Lúc đó, cô bạn thân nhiều năm của tôi, Lâm Thanh, cũng quay về Bắc Thành. Chúng tôi cùng nhau lên kế hoạch cho cuộc trả thù này.
Hồi ức đột ngột dừng lại. Nhìn Vương Khánh với vẻ mặt căng thẳng, tôi thầm thở dài.
"Niệm Niệm, tha cho tôi đi... Sau này tôi nhất định sẽ đối tốt với em!”
"Niệm Niệm, tôi không cần con trai nữa... Con gái cũng được... Em tha cho tôi được không?"
Tôi cười lạnh: "Vương Khánh, anh đúng là một kẻ hèn hạ."
Dứt lời, tôi trùm một cái bao bố lên đầu anh ta, sau đó thả mười con đàn ch.ó dữ vào rồi đóng sập cửa phòng lại.
13
"Niệm Niệm, tớ đã tìm được nhà ở Phân Thành rồi, chuyện này xong xuôi thì chúng ta đi."
Lâm Thanh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, ánh mắt đầy lo lắng. Tôi nhìn về phía màn đêm, trong lòng đã lâu không bình yên như vậy.
"Niêm Niệm... Tớ mệt lắm."
Lâm Thanh ôm chặt lấy tôi, nước mắt cứ thế rơi xuống: "Tớ biết."
Ở thành phố này, tôi và Vương Khánh đều không có người thân bạn bè nào khác, cộng thêm việc anh ta bị đình chỉ công tác nên không ai phát hiện sự biến mất của chúng tôi.
Hai ngày sau, tôi đến thăm Vương Khánh, trên người anh ta đã chi chít những vết thương lớn nhỏ do ch.ó cắn. Mặt anh ta không còn chút máu, trông như sắp chết.
Tôi mỉm cười. Nỗi đau của anh ta bây giờ còn chưa bằng một phần mười nỗi đau của tôi khi đó.
Lúc này, tôi mang đến một bát canh thịt. Vương Khánh đã đói đến mụ mị đầu óc, không buồn hỏi canh có độc hay không, uống cạn một hơi, thậm chí cả xương thịt cũng không nỡ nhổ ra, nhai nát rồi nuốt xuống.
Đương nhiên là canh không độc.
"Vương Khánh, anh đúng là tàn nhẫn, uống m.á.u của chính con gái ruột mình." Khóe miệng tôi nở một nụ cười.
Anh ta trừng to mắt, dường như đã hiểu ra điều gì đó, muốn nôn nhưng lại sợ đói bụng, chỉ có thể phát ra tiếng nôn khan.
"Phùng Niệm, rốt cuộc cô đã cho tôi ăn cái gì? Cô đúng là người đàn bà độc ác như rắn rết!"
Tôi thờ ơ liếc nhìn khuôn mặt ghê tởm đó.
"Tôi độc ác? Bài t.h.u.ố.c này do mẹ anh tìm về, là bà ta độc ác trước."
Khi ngửi thấy mùi bát canh đó, tôi đã nhớ đến Pipi. Trong lòng tôi dâng lên cảm giác ghê tởm nhưng tôi đã giữ lại một ít mẫu rồi nhờ người đi khắp nơi hỏi thăm, mới biết món canh này được làm từ m.á.u nhau thai ngâm, đem cho ch.ó mẹ sắp sinh uống. Sau khi ch.ó mẹ sinh con, dùng ch.ó con non yểu mệnh để hầm...
Tàn nhẫn như vậy... Không ngờ bà ta lại ngu muội nói rằng có thể m.a.n.g t.h.a.i con trai.
Ni Ni đã giúp tôi tìm người cao tay chỉ dẫn, chỉ cần dùng nước giếng lạnh lẽo chế biến lại món canh này, nó sẽ tích tụ oán khí. Nếu kẻ bất lương ăn lâu dài sẽ tổn thương tâm trí. Đây cũng là lý do mẹ chồng phát điên nhanh như vậy.
