Tôi, một kẻ qua đường tầm thường.
Gia đình bình thường, chỉ số thông minh bình thường, ngoại hình không tính là quá xinh đẹp nhưng cũng được coi là xuất thân gia đình bình thường.
Mỗi ngày là một đường thẳng nối ba điểm: trường học, đường đi, nhà.
Cuộc sống trôi qua vô cùng bình dị.
Tôi cứ như vậy mà sống qua từng ngày theo đúng lộ trình đã định sẵn.
Cho đến một ngày, tôi phát hiện ra những điểm không bình thường trong cuộc sống của mình.
Chuyện này phải kể từ khi tôi lên lớp mười một, giáo viên sắp xếp cho tôi một người bạn cùng bàn mới.
Bạn cùng bàn của tôi tên là Lục Dục, một học thần đứng đầu khối, ngoại hình xuất chúng.
Tính cách cậu ấy trầm mặc u ám, cả người tỏa ra một loại khí trường chán đời, kiểu "đừng có lại gần tôi".
Nhưng không ngăn được việc người ta đẹp trai, lại còn học giỏi.
Cậu ấy vẫn là đối tượng khiến không ít cô gái phải lòng.
Trừ tôi ra.
Tôi không có hứng thú với cậu ấy, cũng chẳng có cảm giác gì.
Người tôi ngưỡng mộ là cậu hot boy lớp bên cạnh, tính tình rạng rỡ, thích đá bóng. Đây cũng là lý do giáo viên sắp xếp cậu ấy ngồi cùng bàn với tôi.
Tại sao không chọn nam sinh? Vì hình như cậu ấy bị bệnh sạch sẽ rất nặng.
Người khác chạm vào một cái là cậu ấy có cảm giác như bị mất miếng thịt, lập tức sa sầm mặt mày ngay.
Bọn con trai tuổi này ai mà chẳng trẻ người non dạ, sơ hở một chút là bùng nổ rồi đ.á.n.h nhau.
Đối với nữ sinh, cậu ấy còn có thể nhẫn nhịn đôi phần, không đến mức đ.á.n.h nhau nhưng những lời độc địa thì không thiếu.
Thế là tôi trở thành lựa chọn tối ưu để làm bạn cùng bàn với Lục Dục.
Thiết lập nhân vật của tôi với bên ngoài là ngây ngô, ít nói.
Những ngày làm bạn cùng bàn với Lục Dục, nước sông không phạm nước giếng, bình an vô sự.
Không nói chuyện, không chào hỏi.
Giữa cậu đặt sách giáo khoa, gần như không có giao thiệp.
Mặc dù tính tình cậu ấy tệ, nhưng mỗi ngày đi học, trên bàn cậu ấy luôn xuất hiện những lá thư mới.
Lần nào cậu ấy cũng... nhét hết vào cặp sách.
Lúc đầu cậu ấy vứt vào thùng rác, bị người ta nhặt lên đọc oang oang, sau đó cậu ấy gom hết vào cặp mình.
Tôi đoán chắc cậu ấy mang về tự tay tiêu hủy một thể.
Lục Dục không thiếu con gái theo đuổi, nhưng gần đây tôi phát hiện ra một điểm rất kỳ lạ.
Cứ cách một khoảng thời gian, lại có một nữ sinh không ngừng nỗ lực gây chú ý trước mặt cậu ấy.
Sau mỗi lần thất bại, đối phương dường như biến thành một người khác.
Tính cách hoàn toàn thay đổi.
Tôi ôm lấy cảm giác kỳ quái này, quan sát họ giống như một người đứng xem kịch vậy.
"Lục Dục, bài toán này tớ không hiểu, cậu có thể dạy tớ được không?"
Người nói là hoa khôi lớp chúng tôi, trông thanh thoát như một đoá hoa Thủy Tiên.
Cô ấy đứng cạnh Lục Dục, đặt sách lên bàn cậu ấy, mang theo vài phần thẹn thùng.
