Lớp phó thể d.ụ.c nói:
“Ngươi hẳn cũng đã đọc tin trong nhóm công lược rồi chứ.”
“Chúng ta đang nghiên cứu hỏa d.ư.ợ.c, nhưng gặp chút vấn đề về công thức, nên mới đến nhờ ngươi giúp.”
“Trước kia khi bốc thăm, chẳng phải ngươi còn sẵn sàng nói dối để được vào hầu phủ sao? Bây giờ là cơ hội tốt đấy.”
Ta nâng chén trà lên, chỉ thấy buồn cười.
“Ngươi lấy đâu ra mặt dày đến mức còn dám đến nhờ ta giúp đỡ?”
“Ngày đó ở miếu hoang, kẻ túm tay ta, mắng ta c.h.ế.t quách đi cho đỡ phiền, chẳng phải chính là ngươi sao?”
Lớp phó thể d.ụ.c chột dạ, lớn tiếng quát, tay chỉ thẳng vào ta:
“Ngươi bớt lảm nhảm mấy chuyện vớ vẩn đó đi! Ta chỉ hỏi ngươi có đến hầu phủ hay không!”
Ta nhấp một ngụm trà.
Không trả lời đề nghị của hắn.
Ngược lại, đột nhiên nhắc tới chuyện năm ấy mới nhập học.
“Ngươi còn nhớ chuyện hoa khôi lần đầu nói ta trộm tiền không?”
“Một buổi trưa nghỉ trưa, ngươi nói mình bị mất một nghìn tệ.”
“Khi đó trong lớp chỉ còn mỗi ta, các ngươi liền một mực vu oan ta là kẻ trộm, lục cặp ta, còn trực tiếp tìm đến nhà ta, mắng ta là đồ ăn cắp.”
“Bà ngoại sống nương tựa vào ta, bị các ngươi kéo đến gây chuyện, lên cơn đau tim, c.h.ế.t ngay tại chỗ.”
Nói đến đây, ta hít sâu một hơi:
“Giờ ta hỏi ngươi.”
“Hôm đó, ngươi thật sự bị mất một nghìn tệ sao?”
Sắc mặt Lớp phó thể d.ụ.c thoáng hoảng loạn trong chớp mắt.
Nhưng vẫn cứng miệng nói: “Đương, đương nhiên là có!”
Ta nhìn hắn chằm chằm.
“Nhưng sau đó ta kiểm tra camera, sáng hôm đó ngươi căn bản không mang ba lô. Một nghìn tệ tiền mặt, ngươi mang đến trường bằng cách nào?”
Trán Lớp phó thể d.ụ.c rịn ra mồ hôi to như hạt đậu.
“Ta…”
Ta lại hỏi: “Hơn nữa sau đó, hoa khôi còn đưa cho ngươi hai trăm tệ tiền cảm ơn.”
“Nàng ta cảm ơn ngươi vì điều gì?”
Cả gian phòng rơi vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Giọng ta vang lên rành rọt.
Hai tay Lớp phó thể d.ụ.c siết c.h.ặ.t lại từng chút.
Cuối cùng tâm lý cũng sụp đổ, hắn đột ngột buông lỏng.
Thừa nhận: “Đúng, ta chính là vu khống ngươi, thì đã sao? Ai bảo hoa khôi ghét ngươi.”
“Đừng tưởng đến cổ đại là ngươi có thể sống sung sướng. Đợi ta làm ra hỏa d.ư.ợ.c, ngươi xong đời rồi!”
Nói xong, Lớp phó thể d.ụ.c đứng dậy định bỏ đi.
Nhưng bị ta ngăn lại.
Ngoài cửa nhã gian, mấy tên hộ vệ cao lớn vạm vỡ bước vào, từng bước áp sát hắn.
Lớp phó thể d.ụ.c hoảng sợ, lùi lại mấy bước, run giọng nói:
“Giang Du… ngươi, ngươi muốn làm gì?”
Ta cười nhạt, không mang theo chút cảm xúc nào.
“Ngươi nói xem, nếu đ.á.n.h gãy chân ngươi, hẳn là cũng không ảnh hưởng gì đến việc ngươi chế tạo hỏa d.ư.ợ.c đâu nhỉ?”
19
Lúc rời đi, lớp phó thể d.ụ.c phải chống gậy bước ra ngoài.
Hắn lau đi vết m.á.u nơi khóe môi, quay đầu lại, ánh mắt căm hận:
“Ngươi chờ đó, ta sẽ lập tức báo với Tiểu hầu gia rằng chính ngươi khiến ta bị thương, không thể tiếp tục nghiên cứu hỏa d.ư.ợ.c!”
