Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cứu Vớt Vai Ác Kia

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Uyên cũng không so đo với y, nghĩ cũng biết thuộc hạ của Tễ Nguyệt gọi y là lão đại, mà không phải đại tẩu.

Chỉ một cái xưng hô mà thôi, hắn cũng đến mức phải tức giận với Tễ Nguyệt.

Lâm Uyên đang muốn cởi băng gạc trên người Tễ Nguyệt xuống, thì bị Tễ Nguyệt đè lại tay.

Lâm Uyên đẩy tay Tễ Nguyệt đang ngăn cản ra, "Đừng nháo, nên đổi thuốc."

Lâm Uyên cởi băng gạc xuống, ngạc nhiên phát hiện vết thương của Tễ Nguyệt đã hồi phục, "Không cần bôi thuốc băng bó nữa, thể chất của cậu không tệ, khôi phục rất nhanh."

Lâm Uyên nhìn thấy Tễ Nguyệt mang theo chút thất vọng, cho rằng Tễ Nguyệt là ngại vết thương khôi phục chậm, an ủi nói: "Miệng vết thương của cậu đã khôi phục rất nhanh, người thường nếu bị thương nặng như vậy, mười ngày nửa tháng cũng không thấy tốt."

Biểu tình của Tễ Nguyệt vẫn không tốt, Lâm Uyên liền tiến lại gần hôn đôi môi của Tễ Nguyệt, "Chúng ta chúc mừng cậu hồi phục được không?" Lâm Uyên từ trong túi lấy tinh thạch ra đưa cho Tễ Nguyệt, đây là tiền lương hắn nhận được trong tháng này, "Cho cậu."

Tễ Nguyệt không nhận, "Thủ hạ không cần nộp phí bảo hộ." Muốn trả phí bảo vệ để rời khỏi y, làm gì có loại chuyện tốt vậy.

"Không phải phí bảo vệ, nuôi gia đình."

Chuyện kiếp trước vẫn còn rõ ràng, Tễ Nguyệt vẫn như cũ không có tiền đồ không cách nào chống cự lời ngon tiếng ngọt của Lâm Uyên.

Không có nơi nào để đi ăn mừng, Tễ Nguyệt liền nấu mấy món ăn, còn lấy một chai rượu vang đỏ.

Lâm Uyên thích loại màu sắc diễm lệ giống như máu tươi này, vốn tràn đầy chờ mong, kết quả uống một ngụm liền nhịn không được nhíu mày, "Hương vị rất kỳ quái."

"So ra kém những danh tửu anh uống lúc trước."

Lâm Uyên chỉ uống một chén đầu đã có chút choáng váng, bộ dáng Tễ Nguyệt ngồi đối diện hắn cũng trở nên mơ hồ.

Tễ Nguyệt đỡ Lâm Uyên trở về phòng, Lâm Uyên say rất nghe lời, bình thường biểu tình trên mặt luôn lạnh lùng nay lại lộ ra nụ cười ngây ngô.

Tễ Nguyệt cởi quần áo Lâm Uyên, "Tôi là ai?"

"Tễ Nguyệt, đừng náo loạn, cậu làm tôi chóng mặt."

Bởi vì nghe được chính là tên của mình, Tễ Nguyệt mặt mày nhu hòa xuống, nhịn không được đi hôn Lâm Uyên.

Lâm Uyên xoay người đem Tễ Nguyệt đè dưới thân, trong đầu chậm chạp còn thở phào nhẹ nhõm, may mà lật được.

"Muốn rồi?"

"Lâm Uyên ~"

Lâm Uyên nghe Tễ Nguyệt mang theo tiếng khóc gọi tên hắn, càng thêm kích thích thần kinh của hắn, động càng thêm kịch liệt hơn, "Thoải mái sao?"

......

Lúc sáng sớm Lâm Uyên tỉnh lại, hít sâu một hơi, đau đầu lưng cũng đau.

Bên cạnh vươn đến một đôi tay, vừa vặn vuốt ve huyệt thái dương cho hắn.

"Tễ Nguyệt, nhìn xem trên lưng tôi bị làm sao vậy, có chút đau."

Tễ Nguyệt nhìn có chút chột dạ, "Có thể là anh không cẩn thận đụng phải chỗ nào đó, hơi đỏ một chút."

