Tôi thở dài một tiếng, cam chịu tiến lên phía trước giúp anh buộc tóc.
“Có thể nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì không?”
Tôi quỳ trên ghế sofa bên cạnh anh, nhờ thế mà cao hơn anh hẳn một cái đầu, thuận tiện cho việc buộc tóc.
Thẩm Nhàn không nói gì, ngược lại chiếc điện thoại anh đặt sang một bên bỗng sáng lên.
Là mẹ anh gọi tới.
Liên tiếp hai ba cuộc anh đều không thèm nghe.
Cuối cùng đối phương chuyển sang gửi tin nhắn thoại và nhắn tin văn bản, gửi một tràng dài tin nhắn liên tục.
Tôi vô tình liếc mắt một cái liền nhìn thấy mấy câu nói đ.â.m trúng tim gan.
[Tao không biết nuôi mày thì có tích sự gì nữa! Không thể học tập Tiểu Hạc một chút được sao?]
[Chẳng phải là ăn chút cay thôi sao? Tiểu Hạc ăn có c.h.ế.t đâu? Chỉ có mày là lắm chuyện.]
Anan
[Biết thế này cứ để mày ở dưới quê tiếp tục lôi thôi lếch thếch cho xong.]
Buộc xong vòng dây cuối cùng, tôi trực tiếp nâng mặt anh lên, bắt anh ngẩng đầu nhìn mình.
“Bà ấy ép anh ăn ớt à?” Tôi lạnh mặt hỏi.
Thẩm Nhàn gật đầu.
Người ta nói đàn ông đổ m.á.u không đổ lệ, vậy mà sau cái gật đầu đó, nơi hốc mắt anh dần tích lại vài giọt nước mắt trong vắt.
Nhìn mà lòng tôi thắt lại vì xót xa.
Phải chịu uất ức đến nhường nào cơ chứ?
Tôi nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu anh để an ủi: “Không khóc nữa, là vấn đề của bà ấy, không liên quan đến anh. Trên thế giới này có những người vốn dĩ không ăn được cay mà, đói không? Tôi đi nấu mì cho anh nhé?”
Anh lắc đầu, im lặng vùi đầu vào lòng tôi.
Tôi không ép anh phải nói chuyện, cứ thế ôm lấy anh.
Nhưng tôi đã quên mất một chuyện.
Bố... bố mẹ tôi đang ở nhà.
“Quý Hòa! Con đang ôm ai thế hả?!”
Tiếng gầm của bố tôi suýt chút nữa thì lật tung nóc nhà.
Sau khi tôi nhanh ch.óng giải thích đại khái sự việc với bố mẹ đang sắp sửa nổi trận lôi đình trong phòng, hai người mới hạ hỏa.
Người mẹ giàu cảm xúc của tôi đã bắt đầu lau nước mắt, lên án mẹ của Thẩm Nhàn, còn bố tôi thì vẫn đang nghi ngờ thằng nhóc ngoài kia lừa gạt lòng đồng cảm của tôi.
“Bố ơi, con thì có cái gì để bị lừa chứ? Bố cũng chẳng có tiền, gene thì cũng chẳng ra sao, làm cho con gái bố vừa không tiền vừa không sắc thế này, anh ấy đẹp trai như vậy, con lừa anh ấy thì có.”
Nói xong, tôi ăn ngay một cái tát của bố.
Nhưng cũng may là hai người coi như không giận nữa.
Mẹ tôi còn hăng hái ra ngoài lấy một đống đồ ăn ngon bày trước mặt Thẩm Nhàn, bảo anh đừng khách sáo, thậm chí còn thay quần áo kéo bố tôi ra chợ, nhất quyết phải mua thức ăn về nấu cho anh ăn.
Rất nhanh sau đó, đại ca trường Thẩm Nhàn - người vốn hung dữ khó gần ở trường - đã ngồi vào bàn ăn nhà tôi, môi sưng mắt đỏ, ngơ ngơ ngác ngác ngồi cạnh mẹ tôi, trong bát trước mặt đầy ắp thức ăn.
“Ăn nhiều vào, ăn nhiều vào! Mấy món này đều không cay đâu, dì cũng không ăn được cay mà!”
“Cháu cảm ơn dì...”
Sau đó mẹ tôi còn nhiệt tình dọn dẹp phòng khách, bảo Thẩm Nhàn cứ ở lại đây hai ngày đã.
