Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cứu Vớt Vai Ác Kia

Chương 139

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Uyên trước tiên ổn định thân thể Omega trong ngực, lúc này mới ngước mắt lên nhìn Chu Bạch đang không nói ra lời, hỏi: "Chuyện gì?"

Chu Bạch lấy lại tinh thần cũng ngượng ngùng trắng trợn tiếp tục nhìn nguyên soái đùa giỡn Omega, mặc dù trong lòng tò mò giống như mèo cào.

"Chính là đến hỏi xem khi nào trở về."

Lâm Uyên dự đoán một phen thời gian, "Trưa hôm sau xuất phát, dựa theo an bài mà chuẩn bị công việc."

Không còn chuyện gì khác, Chu Bạch liền xoay người ra cửa, Chu Bạch ở trong lòng chậc chậc hai tiếng, nguyên soái cùng anh ta nói chuyện cũng không tốn bao nhiêu công phu, còn luyến tiếc buông Omega trong ngực, nhìn xem anh ta đã đóng cửa, còn chưa buông tay, nếu nguyên soái nói hắn không phải cố ý chiếm tiện nghi, có quỷ mới tin.

Chu Bạch vừa ra khỏi cửa liền đem những gì anh ta nhìn thấy tuyên truyền một lần, sinh động như thật.

Vừa mới bắt đầu một số thủ hạ của Lâm Uyên rất không thích Omega điện hạ đã từ hôn này, còn muốn vì nguyên soái của bọn họ mà nổi giận một phen, cho dù không thể quá đáng, ngẫu nhiên ngáng chân âm thầm giáo huấn một chút cũng có thể.

Nhưng tuyệt đối không nghĩ tới Omega rất đáng ghét này rất được nguyên soái bọn họ yêu thích, bọn họ còn có thể làm sao bây giờ, nguyên soái bọn họ thích, bọn họ tự nhiên phải tiếp nhận.

Chỉ có thể đem người cung phụng, không thể đắc tội.

Vốn dĩ Lâm Uyên không cần bận rộn nữa, nhưng nghĩ đến chiếc phi thuyền cuối cùng được gia tăng, Lâm Uyên vẫn tự mình đi xem chuẩn bị như thế nào, cũng ngừng tìm phiền toái cho Omega.

Lâm Uyên đi vào phòng họp, nhìn kỹ bố trí phi thuyền, so sánh danh sách đồ chơi giải trí tiêu khiển mà Omega yêu thích, đồ ăn vặt, thiết bị chơi game, còn có phim ảnh lần lượt hỏi thăm, vừa ngẩng đầu liền đối diện với ánh mắt hiểu rõ của mấy sĩ quan đối diện.

"Ở chỗ này vất vả lâu như vậy, lúc trở về tự nhiên phải nhàn nhã chậm rãi hưởng thụ."

"Vâng vâng." Bọn họ mới sẽ không vạch trần lời giải thích lạy ông tôi ở bụi này của nguyên soái.

Nguyên soái bọn họ khi nào chịu chơi những thứ ấu trĩ nhàm chán này, đều là chuẩn bị cho Omega.

"Chúng ta còn chuẩn bị phim, đều là một ít ký lục về nguyên soái soái khí giết địch, huyễn khốc điều khiển cơ giáp.

Đều là trân phẩm, tùy tiện một đoạn clip đều có thể mang đến học viện quân đội quan sát học tập.

Đương nhiên, đây đều là cho nguyên soái lúc rảnh rỗi thưởng thức một chút tư thế oai hùng của mình, không phải để cho cái gì Alpha, Omega xem."

Lâm Uyên vừa nghe hài lòng gật gật đầu, "Làm không tệ, nên có một hồ sơ lưu giữ quan sát giảng dạy."

Mấy người nháy mắt với nhau, trong lòng hiểu rõ mà không nói ra ái muội cười cười.

Xử lý xong những chuyện này Lâm Uyên liền vội vàng rời đi.

Sau khi trở về theo thường lệ hưởng thụ người hậu đặc biệt của hắn hầu hạ, chỉ là đến giờ ngủ nghỉ, nhìn Omega phất tay nói chúc ngủ ngon xong liền muốn vào nội thất, Lâm Uyên buột miệng gọi Omega lại.

"Nếu muốn tự mình hầu hạ tôi, tự nhiên phải ở lại bên cạnh tôi.

Nếu không tôi có nhu cầu gì vào ban đêm, thì cậu làm thế nào hầu hạ?"

Tễ Nguyệt vừa nghe thấy có đạo lý, liền trở về phòng ôm gối đầu của y, đặt lên giường Lâm Uyên, chui vào trong chăn, nghiêng đầu nghiêm túc nói: "Nguyên soái, buổi tối anh có nhu cầu liền gọi tôi."

Lâm Uyên hừ nhẹ một tiếng, hắn vốn còn chưa nói hết, tựa như tiểu thị hầu hạ thiếu gia thời xưa, ngủ trên giường chuyên môn cung cấp tiện cho thiếu gia sai phái.

Hiện tại có thể ngủ trên ghế sofa hoặc sàn nhà.

Bất quá nếu đã ngủ trên giường hắn, không phải giống như thời cổ đại làm ấm giường sao? Đối với điện hạ ái mộ hư vinh mà nói, để y làm ấm giường , là càng nghiêm trọng, là khinh nhục tra tấn.

Lâm Uyên liền ngậm miệng không nói.

Có thể nghe được hô hấp thanh đạm của Omega bên cạnh, với thị lực của Lâm Uyên, dưới nguồn sáng yếu ớt tự nhiên cũng nhìn thấy đường nét của Omega, an nhiên tốt đẹp như vậy, ngoan ngoãn nhu hòa.