Lâm Uyên rời giường vào phòng tắm rửa mặt, lắc cổ nhìn gương, liền nhìn thấy trên lưng hắn bị mấy vết cào, Lâm Uyên nhìn chằm chằm Tễ Nguyệt, Tễ Nguyệt bị hắn nhìn thân thể cứng đờ.

Từ phòng tắm đi ra, Lâm Uyên liền tìm bấm móng tay giám sát Tễ Nguyệt cắt móng tay, Tễ Nguyệt cắt xong của mình, Lâm Uyên liền đưa tay mình qua, ý bảo Tễ Nguyệt cắt cho hắn.

Cánh tay Lâm Uyên được Tễ Nguyệt ôm vào trong ngực, cẩn thận cắt từng cái, Lâm Uyên nhìn mặt nghiên của Tễ Nguyệt, lông mi đang nghịch ngợm lên xuống, chờ Tễ Nguyệt cắt xong, Lâm Uyên liền thò đầu lại hôn lên sườn mặt Tễ Nguyệt, Tễ Nguyệt giật mình quay đầu, vừa lúc bị Lâm Uyên ngậm môi, đè gáy hôn một trận.

Lâm Uyên cảm thán nói: "Tễ Nguyệt, cậu thật ngọt ngào!"

......

Phương Côi là ứng cử viên hàng đầu cho chức vị Lãnh đạo căn cứ, bản thân hắn ta là dị năng giả tinh thần lực, trước tận thế lại nhiều đời theo chính trị, căn cơ thâm hậu, nhân mạch rất rộng, tiếng hô rất cao.

Nhưng trước tận thế Lâm Uyên cũng là nhân vật kinh diễm, tuy rằng hiện tại không có giá trị vũ lực, chỉ có đầu óc thôi thì không thể đè ép được đông đảo dị năng giả, nhưng hắn có Tễ Nguyệt ủng hộ.

Trước mắt Tễ Nguyệt là dị năng giả mạnh nhất của căn cứ, đẳng cấp dị năng cao nhất, người ủng hộ đông đảo, người bình thường cũng coi y là tín ngưỡng cùng hy vọng, Lâm Uyên có Tễ Nguyệt ủng hộ, rất nhanh chiếm được một chỗ, lấy lại thứ thuộc về Lâm gia của hắn.

Lâm lão rất vừa ý Tễ Nguyệt, cảm thấy người trẻ tuổi không kiêu ngạo không nóng nảy, bỗng nhiên được nâng lên trời, cũng không bị làm choáng váng đầu óc, là tài năng có thể đào tạo, đối với y trăm loại khen ngợi.

Lâm Uyên đặc biệt chú ý đến chuyện trong phòng thí nghiệm, vật tư và nhu cầu trong phòng thí nghiệm đều ưu tiên cung ứng, yêu cầu của Cố Thanh Viễn một đường bật đèn xanh, bất kể là thảo luận hay kiểm toán đều rất nhanh.

Tất cả các tuyên bố hoài nghi và tiêu cực về kháng thể đều bị loại bỏ.

Cố Thanh Viễn báo cáo tiến độ cho Lâm Uyên, thần sắc có chút thất vọng, thí nghiệm của bọn họ mấy ngày không có tiến triển, nhân viên công tác đều rất lo âu, nhất là Cố Thanh Viễn, cảm thấy cô phụ kỳ vọng của Lâm Uyên.

"Nếu kháng thể có thể được nghiên cứu chế tạo ra, người kia nhất định là cậu, Cố Thanh Viễn.

Cậu sẽ thành công, chỉ là sớm hay muộn thôi."

Cố Thanh Viễn được khích lệ, "Lâm ca, cám ơn anh khuyến khích, em nhất định sẽ cố gắng."

Hai người ra khỏi văn phòng, Phương Côi và Tả Thần tự động đứng ở hai bên trái phải Cố Thanh Viễn, nhìn Cố Thanh Viễn thở dài, lại nhìn Lâm Uyên, trong mắt có bất đắc dĩ thỏa hiệp cùng có vinh quang, "Tiểu Viễn chính là quá tốt đẹp, luôn có nhiều người thích như vậy.

Trong lòng Tiểu Viễn có anh, tuy trong lòng chúng tôi không vui, bất quá càng không muốn nhìn thấy Tiểu Viễn thần tình ảm đạm, vì Tiểu Viễn, chúng tôi chỉ có thể đem tình yêu của cậu ấy chia mỗi người một phần."

