Móng vuốt mèo của nó đặt lên tay tôi, một dáng vẻ đầy nhiệt huyết.
Tôi giữ im lặng, không hề bị lay chuyển.
Đối với tôi, Lục Dục chỉ là một người bạn cùng lớp bình thường.
Tôi không muốn chấp nhận nhiệm vụ này, cũng không cho rằng mình có thể làm được.
Cậu ấy có thể xóa sổ nữ chính, thì cũng có thể xóa sổ tôi.
Hơn nữa, hai chữ "cứu rỗi" này rất nặng nề.
Cứu người khác, nhưng lại phải đ.á.n.h đổi chính mình.
Tôi đã từ chối yêu cầu của A Cửu, nó bám lấy tôi một thời gian, cuối cùng đành bất lực từ bỏ.
Ngày tháng của tôi vẫn trôi qua bình thường, xoay quanh ba điểm: nhà - trường - nơi làm thêm.
Gợn sóng duy nhất đến từ những người thực hiện nhiệm vụ công lược Lục Dục, tôi giống như một khán giả, im lặng quan sát họ.
Chôn giấu bí mật vào tận đáy lòng.
Mối quan hệ giữa tôi và Lục Dục vẫn như trước, không can thiệp vào nhau, chung sống bình lặng.
Trạng thái này kéo dài mãi cho đến năm lớp 12.
Chúng tôi vẫn học cùng lớp, giáo viên chủ nhiệm vẫn là thầy giáo cũ hồi năm lớp 11, dưới sự sắp xếp của thầy, Lục Dục lại trở thành bạn cùng bàn của tôi.
Mối quan hệ của chúng tôi cũng không có thay đổi gì nhiều, vẫn duy trì sự khách sáo đó.
Có lẽ do những người làm nhiệm vụ được làm mới quá thường xuyên, thời gian này xung quanh Lục Dục yên tĩnh đi rất nhiều.
Anan
Cuộc sống lớp 12 nặng nề đối với một đứa học dốt có chỉ số thông minh bình thường như tôi thật sự là áp lực không nhỏ, tôi học hành một cách chật vật.
Lục Dục giống như một con gấu trúc quốc bảo, được các thầy cô đặc biệt quan tâm, mọi người đều mặc định cậu ấy đã đặt một chân vào ngôi trường đại học hàng đầu, chỉ còn chờ kỳ thi cuối cùng.
Nửa tháng cuối cùng của đếm ngược kỳ thi, nhà trường tổ chức chụp ảnh kỷ yếu.
Ngày hôm đó, Lục Dục không đến, tìm khắp nơi cũng không thấy người.
Cuối cùng mọi người vẫn chụp ảnh kỷ yếu theo kế hoạch, chỉ thiếu duy nhất mình cậu ấy.
Tại sao cậu ấy không đi, tôi cũng không biết.
Lúc chia phòng thi, tôi và cậu ấy bị phân vào một ngôi trường khác.
Ngày đi thi, tôi gặp Lục Dục trên cùng một chuyến xe buýt, xe chật ních người, mười người thì có đến chín người là học sinh đi thi.
Lúc lên xe, lối đi cũng đầy người đứng, Lục Dục ngồi ở chiếc ghế đầu tiên của hàng ghế phía trước.
Khi nhìn thấy tôi, cậu ấy đã đứng dậy, nhường chỗ ngồi cho tôi.
Thật ra tôi có chút bất ngờ.
Còn cậu ấy thì nắm lấy tay vịn, đứng ngay cạnh tôi.
Tôi ngước mắt nhìn cậu ấy, ánh mắt đang rũ xuống của cậu ấy va chạm với tôi, rồi lại dời sang ngoài cửa sổ.
Thân xe lắc lư, đi thẳng về phía trước.
Trời ngoài cửa sổ hơi âm u, một lát sau liền đổ mưa, làm mờ đi cửa kính xe buýt.
Lúc đến trạm, Lục Dục không có ô trong tay, cậu ấy không hề do dự bước thẳng vào màn mưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuu-roi-cau-khong/chuong-6.html.]