Ma xui quỷ khiến, Lâm Uyên nâng nửa người trên lên, nhẹ nhàng hôn lên trán Omega một cái, "Chúc ngủ ngon." Liền cảm thấy mỹ mãn đi ngủ.

Ngày hôm sau sau khi tỉnh táo, Lâm Uyên vừa mặc quần áo vừa nhìn chăm chú Omega đang ngủ âm thầm nghiến răng nghiến lợi, tối hôm qua tại sao hắn lại đi hôn trộm một Omega? Người xưa có câu "đều là ánh trăng gây họa".

Nhất định là ánh trăng mê hoặc thần trí của hắn, đầu hắn không rõ ràng mới có thể đi hôn một Omega.

Vốn đã mặc xong quần áo định ra ngoài, nhìn thấy Omega còn đang ngủ say, Lâm Uyên bước chân dừng lại, sau đó lại cởi nút áo khoác ném lên giường, đánh thức Tễ Nguyệt.

Tễ Nguyệt mơ mơ màng màng mở mắt liền thấy được khuôn mặt tuấn tú của Lâm Uyên, vừa mở mắt là có thể nhìn thấy Lâm Uyên làm cho tâm tình y rất xán lạn, đầu óc còn chưa thanh tỉnh liền tươi cười nói, "Nguyên soái chào buổi sáng."

Lâm Uyên không được tự nhiên dời tầm mắt, "Lại đây hầu hạ tôi mặc quần áo."

"Được." Tễ Nguyệt đứng ở trên giường khom lưng mặc quân phục cho Lâm Uyên, lại ngồi xổm xuống buộc cúc áo từ dưới lên trên, chậm rãi che lấp đường cong duyên dáng của áo sơ mi bị cơ bắp chống ra.

Tễ Nguyệt nhịn không được nuốt nước miếng, khắc chế xúc động muốn nhào tới.

Thân hình hoàn mỹ lại tràn đầy sức mạnh của Alpha được bao bọc dưới quân phục được cắt tỉa kỹ càng, thẳng tắp, toàn thân tản ra khí thế cường đại khiến người ta thần phục, lạnh như băng lại cấm dục.

Áo khoác trên người Alpha là được y tự mình mặc vào, buổi tối nói không chừng còn phải do y tự mình cởi ra, a a a! Tễ Nguyệt dùng tay quạt gió vào khuôn mặt nóng bỏng, ý đồ hạ nhiệt độ trên mặt.

Nhớ tới chuyện hai ngày nay làm, tự tay đút hoa quả cho Alpha, gấp chăn trải giường, cùng giường chung gối hầu hạ Alpha, buổi sáng hầu hạ hắn mặc quần áo, càng nghĩ trên mặt càng đỏ.

Nhưng như vậy, chẳng phải là nói hậu cần của nguyên soái đều phải hầu hạ nguyên soái như vậy sao?

Tễ Nguyệt hít hít mũi, tuyệt không vui vẻ, ngồi ở trên giường tức giận.

Lâm Uyên vốn định rời đi bước chân lại một lần nữa dừng lại, có chút không được tự nhiên gọi tên Tễ Nguyệt, không xưng hô Omega nữa, "Này, Tễ Nguyệt, cậu làm sao vậy?"

Tễ Nguyệt đáng thương nhìn Lâm Uyên, "Hậu cần của anh đều hầu hạ anh như vậy sao?"

"Chỉ có cậu đắc tội với tôi, người khác tự nhiên không cần hầu hạ tôi."

"Quý Hạo Nhiên cũng chưa từng hầu hạ anh như vậy sao?"

Lâm Uyên mặt đen một chút, hắn cũng không biết vì sao một Omega lại tâm tâm niệm niệm chú ý một Beta, rõ ràng ăn thức ăn của hắn, lại còn chia cho Beta, còn nói cười.

Rõ ràng là hắn đã nói với y rằng Omega và Beta sẽ không hạnh phúc.

Cũng đã đuổi người đi, nhưng vẫn chưa quên tên Beta đó.

"Cậu cách xa cậu ta một chút."

Tễ Nguyệt nghe vậy trong lòng chua xót, y còn chưa có làm chuyện xấu với nhân vật chính thụ, nguyên soái liền tới cảnh cáo y.

"Anh thích Beta?"

Lâm Uyên nhớ tới ánh trăng sáng của hắn, không phủ nhận, nhưng không biết tại sao, nhìn mặt Omega có chút chột dạ.

Nhìn thấy Lâm Uyên cam chịu, Tễ Nguyệt vừa ủy khuất vừa bi phẫn, cho rằng nguyên soái thừa nhận thích Quý Hạo Nhiên, y tự nhiên cũng từng nghe qua nguyên soái không thích Omega nhu nhược kiều quý, chỉ biết gây chuyện dựa vào người khác, hắn càng thích người cường đại lợi hại hơn.

Nguyên soái đối với Beta rất có hảo cảm, còn nâng cao địa vị và đãi ngộ của bọn họ.

"Anh ta giả trang B, anh ta cũng là một Omega."

Tác giả có một điều muốn nói: Lúc ở thế giới Bá đạo tổng tài là anh trai tôi đã định ra gia pháp:

"Lần sau anh không thể rời đi trước khi tôi chưa tỉnh, làm điểm tâm cũng không thể, sau khi tôi tỉnh lại chúng ta có thể cùng nhau làm điểm tâm.

Nếu anh có việc bận, anh phải đánh thức tôi dậy trước khi rời giường."

Lâm Uyên: Cho dù không có trí nhớ cũng phải thành thật tuân thủ gia pháp..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cứu Vớt Vai Ác Kia
Chương 139

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 139
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...