Cái gì? Lâm Uyên nhìn ba người đối diện, hai gò má Cố Thanh Viễn đỏ bừng, trong mắt tràn đầy thủy quang cùng ngượng ngùng, trong suốt nhìn hắn.

Lâm Uyên suy nghĩ một hồi lâu, lại nhìn thần thái trước mắt của Cố Thanh Viễn, mới phản ứng lại ý tứ trong lời nói của Phương Côi.

Lâm Uyên nhịn không được lui về phía sau một bước, "Không, không cần, các người vui vẻ là tốt rồi."

Lâm Uyên có chút ghê tởm, nếu không phải còn muốn dùng đến Cố Thanh Viễn, thật muốn đem mấy người này ném ra ngoài cho tang thi ăn.

Tâm tình Lâm Uyên không tốt, bất quá lúc về đến nhà Tễ Nguyệt tâm tình hình như càng không tốt.

Tễ Nguyệt ngồi trên sô pha, sắc mặt âm trầm, chung quanh có vài chỗ bị điện giật.

"Vì cậu ta anh thật đúng là hao tâm tổn trí, ủy khuất anh rồi."

"Tễ Nguyệt, cậu làm sao vậy?" Lâm Uyên ngồi xuống bên cạnh Tễ Nguyệt, thuận thế ôm lấy bả vai y, "Cho tôi ôm một cái, tâm tình không tốt."

"Hiện tại vốn nên ở bên cạnh cậu ta, lại không thể không trở về chỗ tôi, bị ép ở cùng tôi, tâm tình anh làm sao có thể tốt được?"

"Sao cậu lại trở nên kỳ quái nữa vậy?" Giống như mỗi lần gặp qua Cố Thanh Viễn, Tễ Nguyệt đều trở nên kỳ quái, nói chuyện nghe cũng không hiểu, "Là bởi vì Cố Thanh Viễn?"

"Đừng nhắc tới tên cậu ta trước mặt tôi!" Tễ Nguyệt bỗng nhiên phát lực áp chế Lâm Uyên trên sô pha, Lâm Uyên bị hoảng sợ, "Được rồi, không đề cập đến cậu ta, cậu xuống trước."

"Nghe được trong lòng cậu ta có anh có phải rất cao hứng hay không? Nếu không có tôi, anh bây giờ có thể cùng cậu ta ở cùng một chỗ, tôi có phải rất chướng mắt hay không? Đáng tiếc, anh hiện tại chỉ có thể ở chỗ này, chỉ có thể ôm tôi."

Tễ Nguyệt hiện tại vẻ mặt như nổi điên, Lâm Uyên lại bởi vì không có khí lực lớn như Tễ Nguyệt, bị Tễ Nguyệt áp chế hai tay liền không cách nào phản kháng, đầu to ra.

Lâm Uyên thần sắc có chút không kiên nhẫn, "Rốt cuộc cậu đang phát điên cái gì vậy? Bình tĩnh lại."

Tễ Nguyệt cười lạnh nói: "Tôi rất bình tĩnh, chưa lúc nào có thể so với tôi hiện tại bình tĩnh hơn.

Nhìn thấy bên cạnh cậu ta lại có thêm hai nam nhân, cảm giác thế nào? So với lúc trước nhìn thấy cảnh tượng thân thiết của cậu ta và Bạch Lê Hạo thì tâm tình như thế nào? Cậu ta không có lực lượng anh cần, bằng không anh cũng không cần ở chỗ tôi cùng tôi lá mặt lá trái." Vì có thể trợ giúp Cố Thanh Viễn, anh không tiếc hiến thân đến mượn sự trợ giúp của tôi, thật đúng là vĩ đại.

Nghe những lời này, trong đầu Lâm Uyên đầy mây mù, như thế nào cũng không tìm được trọng điểm cùng ý đồ Tễ Nguyệt nói.

"Mắt thấy người mình yêu nằm dưới thân nam nhân khác, tư vị thế nào?"

"Ai?" Trong mắt Lâm Uyên hung quang chợt lóe, câu cuối cùng này nghe đến rõ ràng, Lâm Uyên nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Người đàn ông kia là ai?" Dám chạm vào người của hắn, chán sống rồi.

