Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cứu Vớt Vai Ác Kia

Chương 103

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Âu Dương Hiên bị khiển trách một trận, quân chủ nhiều lần ra lệnh cho gã nhất định phải ở cùng một chỗ với Lâm Uyên, nếu không sau này sẽ không kế thừa được vị trí quân chủ.

Âu Dương Hiên bức xúc trước tình thế ngoài miệng đồng ý, trong lòng lại càng không cam lòng, càng thêm căm hận Lâm Uyên bằng vào thân phận cùng sủng ái trói buộc gã, trong lòng cũng càng thêm chán ghét Lâm Uyên.

Thân phận của gã cao quý, dựa vào cái gì phải vì một Lâm Uyên nhiều lần nhượng bộ, bị quản chế? So sánh hai người, Âu Dương Hiên càng thích Bạch Lan ôn nhu săn sóc, nhu thuận hiểu chuyện, nào giống Lâm Uyên, ngang ngược ương ngạnh, điêu ngoa tùy hứng, còn muốn gã nâng niu mới được.

Đến ngày huấn luyện sinh tồn, tập hợp ở học viện, mấy chiếc phi thuyền cỡ lớn đưa các bạn học đến, mỗi người đều có định vị trong quang não, nếu gặp nguy hiểm có thể phát tín hiệu cầu cứu, nhưng đồng thời, thành tích cũng bị hủy bỏ.

Tễ Nguyệt một thân đồng phục học sinh gọn gàng, ở trong đám người cùng trang phục hết sức xinh đẹp, cao ngất tuấn tú, trong mắt Lâm Uyên, bối cảnh nghìn bài một điệu, một mình Tễ Nguyệt ở trong mắt hắn phát ra ánh sáng ôn nhuận.

Cảm nhận được ánh mắt sáng quắc của Lâm Uyên, Tễ Nguyệt âm thầm cầm tay Lâm Uyên, nhỏ giọng nói: "Anh đừng sợ, tôi nhất định sẽ bảo vệ tốt anh, cũng sẽ giúp anh đạt được hạng nhất."

Lâm Uyên nhìn Tễ Nguyệt một cái không nói gì, bên kia đạo sư giảng giải xong những việc cần chú ý trước khi huấn luyện bắt đầu, học sinh liền lục tục đi vào.

Bên trong giống như rừng rậm, cây cối tươi tốt, che khuất bầu trời, xanh um tươi tốt, bụi cây thấp bé khắp nơi đều có thể nhìn thấy, ngăn cản tầm mắt, còn có tảng đá trên đường không bằng phẳng, ngay cả một con đường đàng hoàng cũng không có.

Gia thế sinh viên Học Viện Đế Quốc bình thường đều không tệ, đều sinh ra và lớn lên ở Thủ Đô Tinh phồn hoa hoặc là các tinh cầu trọng yếu khác, sống an nhàn quen rồi, rất không thích ứng với tất cả mọi thứ ở nơi này, càng không nói đến những hùng tử được nuông chiều.

Chỉ vừa mới bắt đầu, đã có mấy hùng tử ngồi xổm khóc, cự tuyệt đi vào bên trong.

Nhiệm vụ của bọn họ không phải đều giống nhau, nhiệm vụ của hùng tử có thu thập dược thảo, có thu thập mẫu vật, còn có lấy một ít đồ vật trên người dị thú, không đồng nhất.

Nhiệm vụ của thư tử là bảo vệ hùng tử và sự an toàn của chính mình, còn có trợ giúp hùng tử hoàn thành nhiệm vụ của mình, chấm điểm dựa trên thu hoạch và hiệu suất.

Tễ Nguyệt một tay cầm tay Lâm Uyên, tay kia giúp Lâm Uyên xử lý cành cây dây leo và các chướng ngại vật khác trên đường, thời khắc nhìn chằm chằm dưới chân, nhắc nhở Lâm Uyên không bị tảng đá làm cho vấp ngã.

Tễ Nguyệt nhìn con đường quanh ngược bất định ở xa xa, ngồi xổm xuống, "Tới, tôi cõng anh."

"......"

Học sinh vào cửa vốn đã nhiều, còn có rất nhiều hùng tử không tiếp nhận được do dự không dám đi vào trong, nhìn thấy một màn này đều sửng sốt, sau đó theo bản năng nhìn đồng đội của mình.

Nhóm thư tử: "..." Muốn đánh cậu ta thì phải làm sao bây giờ?

Lâm Uyên tính tình tốt sờ sờ tóc Tễ Nguyệt, "Không cần, tôi tự đi.

Em phải bảo tồn thể lực, còn vài ngày."

Tễ Nguyệt cười đến ánh mặt trời rực rỡ, "Thể lực của tôi rất tốt, hoàn toàn không có vấn đề gì.