Tôi kể lại tường tận những chuyện này cho Vương Khánh. Nói cho anh ta biết, anh ta đã vô tình ăn bao nhiêu thứ kinh tởm. Nói cho anh ta biết thực ra tôi biết mọi cuộc đối thoại của anh ta và mẹ chồng. Nói cho anh ta biết, tôi biết hết chuyện anh ta và Đỗ Yến đã vụng trộm khi tôi mang thai..
Người mẹ già mà anh ta yêu quý nhất do tôi ép hóa điên. Danh dự mà anh ta coi trọng nhất do tôi tự tay hủy hoại. Còn tôi, mỗi phút giây ở bên anh ta đều cảm thấy vô cùng ghê tởm.
Vương Khánh nghe từng chuyện từng chuyện một, biểu cảm dần méo mó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-dau-long-xavj/chuong-12-full.html.]
"Phùng Niệm, cô thật độc ác! Tại sao ngày xưa tôi lại cưới một người đàn bà tàn độc như cô!"
Tôi cười lạnh nhìn anh ta. Anh ta càng điên loạn, tôi càng hưng phấn. Tôi tắt đèn trong phòng.
"Phùng Niệm, cô định làm gì! Mau thả tôi ra!"
Trong bóng tối, những con ch.ó mẹ mất con không ngừng đ.á.n.h hơi, như thể đã tìm thấy kẻ đầu sỏ. Khi tôi rời khỏi căn phòng, bên trong truyền ra từng đợt tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
14
Quả nhiên phong cảnh Phân Thành khác biệt. Tôi đứng bên bờ sông, hóng gió sông, gió rất mát, nhưng cơ thể lại rất đau.
Tiếng loa phát thanh bên tai đang phát tin tức.
"Gần đây, tại một căn nhà gỗ hoang bên sông ở Bắc Thành đã phát hiện một người đàn ông với tinh thần bất thường, toàn thân lở loét, bị c.ắ.n vô số vết, nghi là giáo viên của một trường đại học, hiện đã được đưa đi cấp cứu, nhưng có thể phải đối mặt với nguy cơ bại liệt toàn thân."
Trên diễn đàn trường học, lịch sử đen tối của Đỗ Yến đã bị phanh phui triệt để, cô ta đã bị đuổi việc.
Chị hộ lý cũng gửi tin nhắn tới. Đó là một bức ảnh của mẹ chồng, bà ta mình mẩy xanh tím nhưng trong lòng vẫn ôm chặt một con búp bê vải hình bé trai.
"Chị hộ lý, rất nhanh nữa em sẽ gửi thêm một bệnh nhân tâm thần bại liệt nữa, xin chị hãy chăm sóc tốt quãng đời còn lại của họ, tiền sẽ được chuyển khoản đúng hạn mỗi tháng."
Trong lòng tôi vô cùng sảng khoái. Đôi khi, sống còn đau khổ hơn cái chết.
Ni Ni cầm chăn khoác lên người tôi.
"Cơ thể cậu đã như vậy rồi, đừng đứng hóng gió nữa."
"Người sắp chết... Hãy để tớ tận hưởng sự yên bình của gió sông."
Nước mắt Ni Ni lập tức rơi xuống: "Sao cậu lại không chịu điều trị chứ... Nếu điều trị sớm hơn thì..."
Tôi nắm tay cô ấy và mỉm cười: "Rời đi đối với tớ mới là một sự giải thoát."
Vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời, Ni Ni nghe lời tôi, kìm nén nước mắt.
"Cậu yên tâm, tớ nhất định sẽ làm theo lời cậu dặn dò, chôn tro cốt của chú dì và cậu cùng nhau trên sườn đồi đầy hoa huệ kia..."
Nước mắt cô ấy làm ướt quần áo của tôi. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu cô ấy, cơ thể chợt trở nên nhẹ bẫng.
Đến một vùng hỗn độn, tôi nghe thấy có người gọi mình.
"Niệm Niệm."
"Bé ngoan."
"Mẹ ơi!"
Tôi quay người lại, ôm ba đứa con, đứng giữa bố mẹ và đi về phía ánh sáng...
-Hết-
--------------------------------------------------