Tôi mua một chiếc ô rồi quay trở lại rẽ vào con hẻm đó.
Tôi đi tới trước mặt Lục Dục rồi ngồi thụp xuống, chiếc ô trong tay che chắn cho cậu ấy, tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt ô.
Lục Dục chậm chừ ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng.
Gương mặt vốn đã trắng trẻo giờ đây dưới sự gột rửa của nước mưa càng lộ vẻ xa cách lạnh lùng.
"Cậu không sao chứ?"
Tôi lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
Cậu ấy nhìn chằm chằm tôi, đột nhiên nở một nụ cười quái dị, cậu ấy nói: "Ông ta c.h.ế.t rồi."
Lục Dục chỉ vào cậu thân mình: "Kẻ là cha về mặt sinh học của cơ thể này."
"Cậu biết không?"
"Tôi rất vui."
Cậu ấy cười, nhưng nước mắt lại rơi.
Tôi nhìn những cảm xúc đang dồn nén trào dâng trong mắt cậu ấy, chậm rãi nói: "Đừng dầm mưa làm khổ thân thể nữa, cảm cúm sinh bệnh đi khám bác sĩ lấy t.h.u.ố.c đắt lắm đấy."
Có lẽ vì phát ngôn của tôi quá lạc quẻ, Lục Dục ngẩn ra: "Cậu không thấy tôi tàn nhẫn đáng sợ sao?"
"Tôi không hiểu về gia đình cậu, cũng không hiểu những cảm xúc thật sự trong lòng cậu."
"Tôi không có quyền đ.á.n.h giá cậu."
Tôi mở chiếc ô khác trong tay ra, đặt lên vai cậu ấy.
Sau đó đứng dậy: "Phía trước có một cửa hàng tiện lợi mở cửa 24 giờ, nếu cậu không muốn về nhà thì đến đó đi, đừng ở ngoài dầm mưa nữa."
"Tôi đi đây."
Tôi quay lưng về phía cậu ấy, chậm rãi bước ra khỏi hẻm.
Cảnh tượng chuyển dời, tôi thấy Lục Dục khi đã trưởng thành đang đứng trước một khu mộ.
Đầu ngón tay cậu ấy vân vê tấm ảnh của tôi, một người phụ nữ tóc dài váy đen xuất hiện sau lưng cậu ấy.
"Thấy đau lòng sao?"
"Ngươi muốn cứu cô ấy, muốn thay đổi vận mệnh cái c.h.ế.t của cô ấy không?"
Hóa ra, cô ta chính là kẻ xuyên không đã cướp đi thân phận của nữ chính.
Cái tên nhân vật nam phụ thứ N kia đã c.h.ế.t, cô ta cho rằng chính việc mình xoay chuyển đường dây vận mệnh đã hại c.h.ế.t hắn.
Cô ta hy vọng Lục Dục sẽ giúp cô ta.
Cô ta đã nói ra bí mật mình là người xuyên không, còn Lục Dục là nhân vật chính của thế giới này.
Cô ta bảo Lục Dục rằng, cái c.h.ế.t của tôi là do sự can thiệp của cô ta.
Cô ta chiếm thân phận nữ chính nên khó tránh khỏi bị vận mệnh sắp đặt, phải gặp gỡ Lục Dục vào một số thời điểm nhất định.
Để tránh khỏi sự lôi kéo của dây vận mệnh, cô ta đã nghĩ ra rất nhiều cách.
Trong một lần tình cờ, tôi đã vô tình thay thế cô ta xuất hiện vào thời điểm gặp gỡ Lục Dục.
Cô ta phát hiện ra chỉ cần có người đi theo tuyến của nữ chính thì cô ta sẽ không bị vận mệnh khống chế nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuu-roi-cau-khong/chuong-13.html.]
Thế là sau đó, vô số lần tôi và Lục Dục gặp nhau đều là do cô ta đứng sau thúc đẩy.
