Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cứu Vớt Vai Ác Kia

Chương 41

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Uyên nhíu mày suy nghĩ một chút, "Không tốt."

Tễ Nguyệt thầm sảng khoái một chút, "Vương gia là bởi vì Hoàng phu vào cung mới đi biên quan sao?"

Lâm Uyên nghi hoặc nói: "Ngươi cảm thấy rất hứng thú với hắn ta?" Lâm Uyên kết thúc chuyện trong tay, nhìn về phía tiểu Vương phi đáng lo của hắn, "Lúc trước binh quyền ở trong tay ta, nước láng giềng xâm lược, trên triều cũng không có đại thần nào có khả năng đảm đương trọng trách, ta vừa lúc rảnh rỗi không có việc gì làm nên liền đi, thuận tiện củng cố binh quyền.

Chuyện đó thì có liên quan gì đến hắn ta?"

Tễ Nguyệt tiếp tục truy hỏi: "Vậy Vương gia vì sao phải cách Hoàng phu xa một chút?"

"Hắn ta không an phận.

Trước khi vào cung sẽ cố ý xuất hiện trước mặt ta, sau khi vào cung thì yên tĩnh một thời gian, nhưng từ sau khi Hoàng Thượng bệnh nặng, có lúc phái tiểu thị truyền lời, tặng chút điểm tâm, sau khi hạ triều cũng sẽ phái người mời ta đến Lai Nghi Cung." Lâm Uyên kết luận một câu: "Rất phiền phức! Ta sợ hắn ta sẽ gây bất lợi cho ngươi."

Tễ Nguyệt theo lời Lâm Uyên nói, bất giác nắm lấy ống tay áo Lâm Uyên, tới gần Lâm Uyên, khẩn trương hỏi: "Vậy Vương gia làm như thế nào?"

Lâm Uyên buồn cười vỗ vỗ đầu Tễ Nguyệt, "Còn có thể làm như thế nào, phiền toái như vậy, đương nhiên là phái người ngăn cản toàn bộ."

Tễ Nguyệt thở ra một hơi, trên mặt có chút chán ghét, "Hoàng phu đều là người của Hoàng Thượng, vì sao còn muốn..."

"Còn muốn cái gì?"

Tễ Nguyệt hừ một tiếng, y mới không nói ra.

"Còn muốn cố ý quyến rũ ta?"

"Hoàng phu khẳng định là không có ý tốt, Vương gia không cần bị lừa.

Hành động này của hắn ta sẽ hãm hại Vương gia bất nghĩa, làm tổn hại đến danh tiếng của Vương gia."

Lâm Uyên mặc dù không phải Hoàng Thượng, nhưng hiện tại Hoàng Thượng chỉ là sự tồn tại trên danh nghĩa, Hoàng Thượng cùng Thái tử đều phải nhìn sắc mặt hắn làm việc, e sợ chọc giận hắn.

Nhưng tiểu Vương phi của hắn lại không được như hắn, hôm nay không hề có năng lực chống cự bị Hoàng phu cưỡng chế mời vào cung làm cảnh tỉnh Lâm Uyên.

"Vương phi? Ngươi không phù hợp với danh xưng này."

"Vương gia?"

Lâm Uyên thần sắc có chút hoảng hốt, "Có lẽ, ngươi thích hợp với hậu hơn, Vương hậu của ta."

"Dọa chết ta." Tễ Nguyệt vỗ vỗ ngực, "Ta còn tưởng rằng Vương gia muốn hưu phi, không muốn để ta làm Vương phi.

Vương hậu Vương phi gì đều được.

Tễ Nguyệt một chút cũng không cảm thấy Lâm Uyên là đại nghịch bất đạo, trong lời nói có ý đồ soán vị, ngược lại có chút hứng thú hỏi: "Nếu ta làm Vương hậu, có phải tất cả ca nhi trong thiên hạ đều phải nghe theo ta hay không?"

"Ừm, dưới một người, trên vạn người.

