Tôi lần nữa mở mắt, thấy mình đang ở trong căn phòng bệnh trắng tinh. Lý Phán ngồi cạnh tôi, mắt hơi đỏ, dường như đã khóc.
Mẹ khóc gì vậy? Tôi đưa tay nắm lấy tay mẹ.
“Con cuối cùng cũng tỉnh rồi.” Lý Phán xoa đầu tôi: “Y tá nói con đã tỉnh một lần trong ICU rồi, tỉnh rồi là không sao cả. Con ngoan, bây giờ không sao rồi.’
Mẹ đặt tay tôi lên mắt mình. Tôi cảm thấy hơi ẩm ướt, chưa kịp lên tiếng an ủi thì mẹ đã đặt tay tôi trở lại.
“Con muốn ăn gì? Mẹ đi mua cho con.” Mẹ đứng dậy.
“Con bị sao rồi ạ?” Tôi yếu ớt hỏi mẹ.
“Phó Nguyên Thao đánh con hôn mê mấy ngày. Trước đó ở ICU, bác sĩ nghi ngờ con bị tổn thương sọ não, may mà lần thứ hai chụp MRI thì phát hiện m.á.u tụ đã được hấp thụ hết. Suýt chút nữa là phải phẫu thuật mở sọ rồi.”
Mẹ nhìn tôi chằm chằm, dường như muốn hút tôi vào mắt mình: “May mà con tỉnh lại rồi. Trẻ con hồi phục nhanh thật, theo dõi thêm mấy ngày nữa, không sao thì có thể xuất viện.”
Mẹ đi lấy cơm cho tôi. Tôi mơ mơ màng màng, không lâu sau lại ngủ thiếp đi.
Tôi nằm viện nửa tháng. Y tá nói tôi bị gãy xương sườn do bị đánh, cần nghỉ ngơi ba tháng. Trong thời gian đó, Lý Phán luôn ở bên tôi, thỉnh thoảng mẹ vắng mặt, chủ tiệm sẽ đến thăm tôi.
“Đứa trẻ đáng thương,” Chủ tiệm lau mồ hôi trên trán tôi: “Tiếc quá, tên tội phạm khốn kiếp đó cuối cùng lại chạy thoát rồi.”
“Chạy rồi ư?” Tôi kinh ngạc muốn ngồi dậy. Tốn nhiều công sức như vậy, bỏ ra nhiều thời gian như thế, cuối cùng lại để Phó Nguyên Thao chạy thoát ư?
Tại sao?
Sau khi Lý Phán trở về, tôi hỏi mẹ. Mẹ im lặng một lúc, rồi nói: “Không sợ hắn ta chạy. Hắn ta không chạy đâu. Mẹ còn đang lo không có cách nào xử lý hắn đây.”
Sau khi xuất viện, tôi được Lý Phán đưa về căn nhà ở thành phố tỉnh lẻ để dưỡng bệnh. Tôi thấy tin tức đưa tin, vụ án Phó Vệ Bình cấu kết với con cháu buôn lậu sắp được xét xử, nếu phán quyết theo hướng này, Phó Vệ Bình e rằng khó thoát khỏi cái chết.
Đồng thời, các vụ án tham nhũng, hối lộ và thiếu trách nhiệm của Trần Quốc Lâm và Chu Cửu Nguy cũng được xét xử, bọn họ lần lượt bị tuyên án mười mấy năm tù.
Phó Nguyên Thao vẫn đang bị truy nã.
Còn một chuyện thú vị nữa, Lý Gia Bảo đã mất tích, trước khi mất tích hắn ta nợ hơn một triệu tám trăm nghìn tệ, bị bọn đòi nợ đưa đi, không rõ tung tích.
Trên bản tin, bố mẹ Lý tóc bạc phơ lưng còng, đau khổ tột cùng.
Lý Phán nhìn bản tin, trầm tư hồi lâu.
Một lúc sau, mẹ nói: “Hai người đó từ nhỏ đã rất tệ với mẹ, nhưng họ là bố mẹ mẹ, mẹ không thể tự tay g.i.ế.c họ được. Cứ như vậy đi.”
“Vậy còn những người khác thì sao?” Tôi hỏi mẹ.
“Những người khác thì chúng ta phải đi gặp gỡ cho ra lẽ.” Mẹ vừa sắp xếp đồ đạc vừa nói: “Con có muốn ra nước ngoài chơi không?”
“Ra nước ngoài ạ?” Tôi hỏi: “Đi đâu ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuu-roi-lan-nhau-nrax/chuong-25.html.]
