luận ra tôi là đồng phạm của Hàn Vũ, khiến bằng chứng ngoại phạm của Hàn Vũ đổ bể.
Nếu Ngô Tranh khởi động lại điều tra, vậy thì lần này cả tôi và Hàn Vũ đều sẽ trở thành đối tượng tình nghi, mức độ điều tra của cảnh sát sẽ chưa từng có, lúc đó mọi thứ sẽ tan thành mây khói.
Tôi lạnh toát mồ hôi, lòng bàn tay lạnh toát, thế giới xung quanh quay cuồng.
Ngô Tranh cười tủm tỉm nói với tôi: "Tôi xin nói trước nhé, hôm nay tôi không đến đây để làm án, trên người tôi cũng không có bất kỳ thiết bị ghi âm hay nghe lén nào, anh cứ yên tâm."
"Thật lòng mà nói tôi rất đồng cảm với Hàn Vũ và hoàn toàn hiểu được sự khó xử của các người, tôi còn có chút quan hệ trong hệ thống chính pháp, nếu các người tự thú thì tôi sẽ tích cực xin giảm nhẹ hình phạt cho các người."
Tôi không nhịn được hỏi: "Có thể giảm đến mức nào?"
Ngô Tranh cười càng thêm tươi: "Anh đó, tội bắt cóc sẽ bị phạt từ năm năm trở lên, nếu gây ra cái c.h.ế.t thì từ mười lăm năm tù nhưng chỉ cần anh phủ nhận việc mình biết kế hoạch trả thù của Hàn Vũ, tôi có thể giúp anh xin được mức án năm năm."
"Còn về Hàn Vũ, tòa án sẽ cân nhắc việc cô ấy đau khổ vì mất con gái, suy sụp tinh thần trong thời gian dài, có lẽ sẽ giảm án xuống mười bảy mười tám năm."
Tôi không nhịn được mà cười khổ.
Lưu Khải mưu sát Tiểu Kỳ, kết quả không phải ngồi tù một ngày nào, còn Hàn Vũ lại phải trả giá bằng những năm tháng quý giá nhất của mình.
Bản chất của pháp luật chẳng lẽ không phải là sự công bằng sao?
Tôi dần bình tĩnh lại, nhìn thẳng vào mắt Ngô Tranh: "Cảm ơn sự nhắc nhở của lãnh đạo, tôi nhất định sẽ bảo vệ con gái mình khỏi tổn thương, bất kể giá nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-dao-mo-cua-tinh-yeu/chuong-5.html.]
Tôi cố tình nhấn mạnh bốn chữ cuối, nụ cười trên mặt Ngô Tranh biến mất: "Tôi làm cảnh sát bao nhiêu năm, chưa từng thấy vụ án nào có thể hoàn toàn không có sơ hở, anh có muốn suy nghĩ lại không?"
"Tôi đã nghĩ kỹ rồi, tôi nhất định sẽ đứng về phía chính nghĩa."
"Giết một đứa trẻ thì tính là chính nghĩa gì? Tiêu chuẩn đạo đức của anh thật quá thấp rồi."
"Giết người tất nhiên không tính là chính nghĩa nhưng nếu pháp luật không bảo vệ được tôi, vậy tôi sẽ dùng mọi thủ đoạn để tự bảo vệ mình, tôi cho rằng đó mới là chính nghĩa."
Ngô Tranh dường như thấy nói nhiều vô ích, thở dài: "Vậy chúng ta hẹn gặp lại."
Bây giờ nhận thua thì còn quá sớm, nói trắng ra chỉ có động cơ là chưa đủ, Ngô Tranh còn cần bằng chứng.
Việc khởi tố hình sự càng cần có một chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh, hung khí, thi thể, hiện trường vụ án, ba thứ này, Ngô Tranh ít nhất phải tìm được một trong số đó.
Miễn là ông ta không tìm được một thứ nào, đó chính là thắng lợi của chúng ta.
Ngô Tranh quả nhiên đã khởi động lại cuộc điều tra, mười mấy cảnh sát đã lục soát cửa hàng của Hàn Vũ từ trên xuống dưới.
Họ không bỏ qua bất kỳ một centimet vuông nào trên sàn nhà, trước tiên dùng băng dính dán một lượt, sau đó phun dung dịch phát quang Luminol, kiểm tra phản ứng huỳnh quang, thậm chí cả trần nhà cũng phải kiểm tra toàn bộ.
Hai cảnh sát bên ngoài đã giăng dây cảnh giới màu vàng, tuyên bố bất kỳ hành vi nào xâm phạm vào dây cảnh giới sẽ bị coi là gây rối trật tự công cộng, hàng xóm cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Ngô Tranh không lục soát cửa hàng của tôi, ông ta dường như cho rằng kẻ g.i.ế.c Lưu Khải chắc chắn là Hàn Vũ nên gần như dồn toàn bộ sức lực vào Hàn Vũ.
Trong quá trình lục soát, Ngô Tranh liên tục quan sát Hàn Vũ.
Cô ấy có vẻ như không để tâm, tay cầm một miếng bánh mì khô, vừa bẻ vừa ăn.
Lúc này một cảnh sát trẻ tuổi báo cáo với Ngô Tranh: "Lãnh đạo, qua quá trình chúng tôi lục soát, tạm thời chưa phát hiện bất kỳ dấu vết nào liên quan đến vụ án trong cửa hàng, cũng không tìm thấy công cụ có thể làm hung khí."
5
Ngô Tranh lắc đầu: "Giết một đứa trẻ sắp lớn, dùng tay là đủ rồi, không nhất thiết phải dùng hung khí, các cậu chỉ cần tìm thấy t.h.i t.h.ể và dấu vết phạm tội là được."
Anh ta lại hỏi: "Cái máy nướng đó đã kiểm tra chưa? Có kiểm tra nhiệt độ lò không?"
"Đã kiểm tra, cao nhất chỉ có thể nung đến hơn năm trăm độ."
Ngô Tranh đi một vòng quanh tiệm bánh, anh ta chỉ vào ống khói nói: "Loại lò này chỉ cần sửa đổi một chút, tăng nhiệt độ lên không phải là không thể, tháo ống khói ra, cẩn thận kiểm tra khe hở xem có sợi tóc nào không."
--------------------------------------------------