Bản tính tôi vốn điềm đạm, những gì tôi làm cho Lục Dục chỉ thuần túy xuất phát từ lòng tốt, đối với tôi đó chỉ là những chuyện nhỏ nhặt không đáng nhắc tới, nhưng lại vô tình biến tôi thành người mang lại hơi ấm cho Lục Dục.
Khiến cậu ấy nảy sinh tình cảm và sự chấp niệm với tôi.
Trong thế giới đầu tiên, sau khi tốt nghiệp chúng tôi thỉnh thoảng có thư từ qua lại.
Nửa năm sau khi Tinh Huyễn ra mắt, Lục Dục hẹn tôi gặp mặt, tôi đã đồng ý, nhưng cũng đã thất hứa.
Lần gặp lại tiếp theo là ở tang lễ của tôi.
Người xuyên không nói với Lục Dục rằng chỉ cần cậu ấy xảy ra chuyện thì thế giới sẽ sụp đổ.
Thần sẽ xuất hiện, ra tay cứu vãn thế giới.
Mọi thứ có thể bắt đầu lại từ đầu.
Tôi cũng có thể trở về vị trí của mình.
Lục Dục đã đồng ý.
Thế giới thứ hai, thế giới thứ ba, tôi vẫn bị thế giới xóa sổ và t.ử vong, vào khoảnh khắc tôi rời đi, Lục Dục sẽ nhớ lại ký ức của kiếp trước.
Nỗi đau đớn tăng lên gấp bội gặm nhấm cậu ấy.
Anan
Cậu ấy đã hiểu ra rồi, cái c.h.ế.t của tôi chẳng liên quan gì đến người xuyên không cả, ở thế giới này, tôi định sẵn là không sống quá 25 tuổi.
Cậu ấy ngẩng đầu nhìn trời, một lát sau khóe miệng nở một nụ cười tàn nhẫn.
Giây tiếp theo, thế giới rung chuyển, bắt đầu tan rã và sụp đổ.
Khoảnh khắc mở mắt ra, nước mắt tôi tuôn rơi lã chã.
"Các người đã gặp mặt nhau rồi đúng không?"
Tôi hỏi A Cửu, cổ họng nghẹn đắng, giọng nói trở nên khàn đặc.
"Đúng vậy, cậu ấy đã đưa ra điều kiện với Thần, cậu ấy sẽ sống để thế giới này tiếp tục vận hành, với tiền đề là cậu phải sống tốt cho đến lúc già."
"Cậu ấy muốn cậu cả đời thuận lợi, bình an vui vẻ."
"Thần đã đồng ý."
Ở kiếp trước, A Cửu đã chú ý đến tôi, sau đó vẫn luôn cùng người làm nhiệm vụ rà soát lại từng thế giới, muốn tìm ra động cơ tự sát của Lục Dục.
Nó phát hiện ra, ở mỗi một thế giới sau khi tôi c.h.ế.t, Lục Dục cũng tự sát theo.
Cho nên nó mới đến tìm tôi, nhưng vẫn chậm một bước.
A Cửu đứng dậy: "Ái chà, ta dẫn cậu đi gặp cậu ấy, nói cho cậu biết sự thật là để cậu biết sự hy sinh của cậu ấy đó!"
"Ta ghét cái kiểu thẩm mỹ kết thúc buồn (BE) lắm!"
Tôi xoa xoa bộ lông đang xù lên của A Cửu, vừa khóc vừa cười nói: "A Cửu, cảm ơn ngươi đã nói cho tôi biết."
Lục Dục tự sát hết lần này đến lần khác là vì tôi.
Hết lần này đến lần khác gánh chịu nỗi đau mà tin t.ử vong của tôi mang lại cho cậu ấy.
Dùng việc không ngừng tự hủy hoại bản thân để đổi lấy cơ hội đối thoại và giao dịch với Thần.
Hóa ra, tôi mới là người luôn được cậu ấy cứu rỗi.