Lục Dục lười biếng ngước mắt lên, lạnh lùng nói: "Tôi không biết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuu-roi-cau-khong/chuong-1.html.]
Đây đúng là mở mắt nói điêu rồi, môn Toán lần nào cậu ấy cũng được điểm tối đa, tôi còn chưa bao giờ thấy con số đó thay đổi.
Nụ cười trên môi Hoa Thủy Tiên cứng đờ lại.
"Vậy thì thôi vậy."
Tôi nhìn cô ấy vẫn giữ nụ cười rồi biết ý rời đi.
Nhìn ánh mắt cô ấy, tôi đoán cô ấy sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy.
Quả nhiên, giờ thể d.ụ.c buổi chiều, tôi thấy cô ấy cầm một chai nước đưa cho Lục Dục đang ngồi hóng mát dưới gốc cây.
"Lục Dục, khát rồi đúng không, uống chút nước đi."
"Tôi không khát."
Anan
Lục Dục từ chối cô ấy, đồng thời cầm chai nước đặt dưới chân lên vặn nắp uống.
Tôi đã nhìn thấy nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t trong âm thầm của Hoa Thủy Tiên.
"Không sao, tớ cứ để đây, lúc nào cậu muốn uống thì uống nhé." Hoa Thủy Tiên giữ nụ cười đúng mực rồi đi khỏi .
Dưới bóng cây, gió mát thổi qua làm bay những sợi tóc mái che trước trán Lục Dục, đường nét của thiếu niên như được chạm khắc tỉ mỉ.
Ở lứa tuổi lẽ ra phải rạng rỡ tự do, trong ánh mắt cậu ấy lại nhuốm một màu đen sâu thẳm.
Thiếu đi sức sống.
Cậu ấy bất chợt nghiêng người quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của tôi.
Tôi coi như không có chuyện gì mà thu hồi tầm mắt, nhìn những đám mây trên trời thẩn thờ.
Thời gian cuối của tiết thể d.ụ.c, lúc tập trung giải tán.
Hoa Thủy Tiên thốt lên một tiếng kinh hãi, cả người lao về phía trước.
Phía trước cô ấy chính là Lục Dục.
Thế nhưng, cô ấy đã đ.á.n.h giá thấp sự lạnh lùng của cậu ấy.
Cậu ấy bước sang bên cạnh một bước, trơ mắt nhìn Hoa Thủy Tiên ngã nhào xuống đất.
Hai bàn tay buông thõng thậm chí không hề có một chút phản xạ có điều kiện nào để đưa ra đỡ.
Hoa Thủy Tiên đau đến ứa nước mắt, lần giả vờ ngã này đã biến thành ngã thật.
Lục Dục nhìn cô ấy từ trên cao xuống, khóe môi khẽ nhếch mang theo sự giễu cợt đối với một kẻ hề.
Từ ngày hôm sau, Hoa Thủy Tiên im hơi lặng tiếng hẳn.
Cô ấy trở lại dáng vẻ trước đây, không còn vây quanh Lục Dục nữa.
Thầy giáo trên bục giảng nói văng cả nước miếng, còn nam sinh bên cạnh tôi thì đang viết những công thức mà tôi nhìn không hiểu trên giấy.
Dày đặc, khó hiểu.
Tôi phát hiện, khi cậu ấy viết những công thức này, khí trường của cả người sẽ thay đổi.
Trong mắt xuất hiện những tia sáng hiếm thấy.
Hôm nay là ngày có kết quả thi tháng, cả khối xôn xao.
Lục Dục, người vốn độc chiếm ngôi vương hạng nhất từ lâu, đã gặp phải đối thủ.
Xuất hiện hai vị trí hạng nhất!
Người đứng ngang hàng với Lục Dục trên bảng xếp hạng là tên của một nữ sinh.
Giống như một con ngựa đen, khiến tất cả mọi người kinh ngạc.
Bạn học trong lớp xì xào bàn tán, đều đang thảo luận về vị học thần mới nổi này.