Nếu tất cả đều nghe theo ngươi, ngươi muốn làm gì?"

Tễ Nguyệt hưng trí bừng bừng nói: "Ta muốn cấm bọn họ vào hậu viện của Vương gia, không được quyến rũ Vương gia, cũng không được cười với Vương gia." Tễ Nguyệt càng nói càng hưng phấn, "Vương gia, ta muốn làm Vương hậu.

Ngài phải nhanh chóng trở thành Vua."

......!

Trước khi đi ngủ, Tễ Nguyệt nằm trong lòng Lâm Uyên thế nào cũng không ngủ được, nhỏ giọng nói: "Vương gia, ngươi ngủ chưa?"

"Chuyện gì?"

Vương gia mỗi lần đối với y đều có hỏi tất đáp, cũng không nổi giận, đối với y ôn hòa kiên nhẫn, Tễ Nguyệt lá gan càng ngày càng lớn.

"Vương gia vì sao vẫn không lập phi? Người bình thường không phải đều là sau khi trưởng thành liền cưới phu nạp thị sao?"

"Bởi vì ngươi còn nhỏ."

Bởi vì y còn nhỏ.

Tễ Nguyệt được hống đến mặt đỏ bừng, trong đầu giống như đang nổ pháo hoa.

Vương gia là bởi vì chờ y nhiều năm như vậy, mới không có thành thân a.

Tễ Nguyệt ngày hôm sau thanh tỉnh mới phản ứng lại, Vương gia căn bản là đang lừa gạt y, Vương gia lại không biết y, hơn nữa, khi đó y mới là một tiểu đồng tám chín tuổi, nói chuyện răng đều bị lọt gió, Vương gia làm sao có thể coi trọng y, vẫn chờ y đến tuổi trưởng thành?

Thư phòng Lâm Uyên có dấu vết bị lật, có người truyền tin tức ra ngoài vương phủ, tạo thành một ít tổn thất.

Mưu sĩ Tống Triết dưới tay Lâm Uyên đang điều tra việc này.

Sau đó liền tra ra Vương phi từng gửi thư tới Tễ phủ, bởi vì thân phận Vương phi đặc thù, Tống Triết cũng không thể trực tiếp thẩm vấn, liền trình cho Lâm Uyên.

.

Đọc thêm nhiều truyện ở ++ T R Ù M t r u у ệ n .M E ++

"Đi điều tra phương hướng khác, Vương phi nơi này không có việc gì."

"Vương gia suy nghĩ kỹ.

Thừa tướng vẫn là người □□(*), vốn không hợp với Vương gia, Vương phi dù sao cũng họ Tễ, không thể không đề phòng.

Vương gia cưới đích công tử Tễ phủ là vì kiềm chế Thừa tướng, khó bảo đảm Thừa tướng sẽ không đem kế liền kế, đưa công tử đến làm gian tế."

(*) Tui không biết cái ô vuông ở đây là gì nữa, bạn nào biết giúp với ạ.

"Nếu y thật sự là gian tế, cũng sẽ không dùng thủ pháp vụng về như thế, lưu lại nhiều sơ hở như vậy cho ngươi điều tra ra."

Tống Triết kinh ngạc nói: "Chẳng lẽ Vương gia biết nội dung thư? Là thuộc hạ lo lắng quá nhiều."

Lâm Uyên đương nhiên là không rõ nội dung thư, chẳng qua Tễ Nguyệt ở cửa sau lén lút tìm một người, đưa chút bạc, đưa thư đến phủ Thừa tướng.

Thủ vệ vương phủ trong ngoài chặt chẽ, tự nhiên không có khả năng tránh được ánh mắt của hắn.

Nhưng hắn không có thói quen đọc trộm thư của người khác.

Nhưng sau đó Tống Triết tra được manh mối đều mơ hồ chỉ hướng Tễ Nguyệt.

Bẩm báo cho Lâm Uyên sau đó chờ Lâm Uyên định đoạt.