Những con đường đầy đá và bùn không nên để anh đi, bàn chân của anh mềm mại như vậy, chắc chắn sẽ bị thương."

Ha ha mềm mại! Lâm Uyên sải bước đi ra ngoài, rất ổn định lại rất linh mẫn đi thuận buồm xuôi gió.

Tễ Nguyệt ngây người một chút, vội vàng đứng lên đuổi theo Lâm Uyên, "Lâm Uyên, anh đừng tức giận, tôi không phải xem thường ý tứ của anh, anh là người lợi hại nhất ưu tú nhất, thư tử đều kém hơn anh.

Tôi chỉ không muốn thấy anh bị mệt mỏi."

Chỉ sợ Tễ Nguyệt cho rằng hắn đang hiếu thắng, không muốn thừa nhận không bằng thư tử, mới cự tuyệt Tễ Nguyệt chiếu cố.

"Tễ Nguyệt, sau khi huấn luyện xong còn hai tháng nữa tôi liền tốt nghiệp."

Tễ Nguyệt quả nhiên bị dời đi lực chú ý, trong lòng đều muốn nhắc tới, trước kia Lâm Uyên ở hang ổ của y đã nói hắn phải trở về học viện, sau khi tốt nghiệp có thể kết hôn sớm, mà không cần đợi đến 25 tuổi, hiện tại ý của Lâm Uyên là, thật sự muốn thực hiện sao?

"Em muốn loại nghi thức khế ước gì? Sau khi tốt nghiệp không cần phải sống trong ký túc xá của trường, em muốn sống ở Lâm gia hay chúng ta mua một ngôi nhà?"

Trái tim Tễ Nguyệt "phanh" nhảy dựng lên, "Anh là muốn ở nhà hay là muốn chúng ta ở riêng?" Nếu Lâm Uyên không bỏ được gia đình, cho dù y cảm thấy có chút không thoải mái, chỉ cần Lâm Uyên cao hứng y liền không sao cả.

Tễ Nguyệt âm thầm lên kế hoạch, chờ sau khi trở về y phải cố gắng kiếm tinh tệ, chuẩn bị phòng ốc cùng các loại đồ vật dùng cho nghi thức kết khế ước.

Chỉ cần là Lâm Uyên muốn, y đều sẽ nâng đến trước mặt Lâm Uyên.

"Còn em thì sao? Em muốn ở Thủ Đô Tinh hay trở về?" Lâm Uyên đối với ở nơi nào không có yêu cầu gì, mục đích của hắn chỉ có một mình Tễ Nguyệt.

"Tôi muốn ở bên anh.

Anh muốn đi đâu, tôi sẽ đi theo anh."

Lâm Uyên nhịn không được nở nụ cười, số lần hắn ở thế giới này không nói nên lời rất nhiều, nhưng số lần cười cũng rất nhiều, Tễ Nguyệt luôn đáng yêu như vậy, "Năng lực nói lời âu yếm ở thế giới này rất không tồi."

Tễ Nguyệt nhanh chóng liếc nhìn bốn phía, bên miệng nhàn nhạt cười của Lâm Uyên làm cho lòng y ngứa ngáy, tiến lên hôn trộm một chút, biện giải cho mình: "Tôi chưa bao giờ nói cái loại lời âu yếm tao khí này, tôi nói đều là sự thật."

Đến trước một tảng đá, mặt trên vừa vặn bị lá cây che khuất ánh mặt trời chói mắt, "Chúng ta ở đây nghỉ ngơi một hồi." Tễ Nguyệt từ nút không gian lấy ra một cái đệm sạch sẽ mềm mại, trải trên tảng đá, mới cho Lâm Uyên ngồi lên, sau đó lại lau mồ hôi nhỏ trên mặt Lâm Uyên, lại lấy máy vệ sinh lau tay cho Lâm Uyên, lấy ra quả sữa mà hùng tử thích ăn đưa cho Lâm Uyên.

Lâm Uyên vừa rồi đã bắt đầu khiếp sợ nhìn Tễ Nguyệt lấy ra các loại đồ vật lộn xộn, "Bên trong nút không gian của em đều chứa những thứ này?" Thư tử khác chuẩn bị đều là vũ khí cùng đồ đạc phòng ngự, cũng chỉ có Tễ Nguyệt mang theo những thứ này.

"Còn mang theo tùy ngộ phòng, bên trong là gối đầu cùng chăn anh quen ngủ, buổi tối hẳn là sẽ không quá khó chịu.

Tôi còn mang theo gia vị, chờ lát nữa sẽ bắt cho anh một con Khiêu Khiêu Thú làm thịt nướng ăn."

