Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con Đầu Lòng

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi nở một nụ cười trước gương… Không hài lòng... Không hài lòng… Mãi đến khi điều chỉnh được nụ cười vừa ý, tôi mới bước ra khỏi phòng tắm.

Nhìn thấy giấy ăn trên giường, tôi lập tức biết chồng đã giải quyết xong rồi. Sau khi thu dọn giấy ăn, tôi vào bếp hâm một cốc sữa nóng, còn thêm một chút "đường".

"Chồng ơi, anh vất vả rồi, uống sữa xong thì ngủ đi nhé."

"Niệm Niệm, em thật tốt."

"Anh là người chồng yêu quý nhất của em, em không tốt với anh thì còn có thể tốt với ai đây?"

Tôi nhìn chồng uống hết sữa mà nụ cười trên mặt tôi càng sâu hơn. Chẳng mấy chốc, tiếng ngáy vang lên khắp phòng. Tôi dịu dàng vuốt ve chồng, sau đó cầm lấy điện thoại của anh ta.

Một người phụ nữ tốt không nên kiểm tra điện thoại của đàn ông. Đương nhiên tôi sẽ không kiểm tra, tôi chỉ quan tâm chồng, muốn hiểu anh ta nhiều hơn một chút thôi.

Mật khẩu… Sinh nhật của tôi, không đúng. Sinh nhật của chồng, cũng không đúng.

Tay tôi run rẩy nhập 20220703, màn hình mở khóa, trái tim tôi cũng đau đớn như bị xé nát. Các ngón tay siết chặt điện thoại, cái ngày này...

Đúng lúc tôi cảm thấy khó thở, một tiếng hét chói tai vang lên từ phòng bên cạnh.

Là mẹ chồng.

Tôi vội vàng đặt điện thoại về chỗ cũ, xỏ dép lê rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.

"Mẹ, có chuyện gì vậy?"

Mẹ chồng thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, môi cũng run rẩy. Tôi vội vàng chạy tới, nắm lấy tay mẹ chồng: "Mẹ ơi, mẹ đừng dọa con chứ, có chuyện gì vậy?"

Mẹ chồng hoảng sợ, ôm đầu lùi lại: "Đừng! Đừng đến đây! Không liên quan đến tôi..."

Thấy mẹ chồng như vừa gặp ác mộng, tôi vội vàng bật đèn.

"Mẹ! Con là Niệm Niệm!"

"Niệm Niệm... Niệm Niệm... Phùng Niệm."

Mẹ chồng lẩm bẩm tên tôi rồi lấy lại được thần trí. Nhưng ánh mắt bà ta nhìn tôi khiến tôi sợ hãi… Như đang nhìn một con quỷ dữ vậy.

"Mẹ?"

"Không sao..."

Mẹ chồng chỉ nói là gặp ác mộng, nhưng lại không chịu kể mơ thấy gì.

Tiếng động quá lớn nên đã làm chồng tôi thức giấc. Chết tiệt... Chồng tôi làm việc vất vả như vậy, thời gian nghỉ ngơi không đủ thì sao mà chịu nổi?

"Niệm Niệm, mẹ gặp ác mộng, không dám về phòng ngủ nên đêm nay mẹ sẽ ngủ cùng phòng với anh. Em..."

"Em sẽ ngủ phòng bên cạnh, cũng không biết mẹ mơ thấy gì, anh hãy an ủi bà ấy thật tốt, dù sao anh cũng là con trai duy nhất của bà ấy." Tôi hiểu chuyện nói.

Chồng tôi mãn nguyện: "Vẫn là Niệm Niệm hiểu chuyện nhất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-dau-long-xavj/chuong-2.html.]

Tôi cười ngọt ngào, đóng cửa giúp họ. Sau khi trở về phòng mẹ chồng và nằm lên giường, tôi đeo tai nghe, mở điện thoại lên. Bên trong điện thoại chính là mẹ chồng vẫn còn hoảng sợ và người chồng thân yêu của tôi.