“Myanmar.” Lý Phán nói: “Đợi vết thương của con lành, chúng ta sẽ đi.”
Tháng Sáu, tôi và Lý Phán lên chuyến bay đến Myanmar. Xuống máy bay, Lý Phán cũng không nói làm gì, chỉ đưa tôi đi tham quan Vườn thực vật Hoàng gia Myanmar, Chùa Shwedagon ở Yangon, và Động Pindaya, du lịch liền ba ngày.
Không lẽ là đến để chơi thật sao, tôi ngậm cơm nếp thịt nướng trong miệng, đầy nghi hoặc.
Sáng sớm ngày thứ tư, có người đến đón chúng tôi ở cửa khách sạn.
Chiếc xe sedan màu đen đi hơn sáu tiếng, đi thẳng đến một vùng đất vô cùng hoang vu. Khi xuống xe, dưới chân đã không còn đường, chỉ có những mảng thực vật và đất vàng.
Một người đàn ông nhỏ con đi tới: "Chị Lý Phán phải không? Đã đợi chị lâu rồi, đi lối này."
Tôi nắm tay Lý Phán, cảm thấy hơi sợ hãi. Cả vùng này hầu như không có bóng người, chỉ có mấy căn nhà sàn phía trước, nhìn từ bên ngoài thì tối tăm nhưng vững chãi.
Lý Phán dẫn tôi, đi xuyên qua những căn nhà sàn đất, đến một bãi sông cạn. Tôi thấy ở đây có mấy nấm đất, trên đó cắm những tấm bảng gỗ xiêu vẹo.
Lý Phán thở dài. Mẹ tháo kính râm, vỗ vai tôi: "Con à, nhìn cha con và cậu con thêm lần nữa đi."
Tôi kinh hãi, cảm thấy đầu óc ong ong: "Ai ạ? Phó Nguyên Thao và Lý Gia Bảo? Bọn họ, bọn họ…"
"Bọn họ ở ngay bên dưới." Giọng Lý Phán lạnh lùng, không chút cảm xúc.
Người đàn ông bên cạnh xoa mũi nhìn tôi: "Cô bé là con gái của chị Phán à? Để tôi kể cho cô bé nghe nhé."
Hắn ta chỉ vào một nấm mồ nói: "Cái thằng họ Lý này, nợ ngập đầu, không trả nổi. Bọn tôi nói với hắn ta Miến Bắc đâu đâu cũng là vàng, thế là hắn ta tin ngay. Hớn hở chạy theo qua đây."
Ngón tay hắn ta di chuyển, chỉ vào những nấm đất khác: "Hai thằng này là bỏ trốn qua đây. Một đứa là tội phạm bỏ trốn, nghe nói là vụ buôn lậu gì đó, đã nộp một đống tiền cho chúng tôi để đưa hắn đến Miến Bắc, haizz, đến rồi thì phải làm khổ sai cho chúng tôi thôi."
"Còn con nhỏ này, hình như có dính líu đến thằng đó, tưởng mình cũng là tội phạm bỏ trốn, ngu ngốc đi điều tra lộ trình trốn chạy của thằng đó, rồi tự mình cũng theo đến đây."
Không cần nói nữa đâu, tôi nghĩ. Ai cũng biết tình hình ở Myanmar thế nào, những người bị lừa đến đây không phải là người, mà là heo thịt. Dám chạy đến đây, đúng là muốn c.h.ế.t không kịp rồi.
Người đàn ông lại xoa xoa mũi hỏi tôi: "Bọn chúng hình như đã đắc tội với chị Phán, phải không?"
Tôi mỉm cười, hỏi hắn ta: "Anh biết hát bài đó không?"
Hắn ta: "Bài gì?"
"Chiến ca ấy, tôi làm mẫu cho anh xem." Tôi hắng giọng, hát vang lên:
"Vì bao nhiêu yêu thương đau đáu—
"Vì bao nhiêu hờn căm vết thương—
"Em đã không phân biệt nổi yêu và hận, liệu có phải cứ thế—"
Lý Phán quay đầu nhìn tôi: "Con câm miệng ngay, xương sườn còn chưa lành mà đã ở đây gào khóc om sòm!"
Tên đàn em cười toe toét. Tôi quay đầu chạy đến trước mộ Phó Nguyên Thao, mở đồng hồ điện thoại phát nhạc, điều chỉnh âm lượng tối đa.
--------------------------------------------------