Thư tử đi ngang qua vẻ mặt khổ sở, Tễ Nguyệt chính là khắc tinh của thư tử, vốn ngoài ý muốn gặp được còn rất cao hứng muốn đến chào hỏi, thuận tiện khoe khoang một chút bầu không khí giữa hắn và hùng tử rất tốt, tiến triển không tệ.

Nhưng hùng tử vừa rồi còn hài lòng với hắn, ánh mắt nhìn hắn đều là bất mãn, ngay cả hoa hắn vừa hái trong tay cũng ghét bỏ vứt đi.

"Trong này của ta đều là năng lượng và vũ khí của cơ giáp, không giống hắn, trang bị một ít đồ vật hoa lệ mà không thực tế chiếm cứ không gian, về sau nếu gặp phải nguy hiểm cần dùng đến vũ khí thì y chỉ có khóc.

Nếu cầu cứu để học viện tới cứu, thành tích bị hủy bỏ, mấy ngày nay có thoải mái đến đâu còn không phải là vô dụng sao?"

Sắc mặt hùng tử tốt hơn một chút, trong lòng vẫn có chút bất mãn, anh nhìn những thư tử khác xem?

Còn có một đôi vừa nhìn liền thập phần thân mật, không giống như vừa mới quen biết, động tác của hai người rất quen thuộc, hùng tử liền lập tức bất mãn nhéo lỗ tai thư tử, "Anh đi mà học thư tử nhà khác đi, sao tôi lại xui xẻo không gặp được chuyện tốt như vậy? Anh có mang theo tùy ngộ phòng không?"

Thư tử cẩn thận đem lỗ tai mình về, "Nhẹ, nhẹ một chút.

Tùy ngộ phòng thể tích lớn, vừa chiếm đất lại vô dụng."

"Vô dụng? Anh để tôi ngủ ở đâu vào ban đêm?"

"Tôi có mang theo túi ngủ."

"Tại sao tôi lại số khổ coi trọng anh như vậy, dã ngoại hoang dã anh để cho tôi ngủ trong túi ngủ?"

Thư tử cay đắng ha ha xin tha, cách khoảng không oán giận trừng mắt nhìn Tễ Nguyệt.

Lâm Uyên thấy Tễ Nguyệt nhìn một đôi náo loạn bên cạnh, trong mắt tràn đầy hâm mộ, còn không tự giác vuốt lỗ tai mình, sau đó quay đầu lại trông mong nhìn hắn.

Thư tử kia bị hùng tử của hắn tùy ý thân mật nhéo lỗ tai, quan hệ thoạt nhìn thập phần thân cận, thật đúng là vận may!

Ánh mắt Lâm Uyên cứng đờ, lại nhìn động tác của hùng tử kia, không, hắn cự tuyệt.

Trong mắt Tễ Nguyệt từ chờ mong biến thành mất mát, làm bộ vui sướng khi người gặp họa trêu ghẹo nói: "Thư tử kia thật đáng thương, hùng tử của hắn quá hung dữ, lỗ tai vừa nhìn liền biết rất đau." Hùng tử có chỗ nào bất mãn liền trực tiếp oán giận, hai người tuy rằng nhìn như đang cãi nhau, nhưng tình cảm vừa nhìn liền rất sâu.

Mà Lâm Uyên đối với y một chút yêu cầu cũng không có, cũng không nói y làm sao chọc hắn mất hứng, Tễ Nguyệt chẳng những không cảm thấy cao hứng, ngược lại trong lòng rất sợ hãi, luôn cảm thấy Lâm Uyên là đem bất mãn ghi nhớ trong lòng, chờ tích góp đủ thất vọng liền buông tay với y, sẽ làm cho y ngay cả chết như thế nào cũng không biết.

Y tình nguyện Lâm Uyên giống như hùng tử kia, tức giận mắng y vài câu, nhéo lỗ tai hoặc đánh y vài cái, có thể làm cho y biết y sai ở chỗ nào, có chỗ nào khiến Lâm Uyên không hài lòng.

Lâm Uyên trầm mặc một chút, hướng Tễ Nguyệt giơ tay lên, "Lại đây."

Ánh mắt Tễ Nguyệt sáng lên, dựa vào tảng đá bên cạnh Lâm Uyên, còn cố ý hạ thấp thân thể để lỗ tai ngang với Lâm Uyên.

Lâm Uyên sờ vài cái, sau đó thăm dò hôn một cái lên vành tai mượt mà của Tễ Nguyệt, "Tất cả mọi thứ của em vừa vặn đều là bộ dáng tôi thích.

Thật sự là không tìm được lý do để bắt nạt nó.".

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cứu Vớt Vai Ác Kia
Chương 103

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 103
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...