Bố tôi đứng bên cạnh muốn nói lại thôi.
Buổi tối, Giang Kiến Hạc gửi tin nhắn cho tôi, hỏi có phải Thẩm Nhàn đang ở chỗ tôi không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dai-ca-truong-rat-de-treu/chuong-11.html.]
Tôi nhìn Thẩm Nhàn đang đ.á.n.h răng trong nhà vệ sinh, cuối cùng cầm điện thoại chạy đến trước mặt anh, hỏi ý kiến của anh.
“Hồi âm thế nào đây?”
Thẩm Nhàn khựng lại ở đó, suy nghĩ vài giây rồi cuối cùng thốt ra một câu: “Cứ nói thật đi.”
Tôi nghe lời hồi âm cho Giang Kiến Hạc một câu: [Anh ấy đang ở chỗ tôi, anh có việc gì không?]
Tôi đã nảy sinh ác cảm lây sang cả Giang Kiến Hạc rồi!
Cho nên tôi phải dùng kính ngữ để mỉa mai anh ta!
[Nói với nó, có giỏi thì đi rồi thì đừng bao giờ quay lại nữa.]
[Tốt nhất là quay lại dắt luôn mẹ nó đi theo, đừng có suốt ngày lượn lờ trước mặt tôi, phiền phức lắm.]
Nhìn những dòng chữ lạnh lùng anh ta gửi tới, tôi sững sờ.
Thẩm Nhàn dường như đã liệu trước được, khẽ nhếch mép.
Đột nhiên tôi có thể hiểu được tại sao trước đây Thẩm Nhàn lại muốn đ.á.n.h nhau với Giang Kiến Hạc rồi.
Cái miệng này, tôi cách một màn hình cũng muốn đ.ấ.m cho một cái.
Học bá cái nỗi gì, soái ca cái nỗi gì, nhổ vào!
Càng nghĩ càng tức, tôi trực tiếp gọi điện thoại qua luôn.
“Làm gì...”
“Anh dựa vào cái gì mà đối xử với Thẩm Nhàn bằng thái độ đó?”
Giang Kiến Hạc bị giọng điệu chất vấn lạnh lùng của tôi làm cho ngẩn người, ngay sau đó anh ta cười lạnh một tiếng, tàn nhẫn nói: “Dựa vào việc nó có một bà mẹ làm kẻ thứ ba xen ngang đấy.”
“Anh có bằng chứng không? Không có bằng chứng mà anh lớn ngần này rồi còn làm việc theo cảm tính, anh không thấy xấu hổ à?”
Giang Kiến Hạc im lặng.
Anh ta chính là không có bằng chứng! Anh ta chỉ là không chịu nổi việc cha mình tìm một người phụ nữ khác thay thế vị trí của mẹ mình nhanh đến thế, sau đó đem cơn giận trút lên đầu Thẩm Nhàn và mẹ của anh ấy.
Mẹ của Thẩm Nhàn lại không yêu thương anh, thậm chí còn coi anh như một công cụ để phát tiết.
Một mình Thẩm Nhàn biến thành nơi trút giận của cả hai người.
Dựa vào cái gì chứ?
“Còn nữa, các người không thích Thẩm Nhàn thì có khối người thích anh ấy!”
Tôi tức giận nói xong liền cúp điện thoại luôn, không muốn nghe Giang Kiến Hạc nói thêm lời nào nữa.
Đồ đàn ông tồi.
Nói xong, tôi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt Thẩm Nhàn vẫn luôn dõi theo mình.
Bên trong tràn đầy sự dịu dàng và cảm kích.
Nhìn đến mức tôi thấy ngại ngùng vô cùng.
“Cảm ơn em.” Anh cười nói.
Tôi đẩy anh ra một cái, mượn cớ đ.á.n.h răng để che giấu sự ngại ngùng của mình: “Không có gì, đúng rồi...”
“Anh có thể ở lại nhà tôi thêm vài ngày.”
Nhưng Thẩm Nhàn chỉ ở lại đây một đêm, ngày hôm sau đã quay về.
Lúc đi, mẹ tôi xót xa vỗ vai anh, nói là bên kia mà thấy bức bối quá thì có thể qua đây bất cứ lúc nào, dì sẽ luôn nấu những món ngon cho anh ăn.
Tôi đứng một bên bĩu môi.
“Mẹ ơi, người không biết lại tưởng mẹ đang tiễn con rể đấy.”
--------------------------------------------------