Tễ Nguyệt cười nhạo nói: "Cùng Cố Thanh Viễn ở cùng một chỗ là ai, anh có cái nào chưa từng thấy qua."

"Cố Thanh Viễn lại là chuyện gì?"

Đến tận bây giờ, trong lòng mặt dù biết rõ, Lâm Uyên còn muốn giữ bí mật để bảo vệ Cố Thanh Viễn, y cũng không phải kẻ ngốc, Tễ Nguyệt nói rõ: "Cậu ta không phải là người yêu của anh sao?"

"Cậu ta tính là cái gì, người tôi yêu rõ ràng là cậu." Lâm Uyên thốt ra, sau khi phản ứng lại trong lòng có chút ngượng ngùng, liền ngậm miệng không nói.

Tễ Nguyệt ngây ngẩn cả người, hai tay đều có chút run rẩy, "Anh vừa mới nói cái gì?"

Lâm Uyên vốn ngượng ngùng, nghe được Tễ Nguyệt yêu cầu lại càng thấy xấu hổ, cảm thấy rất mất mặt, vốn định thẳng thừng phủ nhận, bất quá ánh mắt thoáng nhìn vẻ mặt hiện tại của Tễ Nguyệt, yếu ớt, giống như là nhìn thấy ảo giác, biết rõ không phải sự thật, lại bức thiết mong mỏi đó là sự thật.

Lâm Uyên lại trịnh trọng lặp lại một lần, "Người tôi yêu là cậu, là Tễ Nguyệt."

Tễ Nguyệt thân thể mềm nhũn, ngã trên người Lâm Uyên.

Tễ Nguyệt hiện tại yếu ớt tựa như một đứa bé tay không tấc sắt, trong lòng Lâm Uyên chua xót, lòng tràn đầy thương tiếc, nhẹ nhàng ôm Tễ Nguyệt.

Chờ Tễ Nguyệt chậm rãi khôi phục, trong lòng Lâm Uyên giống như bị mèo cào, nhịn lại nhịn, vẫn là không nhịn được, hỏi: "Người đàn ông dám đụng vào cậu là ai?"

Tễ Nguyệt ngẩn người, liên tưởng đến câu hỏi lúc trước của y mới hiểu được ý tứ của Lâm Uyên, trên mặt lộ ra một nụ cười, dán vào bên tai Lâm Uyên nhẹ nhàng nói tên, "Lâm Uyên."

Lâm Uyên buồn bực, tức giận nghẹn khí thoáng cái lập tức tản đi, cảm thấy bị đùa giỡn, bất quá so với là thật sự, vẫn là bị đùa giỡn tương đối tốt.

"Tễ Nguyệt, em ngoan một chút, không được học theo Cố Thanh Viễn.

Không thể tiếp xúc gần gũi với những người khác."

Tễ Nguyệt nhướng mày, "Vậy còn anh thì sao?"

"Anh làm sao?"

"Anh có tiếp xúc gần gũi với những người khác không?"

Lâm Uyên mất hứng nhíu mày, "Em cho rằng ai cũng có thể chạm vào anh sao? Anh chỉ cho phép em đến gần."

Tễ Nguyệt nghe trong lòng thập phần cao hứng lại nhộn nhạo, nhưng trên mặt vẫn bất mãn nói: "Vậy Cố Thanh Viễn thì sao? Sao lúc nào anh cũng quan tâm đến cậu ta?"

"Vì cậu ta nghiên cứu kháng thể."

Tễ Nguyệt có chút kỳ quái, cẩn thận ngẫm lại, đúng là như vậy, Lâm Uyên so với Cố Thanh Viễn, hình như càng coi trọng kháng thể do Cố Thanh Viễn nghiên cứu, "Rốt cuộc anh vì sao lại tâm tâm niệm niệm với kháng thể?"

Lâm Uyên rất thành thật, "Vì cứu thế giới."

Tễ Nguyệt biểu tình trống rỗng trong chớp mắt, sau đó cười thành một đoàn, "Lâm Uyên, em mới phát hiện anh thật sự là thập phần đáng yêu! Lý tưởng của anh rất tốt, có tham vọng."

Bị Tễ Nguyệt cười nhạo làm Lâm Uyên phiền lòng, sau đó Lâm Uyên liền đem Tễ Nguyệt làm khóc..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cứu Vớt Vai Ác Kia
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...