"Mẹ, ngày mai con còn phải lên lớp. Rốt cuộc mẹ muốn nói gì với con vậy?" Chồng tôi buồn ngủ đến mức mí mắt díp lại, ngáp liên tục.

Khuôn mặt mẹ chồng đầy kinh hãi: "A Khánh ơi, mẹ mơ thấy nó rồi... Nó m.á.u me khắp người bò đến... Nó hỏi mẹ tại sao lại g.i.ế.c nó, chân thực quá... Mẹ sợ quá."

Có lẽ vì quá sợ hãi, sau khi nói xong, thậm chí mẹ chồng còn run lên bần bật.

3.

Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng, hóa ra mẹ chồng cũng có lúc sợ hãi đến vậy. Nghe nói bà ta từng phá sáu thai con gái, không biết lúc đó bà ta có sợ hãi không nhỉ?

Chồng tôi nghe vậy, sắc mặt không tự nhiên thoáng d.a.o động: "Mẹ, mẹ đừng nói bậy nữa!"

Rõ ràng là anh ta cũng sợ rồi.

Khóe môi tôi không kìm được nhếch lên. Thú vị! Thật sự quá thú vị!

Mẹ chồng không dám nói lung tung nữa, trùm chăn kín mít, không biết có ngủ không, còn chồng tôi cũng nhanh chóng ngủ thiếp đi lần nữa.

Chỉ có tôi, trong đêm tối này, vẫn còn tỉnh táo. Không biết vì sao, bụng dưới tôi đau âm ỉ. Tôi cuộn tròn ở góc giường. Tại sao lại đau đến vậy... Giống như bị x.é to.ạc ra vậy.

Trong cơn đau, tôi đã ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau tỉnh dậy, chồng tôi đã đi làm, mẹ chồng thì đang ngồi xổm trong bếp, không biết đang lúi húi làm gì.

"Mẹ?"

Mẹ chồng vội vàng giấu thứ đồ trong tay đi, sau đó đứng thẳng người dậy.

"Mẹ, hôm nay còn bát canh thịt kỳ lạ hôm qua không ạ? Món đó ngon lắm..." Tôi hơi ngượng ngùng.

Trong mắt mẹ chồng lóe lên một tia kinh ngạc: "Chịu uống rồi sao?"

Tôi thẹn thùng gật đầu: "Không hiểu sao, sau khi uống bát canh đó... A Khánh đối xử với con nhiệt tình hơn nhiều."

Mặt tôi đỏ bừng, còn mẹ chồng thì kích động mà vỗ tay liên tục.

"Tốt quá rồi! Nhà họ Vương chúng ta sắp có người nối dõi rồi!" Mẹ chồng cười toe toét, đến mức không khép miệng lại được.

Chẳng mấy chốc, mẹ chồng lại bưng bát canh đỏ tươi như m.á.u bước ra. Tôi ngửi mùi tanh nồng mà trên mặt lộ ra vẻ tham lam. Có lẽ vì hôm nay tôi rất chủ động nên mẹ chồng không hề nhìn chằm chằm vào tôi.

Giống như hôm qua, tôi xử lý bát canh đó. Một nửa vào đĩa của mẹ chồng, nửa còn lại vào hộp cơm của chồng.

Hôm nay tôi không động vào máy tính của chồng mà chỉ ngoan ngoãn ngồi tại chỗ đợi anh ta.

"Sao lại là bát canh này nữa?" Chồng tôi nhíu mày.

Tôi nhẹ nhàng xoa lưng cho anh ta: “Ngày nào anh cũng vất vả như vậy, không bồi bổ thì làm sao mà khỏe được? Ngoan, toàn là những thứ tốt cho anh cả.”

Mặc dù anh ta uống cạn nhưng lông mày vẫn nhíu chặt. Ừm, xem ra ngày mai phải đổi món mới.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con Đầu Lòng
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...