Tôi không ủy khuất, chồng tôi xót xa cho tôi, tôi nên vui mới đúng.
8
Cứ tưởng sau khi hết sốt, mẹ chồng sẽ khỏe lại nhưng khi cơn sốt hoàn toàn hết, mẹ chồng lại trở nên đa nghi. Cả ngày cứ rầm rì lẩm bẩm, ngày nào cũng chạy ra ngoài, khi về tay luôn ôm theo bùa giấy màu vàng.
Các đạo sĩ bây giờ không như xưa, thu phí đắt đỏ mà năng lực lại yếu kém. Chỉ trong một tuần ngắn ngủi, mẹ chồng đã chi hơn trăm nghìn tệ để mua bùa giấy. Thấy tiền cứ chảy đi như nước, chồng tôi cũng không thể ngồi yên.
"Mẹ, rốt cuộc suốt ngày mẹ mua nhiều bùa chú thế để làm gì? Con kiếm tiền cũng đâu có dễ dàng gì!"
Mẹ chồng không vui: "Mẹ vất vả nuôi con khôn lớn, mẹ chỉ tiêu chút tiền thôi, thế mà con lại đối xử với mẹ như vậy ư?"
"Nếu mẹ tiêu tiền ăn uống, chắc chắn con sẽ không nói gì nhưng mẹ làm cái này thì…"
Mắt mẹ chồng đỏ hoe: "Con có biết hồi xưa mẹ m.a.n.g t.h.a.i con cực khổ đến mức nào không? Mẹ..."
Rõ ràng chồng tôi không muốn nghe những chuyện cũ rích đó, vội vàng ngăn lại: "Thôi được rồi, con không nói nữa, sau này mẹ đừng mua nữa là được."
Tôi đứng bên cạnh hòa giải: "Thôi được rồi, mẹ đã tiết kiệm bao nhiêu năm rồi, nếu mẹ cảm thấy bất an thì cứ coi như là bỏ tiền mua lấy sự yên tâm đi ạ."
Chồng tôi dịu dàng nhìn tôi: "Niệm Niệm, em thật tốt."
Cùng một lời nói, ngày hôm sau anh ta đã nhanh chóng nói với cô Đỗ.
"Yến Yến, em thật tốt."
Nhìn vẻ mặt dịu dàng của chồng, tôi cười đến rơi nước mắt.
Cô Đỗ nép vào lòng chồng tôi: "Em thật sự không nỡ... Dù sao đây cũng là đứa con đầu lòng của chúng ta."
Chồng tôi xoa đầu cô ta: "Yến Yến ngoan, con đầu lòng của nhà họ Vương chúng ta nhất định phải là con trai... Nếu là con trai, anh sẽ lập tức ly hôn với Phùng Niệm."
Cô Đỗ xoa bụng, ngẩng đầu lên, đôi mắt nai chớp chớp: "Em đã làm nhiều vì anh như vậy, có phải anh nên thưởng cho em không?"
Chà chà chà, cô Đỗ đúng là duyên dáng yêu kiều, huống chi chồng tôi còn là loại đàn ông…
Chồng tôi ôm cô ta chặt hơn: "Sắp tới đợt bình chọn thi đua cuối năm rồi, anh tặng em một danh hiệu nhé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-dau-long-xavj/chuong-7.html.]
Cô Đỗ cựa quậy như một con sâu: "Tiền thưởng được bao nhiêu đâu chứ... Còn không đủ tiền bồi dưỡng của em nữa là."
Cô Đỗ làm nũng, quả thật khiến người ta mềm nhũn cả người. Chiếc túi hai mươi nghìn, chồng tôi c.ắ.n răng rồi cũng mua.
Tôi vươn vai, nhẩm tính ngày tháng, đại hội biểu dương toàn trường sắp đến rồi, vở kịch hay cũng sắp bắt đầu.
Dưới sự chăm sóc tận tình của tôi, triệu chứng nghi thần nghi quỷ của mẹ chồng ngày càng nghiêm trọng. Mẹ chồng tin chắc rằng trong nhà có thứ không sạch sẽ. Khi dùng hết những lá bùa vàng cuối cùng, mẹ chồng đã ở bên bờ vực sụp đổ.
"Tại sao... Tại sao cứ bám lấy tôi không buông?"
Khi chồng không có nhà, tôi càng muốn cho mẹ chồng tự do nên lúc này giả vờ điếc lác mới tốt. Mua bùa vàng, vật trừ tà, kinh thư, từng khoản tiền cứ bị trừ từ tài khoản của chồng tôi. Vào lúc chồng tôi không thể chịu đựng nổi nữa, mẹ chồng lại gặp được một đại sư.
"A Khánh, con đưa mẹ thêm một trăm nghìn nữa, được không? Một trăm nghìn cuối cùng thôi!" Mẹ chồng kéo tay áo chồng tôi.
Chồng tôi mở to mắt: "Mẹ, rốt cuộc mẹ bị làm sao vậy? Mẹ muốn nhiều tiền như vậy để làm gì?"
Mẹ chồng cuống quýt: "Mẹ muốn đuổi nó đi. Ngày nào nó cũng đứng đầu giường mẹ, trừng mắt nhìn mẹ chằm chằm. Nó theo mẹ vào bếp, theo mẹ vào nhà vệ sinh… Ngày nào mẹ cũng sống trong giày vò. A Khánh, vị sư phụ này thật sự rất linh nghiệm. Ông ấy vừa nhìn đã nói đúng chuyện xảy ra bên cạnh mẹ. Chỉ có ông ấy mới giúp được mẹ thôi."
Chồng tôi mở to mắt, giận dữ: "Mẹ, mẹ có thể bình thường một chút không, suốt ngày nghi thần nghi quỷ!"
Mẹ chồng cũng đỏ mắt, xông vào bếp cầm d.a.o thái rau rồi kề vào cổ mình.
"Được thôi... Nếu đã là gánh nặng của con, vậy thì mẹ c.h.ế.t quách đi cho rồi. Cả chúng ta đều được thanh thản!"
Chồng tôi bị dọa sợ, giọng điệu lập tức dịu đi: "Mẹ, mẹ bình tĩnh một chút, không phải con không muốn tiêu tiền, chỉ là tiền phải tiêu cho đáng chứ!"
Mắt mẹ chồng đỏ ngầu, không nghe lọt lời khuyên của chồng tôi.
Tôi vội vàng khuyên nhủ: "Chồng, dạo này mẹ thật sự không được khỏe, nói không chừng là thật sự dính phải thứ gì đó không sạch sẽ, hay là cứ theo ý mẹ đi?"
Chồng tôi nhíu chặt mày, nhưng vì muốn xoa dịu cảm xúc của mẹ chồng nên đã thỏa hiệp. Có điều tiền trong nhà đang gửi tiết kiệm có kỳ hạn, chồng tôi chỉ có thể khuyên mẹ chồng, đợi đến khi tiền thưởng của anh ta về rồi mới lấy tiền đưa cho bà ta.
9
Chồng tôi nghĩ rằng như vậy là có thể khiến gia đình yên bình trở lại như trước nhưng anh ta quá ngây thơ rồi.
Suốt tuần này, chứng nghi thần nghi quỷ của mẹ chồng ngày càng nặng hơn. Bà ta luôn miệng nói trong phòng tự dưng xuất hiện đồ của trẻ con, còn nghe thấy tiếng trẻ con. Nhưng tôi thì chưa từng thấy.
--------------------------------------------------