Ta ung dung đáp: “Ngươi nghiên cứu hỏa d.ư.ợ.c đã nửa tháng, mà đến giờ vẫn chưa ra được kết quả nào.”
“Ngươi nghĩ Tiểu hầu gia sẽ không nghi ngờ sao?”
Hắn sững người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dai-dao-sat-cong-luoc-gia/chuong-7.html.]
Ta lại nói:
“Ngươi thử đoán xem, nếu đúng lúc này ta dâng công thức chế tạo hỏa d.ư.ợ.c cho Tiểu hầu gia, thì kết cục của ngươi sẽ thế nào?”
“Liệu có phải là cái c.h.ế.t không nhỉ?”
Lớp phó thể d.ụ.c lập tức đờ người, trong mắt lóe lên vẻ không cam tâm và ác độc, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi bỏ đi.
Ta nhìn bóng lưng hắn khuất dần, khẽ bật cười.
Hắn không biết, ta đã chế tạo thành công hỏa d.ư.ợ.c.
Dùng tỉ lệ chuẩn xác giữa diêm tiêu, lưu huỳnh và than củi, ta còn thêm vào mạt sắt, mảnh đá vụn để tăng lực sát thương.
Cho vào vỏ sắt kín, dùng dây gai ngâm qua nước diêm tiêu làm ngòi dẫn.
Vậy là một quả b.o.m hoàn chỉnh đã ra đời.
Hồng Trần Vô Định
Tất cả nỗi sợ hãi, đều bắt nguồn từ việc thiếu hỏa lực.
Hiện giờ, ta không còn sợ gì nữa.
Hôm sau, ta âm thầm sai người đem mẫu t.h.u.ố.c nổ của mình, trộn lẫn vào trong vật liệu của Lớp phó thể d.ụ.c.
Ngoại thành vang lên một tiếng “Ầm——” kinh thiên động địa.
Lớp phó thể d.ụ.c và nhóm của hắn mặt mũi đen nhẻm, đứng đờ ra.
Qua giây lát kinh ngạc, họ vỡ òa trong mừng rỡ không tin nổi.
“Thành công rồi——!!”
Bọn họ vội vã mang “công thức” đi gặp Tiểu hầu gia.
Tiểu hầu gia sau khi xem qua, giao lại cho quản gia cất giữ, gật đầu khen:
“Làm tốt lắm, thưởng.”
Năm người tham gia chế tạo hỏa d.ư.ợ.c liếc nhau, vui mừng khôn xiết.
Mức độ công lược lại tiến thêm một bước!
Nhưng ngay sau đó.
Tiểu hầu gia đột nhiên vuốt cằm, nheo mắt nhìn Lớp phó thể d.ụ.c, hỏi:
“Đầu óc ngươi khá lắm, thông minh thật.”
“Nếu vậy, chi bằng mổ ra cho ta xem thử?”
20
“Cái… gì…?”
Lớp phó thể d.ụ.c trợn to hai mắt.
Mọi thứ xảy ra quá đột ngột.
Đao vung lên.
Đầu rơi xuống đất.
“Bịch” một tiếng trầm nặng, lăn trên mặt đất mấy vòng rồi văng ra xa.
Tiểu hầu gia ghét bỏ đá văng cái đầu sang một bên.
“Chậc, cái đầu này cũng cứng thật, đập lõm cả nền lưu ly của ta.”
“Nhìn kỹ thì cũng chẳng khác đầu người thường là mấy.”
Trong phòng lặng ngắt như tờ.
Máu tươi sền sệt lan khắp mặt đất.
Lớp phó học tập cố nén cơn buồn nôn, nịnh nọt nói: “Hầu gia nói chí phải.”
Tiểu hầu gia lại hạ lệnh, bảo người dựa theo tỷ lệ vừa rồi tiếp tục chế tạo hỏa d.ư.ợ.c, hắn muốn đích thân xem.
Nhưng vì lần duy nhất “thành công” kia, hỏa d.ư.ợ.c của bọn họ đã bị ta tráo đổi.
Cho nên đương nhiên—
Khi ngọn lửa được châm lên, không có chuyện gì xảy ra.
Sắc mặt Tiểu hầu gia lập tức tối sầm.
Mấy người còn lại từng tham gia chế tạo hỏa d.ư.ợ.c kinh hãi kêu lên:
“Không thể nào! Trước đó rõ ràng đã thành công mà!”
Tiểu hầu gia lạnh giọng nói: “Kéo xuống, toàn bộ đ.á.n.h c.h.ế.t!”
Tiếng hệ thống vang lên liên tiếp.
Từng người một, ảnh đại diện trong nhóm lần lượt chuyển sang đen trắng.
--------------------------------------------------