Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cứu rỗi cậu không

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cậu ấy mặc bộ đồng phục màu đen của cửa hàng, bưng khay thức ăn đi xuyên qua đám đông.

Tôi thắc mắc, một người bị bệnh sạch sẽ như cậu ấy mà lại đi làm phục vụ làm thêm sao?

Nhìn một lát, tôi định đi, nhưng lại thấy bốn năm người hùng hổ đi về phía cửa hàng.

Lục Dục từ bên trong bước ra, cậu ấy bị nhóm người đó kẹp ở giữa, nửa đẩy nửa lôi đi về phía một con hẻm phía trước.

Tôi cau mày, lấy điện thoại ra gọi 113.

Nhìn bóng người biến mất ở đầu hẻm, tôi đi theo, con hẻm rất sâu, bóng tối trước mắt như một con quái vật khổng lồ, sẵn sàng nuốt chửng con người bất cứ lúc nào.

Tôi không tiến lại gần thêm, chỉ nghe thấy tiếng xô xát đ.á.n.h nhau mơ hồ truyền lại.

Lát sau, cảnh sát đến, họ xông vào trong hẻm.

Năm phút sau, họ đưa những người bên trong ra, mặt Lục Dục có vết thương, mấy người kia cũng đều bầm dập, nhìn tư thế đi đứng có vẻ bị thương khá nặng.

Người đứng xem mỗi lúc một đông, Lục Dục rũ mắt, thân hình cao ráo của thiếu niên dưới màn đêm, giữa những lời bàn tán, vẫn đứng thẳng tắp.

Chỉ có vệt đen giấu nơi đáy mắt là càng lúc càng sâu thẳm.

Mấy người kia bị đưa đi, Lục Dục bị hỏi vài câu rồi được thả về cửa hàng.

Tôi không ở lại thêm, quay người rời đi.

Về đến nhà, tôi lên mạng tìm kiếm một địa danh.

Thị trấn Hạ Chưng, không tồn tại ở bất kỳ góc nào trên thế giới này, hoàn toàn không có nơi đó.

Nhà của Mạt Lị dường như không nằm cùng một thế giới với tôi.

Bầu trời đêm ngoài cửa sổ có lưa thưa vài ngôi sao lấp lánh ánh sáng nhạt, tôi nhìn những vì sao mà xuất thần.

Sáng sớm, bước vào lớp học, tôi phát hiện trên bàn mình có một chiếc ngòi b.út bi.

Cùng một nhãn hiệu, bao bì nhựa y hệt, tôi biết là Lục Dục trả lại.

Thật ra chỉ là một cái ngòi b.út, tôi định bụng cho cậu ấy luôn.

Nhưng trả rồi thì thôi vậy, cũng tốt, càng khách sáo thì càng giữ được khoảng cách và sự lịch thiệp.

Mạt Lị đi rồi, nhưng những người muốn lấy lòng Lục Dục vẫn không hề giảm bớt.

Là bạn cùng bàn, sự phiền muộn tích tụ trên người cậu ấy khiến ngay cả tôi cũng cảm thấy không thoải mái.

Một người lặng lẽ xem kịch như tôi cũng khó tránh khỏi bị làm phiền, có người nhờ tôi giúp đỡ, có người muốn dò hỏi thông tin.

Tôi giống như một cục bông, mềm mại nhưng đều bật lại để từ chối tất cả.

Chỉ là hơi phiền phức một chút.

Tiết sau sẽ kiểm tra đọc thuộc lòng, một bài văn ngôn văn tôi đã đọc đi đọc lại mà vẫn chỉ thuộc bập bõm.

Tôi tranh thủ thời gian để củng cố lại, không thuộc sẽ bị phạt chép phạt, tôi hơi ghen tị nhìn sang cậu bạn cùng bàn học bá bên cạnh.

