12
Tôi sợ không giữ được đứa bé này… Để đảm bảo an toàn, tôi đã nghỉ việc và ở nhà dưỡng thai.
Ba tháng đầu, Vương Khánh và mẹ chồng tôi ân cần hỏi han, chăm sóc tôi chu đáo vô cùng. Nhưng đến tháng thứ tư, thái độ của hai người họ đồng loạt trở nên lạnh nhạt.
Lúc đó tôi chỉ một lòng nghĩ đến việc chăm sóc con, không để tâm đến chuyện này. Nhưng càng về sau, khi cái thai càng lớn, thái độ của hai người họ càng lạnh nhạt hơn.
Mẹ chồng cũng không còn dịu dàng với tôi như trước, luôn trưng ra vẻ mặt khó chịu, nói những lời châm chọc. Ngay cả con ch.ó của tôi cũng bị bà ta đá mấy lần.
Tôi không biết mình đã làm sai điều gì… Dưới tác động của hormone thai kỳ, tôi trở nên yếu đuối hơn, luôn khóc thầm vào ban đêm. Tiếng nức nở không nhỏ nhưng Vương Khánh lại giả vờ như không nghe thấy…
Hôm đó, sau khi thức dậy, tôi tìm mãi không thấy con Pipi của mình đâu.
“Mẹ, Pipi đi đâu rồi? Sao con không thấy nó?”
Sắc mặt mẹ chồng không tự nhiên nhưng vẫn lãnh đạm nói: “Chỉ là một con ch.ó thôi, biết đâu nó chạy ra ngoài chơi rồi.”
Đó là lần tôi lo lắng nhất sau khi mang thai.
Tôi tìm khắp khu nhà, dán vô số tờ rơi tìm chó, nhưng vẫn không thấy Pipi của tôi đâu. Tôi đau lòng đến mức không ăn được cơm, nhưng mẹ chồng lại chủ động bưng canh đến cho tôi.
“Chỉ là một con ch.ó thôi, con đang mang thai, không nuôi thì tốt hơn.”
Tôi nhận lấy bát canh, nhưng không có tâm trạng uống. Khó khăn lắm mới uống được một ngụm dưới sự ép buộc của mẹ chồng, kết quả lại nôn ra.
Tôi viện cớ ngủ, nhưng sao cũng không ngủ được. Đúng lúc đó, chồng tôi trở về.
“Phùng Niệm đâu?”
“Không tìm thấy con ch.ó c.h.ế.t tiệt đó nên nó đã đi ngủ rồi.”
“Vậy thì tốt. Con đã muốn xử lý con ch.ó đó từ lâu rồi, nhà ai lại nuôi loại súc vật đó chứ, đúng là ăn no rửng mỡ.”
“Vứt đi cũng phí nên mẹ đã tìm người xử lý rồi hầm canh, con trai mau lại uống một chút.”
Khoảnh khắc đó, đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn lại tiếng ù ù.
Pipi của tôi… Ọe. Tôi nôn khan trong chăn, cố gắng không phát ra tiếng động.
Tại sao… Rõ ràng không thích mà vẫn tặng tôi ch.ó con, đợi tôi nuôi dưỡng tình cảm rồi các người lại muốn ăn thịt nó?
Nghĩ đến đây, mắt tôi lại đỏ hoe.
“Chồng, canh thịt ch.ó có ngon không?” Tôi đột ngột hỏi.
Sắc mặt Vương Khánh tái mét: “Niệm Niệm… Lúc đó bọn anh cũng là vì muốn tốt cho em, em mang thai, nuôi ch.ó dễ sinh bệnh… Nên mới…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-dau-long-xavj/chuong-11.html.]
Ha ha. Lúc đó, khi biết được chuyện này, tôi suýt chút nữa ngất đi. Tôi chống người, đi đến cửa muốn hỏi cho ra lẽ nhưng lại nghe thấy mẹ chồng thở dài: “Không ngờ cái thai lần này của Phùng Niệm lại là con gái. Đúng là xui xẻo.”