Lúc lên xe, tôi đi cùng một người bạn nữ, cô ấy có mang theo ô.
Tôi nhìn bóng lưng đơn độc giữa đám người đông đúc kia, nhìn chằm chằm vào chiếc ô trong tay vài giây, rồi chạy nhỏ bước đuổi theo.
Tôi giơ chiếc ô của mình lên quá đầu cậu ấy, cậu ấy cao hơn tôi rất nhiều, tay giơ ô của tôi có chút tốn sức.
Cậu ấy dừng lại, khuôn mặt dính hơi nước cúi xuống nhìn tôi.
Tiếng bước chân vội vã của những người đi thi xung quanh, những giọt mưa cũng trở nên dày đặc hơn, tôi và cậu ấy ở trong thế giới nhỏ bé dưới tán ô này dường như tĩnh lặng lại.
Cậu ấy không nói gì, nhưng trong ánh mắt lại có chút gợn sóng lăn tăn.
Còn sự im lặng trong nửa khắc này của tôi là vì, tôi phát hiện ra tận sâu trong lòng mình đang trào dâng một chút xót thương dành cho cậu ấy.
Thật kỳ lạ, cậu ấy đ.á.n.h nhau bị thương tôi không có cảm giác gì, biết được hành động tự sát vào giây cuối cùng của định mệnh cậu ấy tôi cũng không có quá nhiều d.a.o động.
Lúc này đây lại bị bóng lưng của cậu ấy ở khoảnh khắc trước đó chạm đến tâm can.
"Cho cậu này, chúc cậu đạt được nguyện vọng trong kỳ thi đại học."
Tôi ném chiếc ô cho cậu ấy, quay người nép vào dưới tán ô của người bạn đi cùng.
Chiếc ô đó coi như là lời cảm ơn vì cậu ấy đã nhường chỗ cho tôi vậy.
Vừa đi tôi vừa ngoái đầu nhìn cậu ấy một cái.
Trong màn mưa, thiếu niên che một chiếc ô nhỏ màu xanh in hình bồ công anh, đứng lặng im tại chỗ.
Trong nháy mắt liền bị dòng người đến sau vùi lấp.
Tôi thu hồi tầm mắt, đi về phía phòng thi.
Lúc đó tôi không biết rằng, cái nhìn này chính là lần gặp mặt cuối cùng của tôi với Lục Dục trong quãng đời thanh xuân.
Lúc lấy bằng tốt nghiệp, điền nguyện vọng, tôi đều không gặp lại Lục Dục.
Ngày thường cậu ấy đã không có quá nhiều qua lại với người khác, các bạn trong lớp không ai biết cậu ấy đã xảy ra chuyện gì.
Thầy chủ nhiệm cũng không tiết lộ quá nhiều, chỉ lộ ra vẻ vui mừng thông báo thành tích thủ khoa toàn tỉnh của Lục Dục.
Loa phát thanh toàn trường, băng rôn treo cao.
Tất cả mọi người đều đang reo hò vì vinh quang của cậu ấy, chỉ duy nhất nhân vật chính là vắng mặt.
Sau đó, tôi nghe nói Lục Dục đã vào ngôi trường đại học hàng đầu.
Còn tôi, vào một trường đại học bình thường.
Chúng tôi hoàn toàn không còn sự giao thoa nào nữa.
Năm đại học thứ hai, tôi thấy có người trong nhóm lớp bàn tán về cậu ấy, nói cậu ấy đã đi du học nước ngoài rồi.
Cái nhóm thỉnh thoảng mới náo nhiệt này cũng không phải tất cả bạn học trong lớp đều có mặt, ví dụ như Lục Dục.
Tôi có ở đó, nhưng cũng chỉ đóng vai một con cá lặn sâu dưới nước.
A Cửu đã nói, cậu ấy sẽ tạo ra một thời đại mới, trở thành một nhân vật rất lợi hại.
Tôi có chút tò mò.
Đó sẽ là một thời đại như thế nào.