Vừa quay đầu lại, liền thấy một nữ sinh ở lối đi đột nhiên ngã về phía chỗ ngồi của cậu ấy, cậu ấy dùng tay đẩy đối phương một cái, nữ sinh đó ngã sang phía đối diện.

Khi Lục Dục thực hiện động tác này, người cậu ấy đột ngột ngả về phía sau, đúng lúc tôi quay đầu lại, mũi liền truyền đến một cơn đau nhức nhối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuu-roi-cau-khong/chuong-4.html.]

Bị sau gáy của cậu ấy va trúng rồi.

Lục Dục quay sang nhìn tôi, vẻ mặt ngỡ ngàng.

Sau đó tôi nghe thấy tiếng kinh hô của những người xung quanh, nhìn thấy con ngươi của cậu ấy đột nhiên co rụt lại.

Một dòng chất lỏng dính dớp lướt qua môi tôi, vị sắt lan tỏa trên đầu lưỡi.

Tôi bị chảy m.á.u cam.

Tôi rút khăn giấy từ trong cặp ra bịt lại, đứng phắt dậy, cũng chẳng thèm nhìn kẻ gây họa mà quay người đi thẳng đến phòng y tế.

Trong phòng y tế trường, tôi đã cầm được m.á.u.

Cửa phòng y tế bị một bóng người che khuất, Lục Dục đứng ở đó, chắn mất ánh sáng phía sau.

Cậu ấy bước vào, trả giúp tôi tiền t.h.u.ố.c men, tôi không khách sáo đẩy đưa nói không cần.

Chỉ im lặng nhìn cậu ấy thao tác.

"Xin lỗi."

Lục Dục đứng trước mặt tôi, tôi đang ngồi, nghe vậy hơi ngước đầu lên.

Cậu ấy cúi đầu, đôi lông mày và ánh mắt vốn dĩ luôn lạnh lùng thường ngày lúc này lại mang theo vẻ hối lỗi, thêm được một chút hơi thở con người.

Anan

"Ừ."

Tôi gật đầu nhẹ, chấp nhận lời xin lỗi của cậu ấy.

Trên đường quay về, chúng tôi người trước người sau bước đi.

Tôi liếc nhìn cái bóng bị ánh mặt trời kéo dài ở phía sau, không thích cảm giác bị người khác đi theo sau lưng, tôi liền tăng nhanh bước chân.

Khi đi ngang qua sân bóng rổ, Lục Dục đột nhiên lao lên kéo mạnh tôi một cái, một quả bóng bay sượt qua trước mặt tôi trong gang tấc.

Một nam sinh nhặt bóng chạy đến gần xin lỗi tôi.

Cảm giác tiếp xúc và lực đạo lạ lẫm truyền đến từ cổ tay khiến tôi cụp mắt xuống, tôi nhìn cậu tay Lục Dục đang nắm c.h.ặ.t cổ tay mình, khẽ nhíu mày.

Cậu ấy lập tức buông ra, mím môi, nói một câu: "Cẩn thận một chút."

"Cảm ơn."

Tôi nói xong liền tiếp tục đi về phía lớp học.

Lúc đi ngang qua góc cầu thang, tôi không ngoài dự kiến nhìn thấy cậu ấy đi về phía nhà vệ sinh.

Cũng phải, một người ưa sạch sẽ như vậy, chắc hẳn đang ra sức chà tay đây.

Trong nhà vệ sinh, dòng nước chảy xối xả gột rửa lòng bàn tay.

Thiếu niên trong gương, cúi mắt nhìn dòng nước xuyên qua kẽ tay, có vài phần ngẩn ngơ.

Quay lại lớp học, tôi ngồi xuống một lúc lâu Lục Dục mới trở về.

Sống mũi vẫn còn đau, may mà đã qua phần kiểm tra đọc thuộc lòng, tôi cũng coi như trút được gánh nặng.

Khó khăn lắm mới cầm cự được đến lúc tan học, tiếng chuông vừa reo, tôi xách cặp lên đi ngay.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cứu rỗi cậu không
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...