Lâm Uyên phái người đi gọi Tễ Nguyệt, trong lúc chờ đợi đọc một lần tình báo Tống Triết trình lên.

"Vương gia, ngài tìm ta?" Lâm Uyên vẫy lui người bốn phía.

"Ngươi đã viết gì trong thư?"

Tễ Nguyệt mê mang một hồi, sau đó nghĩ đến cái gì, sắc mặt lập tức trắng bệch, cắn chặt môi.

"Lại đây."

Tễ Nguyệt vẻ mặt thê lương đi đến bên cạnh Lâm Uyên, sau đó đứng ở giữa hai chân Lâm Uyên, bị vây quanh.

"Ngay cả ta cũng không thể nói?"

"Vương gia," Tễ Nguyệt há miệng chỉ kêu ra một tiếng như vậy, liền ngậm miệng không nói.

Lâm Uyên xoa xoa đầu, "Chuyện này khó làm."

Tễ Nguyệt cũng nhìn thấy chữ trên giấy trên tay Lâm Uyên, tái nhợt nói: "Vương gia, không phải ta."

"Ta biết." Nhìn bộ dáng Tễ Nguyệt là hạ quyết tâm sẽ không mở miệng nói nội dung thư, không cách nào chứng minh mình trong sạch.

Thân phận Tễ Nguyệt vốn mẫn cảm, chỉ có hắn đơn phương không truy cứu, khó có thể phục chúng, những người khác cũng giống như Tống Triết, không tín nhiệm Tễ Nguyệt.

Khó bảo đảm sẽ không nghi kỵ Tễ Nguyệt, loại chuyện này, nên sơ không nên chặn.

Nếu như hắn đơn giản thô bạo gác sang một bên, một ngày nào đó sẽ bộc phát ra, khó tránh khỏi ở nơi hắn không cách nào chú ý sẽ phát sinh chuyện cực đoan.

Những người vì chủ tử vì nghĩa quên mình, có khi sẽ làm ra chuyện không thể tưởng tượng nổi như vậy.

Diệt trừ họa thủy tự cho là có uy hiếp, cho dù sau đó bị chủ tử xử tử trút giận cũng cam nguyện, lấy kỳ hiệu hết thảy đều là vì đại nghiệp của chủ tử.

Hắn không cần thủ hạ như vậy, nhưng không thể tránh được trăm phần trăm.

Những điều xấu có thể xảy ra, tất cả đều phải được ngăn chặn trước.

Hắn không phải là người sẽ đánh cược vận khí tốt.

Mục đích của động thái này là gì? Vu oan Tễ Nguyệt, làm cho hắn hoài nghi Tễ Nguyệt có chỗ tốt gì? Nếu chỉ đơn thuần che dấu thân phận, tìm người chịu tội thay, so với Tễ Nguyệt thân là Vương phi, thì những hạ nhân khác trong phủ không phải tốt hơn sao?.

Không đúng, có lẽ chính là bởi vì thân phận mẫn cảm của Tễ Nguyệt càng dễ khiến người ta hoài nghi.

Hạ nhân trong vương phủ đều là khế ước chết, trải qua tầng tầng kiểm tra sau đó an bài vị trí.

Nhất là có thể tiếp cận vị trí hạch tâm càng nghiêm khắc, gia thế đều đã được điều tra rất cẩn thận, chỉ từ phương diện động cơ cũng không thể bịa đặt.

Mà Tễ Nguyệt cho dù không làm chuyện gì, đều sẽ làm cho người ta hoài nghi.

Hơn nữa hắn đối xử đặc biệt với Tễ Nguyệt bị người có tâm nhìn thấy, có lẽ còn có mục đích lợi dụng Tễ Nguyệt dao động tâm thần hắn, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.

"Mấy ngày nay ngoan ngoãn nghe lời, ủy khuất ngươi.".

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cứu Vớt Vai Ác Kia
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...