Bàn tay nắm lấy tay nắm cửa dừng lại, tôi đứng sững tại chỗ. Sao mẹ chồng lại biết giới tính đứa bé này… Bác sĩ chưa từng nói với tôi.
“Mẹ, mẹ đừng lo lắng, con sẽ nghĩ cách.”
“Còn có cách nào nữa? Truyền thống nhiều năm của nhà họ Vương chúng ta sắp bị người phụ nữ xui xẻo này phá vỡ rồi!”
Giọng Vương Khánh lạnh đến thấu xương, khiến tôi rợn người: "Con sẽ không để cô ta sinh cái thai con gái này ra. Con đầu lòng nhà họ Vương chúng ta nhất định phải là con trai!"
Ầm, tôi chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng. Đây còn là Vương Khánh dịu dàng chu đáo mà tôi từng biết sao?
Chân tôi mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ sụp xuống đất.
Ngay khoảnh khắc ấy , tôi đã hiểu ra tất cả. Hai lần sảy thai trước không phải do tôi bất cẩn… Là họ cố tình bôi xà phòng khắp sàn phòng tắm. Là mẹ chồng cố ý ngã, đụng phải tôi.
Tôi hận. Những đứa con vô tội của tôi, chẳng lẽ chỉ vì giới tính nên chúng không thể sống sót sao?
Hai người họ vẫn đang bàn bạc làm thế nào để xử lý đứa trẻ trong bụng tôi. Tôi tức giận lao ra, túm cổ áo Vương Khánh mà chất vấn.
Họ hoảng loạn, không ngờ tôi lại nghe thấy.
"Trả lại mạng con tôi! Sao anh có thể đối xử với tôi như vậy?"Anh đang mưu sát!"
Tôi điên cuồng giằng xé Vương Khánh, như một con ch.ó dại. Có lẽ không thể giấu giếm được nữa, nên lần đầu tiên Vương Khánh để lộ bộ mặt thật trước tôi.
Anh ta giáng vào mặt tôi một cái tát rồi mắng: "Đáng trách thì trách cô không biết tranh thủ, ba lần m.a.n.g t.h.a.i đều là con gái, đúng là xui xẻo."
Mắt tôi đỏ hoe, bò dậy từ dưới đất rồi điên cuồng tấn công Vương Khánh. Nhưng tôi đã quên, sao tôi có thể là đối thủ của Vương Khánh… Những cú đ.ấ.m như điên dại giáng xuống người tôi.
"Đồ tiện nhân, cô còn dám động thủ với tôi.”
"Đúng lúc không cần nghĩ cách khác, tôi đ.á.n.h cô sảy thai luôn!”
"Cùng lắm thì sau này ly hôn, kiểu gì ông đây cũng tìm được người sinh con trai!"
Tôi cố gắng ôm chặt bụng dưới, nhưng lại bị Vương Khánh kéo dậy. Anh ta hung hăng đẩy tôi về phía góc bàn, cơn đau lan khắp cơ thể.
Tôi tranh thủ gọi điện cho bố mẹ, muốn họ đón tôi về nhà. Nhưng không ngờ... bọ chỉ nhận được tin "tai nạn xe", "không cứu kịp".
Nỗi đau khiến toàn thân tôi lạnh cóng, bụng dưới quặn thắt một trận rồi tôi ngất đi. Không biết có phải đoạn ký ức này mang đến quá nhiều đau khổ cho tôi không.
Khi tôi tỉnh dậy, đứa trẻ đã mất, ký ức của tôi cũng dừng lại ở thời điểm mới kết hôn.
Thật nực cười, hai người họ trăm phương nghìn kế dò xét tôi, xác định tôi thật sự mất trí nhớ và gần như không thể hồi phục thì lại đón tôi về. Chắc là tiếc tiền cưới thêm vợ khác.
Khoảng thời gian mất trí nhớ đó, tôi sống rất vui vẻ. Thế nhưng niềm vui đó như một ảo ảnh, vỡ tan khi tôi tìm thấy quần áo trẻ sơ sinh trong góc tủ quần áo.
--------------------------------------------------